Những bài thơ này mô tả quá trình buông bỏ và chấp nhận sự thay đổi sau một thất bại. Cảm giác tiếc nuối ban đầu dần chuyển thành sự nhẹ nhàng và quyết tâm để bắt đầu lại. Các câu thơ đơn giản nhưng đầy mạnh mẽ, như thể mỗi dòng là một bước đi ra khỏi quá khứ và bước vào một tương lai mới.…
Truyện là hành trình phiêu lưu của cô gái nhỏ_Sofia đến một vùng đất kì lạ, nơi đó cô đã găp một vị thần gió điển trai tên Kakeru, và bắt đầu những chuỗi ngày bên nhau.…
Đây là tác phẩm đã được lên ý tưởng từ năm 2018 của tác giả Seigen. Những câu truyện được sáng tác đều là chính những cảm giác của tác giả trong cuộc sống thực đan xen với những ký ức về những giấc mơ của tác giả. Nó sẽ mang đến cho người đọc những hoài niệm hoặc những câu hỏi về bản thân về cuộc sống màngay cả chính tác giả cũng đang băn khoăn suy nghĩ suốt hành trình. Những vấn đề quan trọng có thể sẽ được giải quyết hoặc sẽ mãi là một câu hỏi không bao giờ có thể trả lời, chính những người đọc sẽ tự tìm ra ý nghĩa cũng như câu trả lời qua từng câu truyện. Ở The Seigen's Collection of Story, chúng ta sẽ được khám phá những câu chuyện riêng về những nhân vật "Tôi" không tên, những gì họ trải qua và cách mà họ quyết định cũng như giải quyết vấn đề của mình như thế nào để đưa họ đến một kết thúc riêng biệt. "Hãy tận hưởng nó những giấc mơ thực tại hư ảo không hồi kết." Mong mọi người ủng hộ mình để có thêm động lực viết thêm những truyện mới. Mình biết ơn mọi người rất nhiều. …
Tên khác: Phiên bản Nobita ác ma - The Boy EvilBiên kịch: 友独特 - Độc Hữu Nhất.Ký bút: 猫亡 - Miêu Vong.Tag: Doreamon Anime.Tóm tắt nhân vật chính Nobi Nobita ( Dã Bỉ Đại Hùng ): Được sinh ra thân lạnh như băng, có cha mẹ trẻ thân thương. Cho tới khi 7 tuổi như một đứa trẻ hiểu chuyện, lanh lợi, thông minh, thức tỉnh mang năng lực tâm linh thông. Nhân vật phụ: Doreamon ( Đa Lạp A Mộng / Tiểu Đinh Đang ).Tóm tắt nội dung: Mọi thứ xung quanh dường như đối với đứa trẻ thiên tài mà nói thật nhàm chán.Ban đêm, đứa trẻ đã có một giấc mộng về một con chồn xanh đến từ tương lai thế kỷ XX.Nobita phúc hắc: "Thú vị."Doremon với chiếc máy thời gian tới quá khứ bỗng nhiên tái nhợt rùng mình. Tại sao mình cảm thấy không gian sao lạnh vậy?…
Câu chuyện kể về Robin - một cô bé từ nhỏ đến lớn luôn nhìn mọi thứ bằng một con mắt bi quan và luôn cố gắng thoát ra khỏi hiện thực khắc nghiệt bằng những giấc mơ viển vông, không có thật. Sau khi trốn tránh sự thật và hiện thực quá nhiều, cô dần dần mất cảm giác với thế giới thực và không phân biệt nổi đâu là thực, đâu là mơ. Liệu chuyện gì sẽ xảy ra khi cô mất hoàn toàn thế giới thực?…
Đây là những ghi chú của mình lại về những giấc mơ mình đã trải qua nên nó không có sự liên kết giữa các chương, một giấc mơ là một lần khác biệt. Mình quyết định ghi nó lại vì mỗi giấc mơ của mình đều gần như hoàn thiện một câu truyện vậy. Tất nhiên, chỉ là những giấc mơ nên nó có những tình tiết không thực tế, những tình huống ảo diệu "không đâu vào đâu" và cả những lần "chuyển cảnh" tình tiết giấc mơ một cách bất ngờ và khó hiểu. Mình chỉ muốn note những giấc mơ của bản thân lại thôi, nên nếu như những gì mình sẽ viết đến được với bạn thì bạn hãy đón nhận nó một cách hoan hỉ nhé. Thân thương!…
Một câu chuyện dịu dàng như gió và buồn như nắng cuối mùa...Lâm Tịnh Yên - cô bé lớp 7 với đôi mắt sâu thẳm như mặt hồ không gợn sóng. Mùa hè năm ấy, Yên rời xa phố thị ồn ào để về quê ngoại, nơi có con sông lặng lẽ, có đồng lúa thơm mùi nắng, và có một cậu bạn lạ lùng mang tên Trình Khanh Nhật - người như ánh nắng cuối ngày, đến rồi đi không một lời.Đó là mùa hè đầu tiên Yên biết nhớ một người không thể giữ. Là mùa hè cuối cùng cô còn tin những điều dịu dàng sẽ ở lại mãi.Một câu chuyện trong trẻo nhưng man mác buồn, về tuổi học trò, về những rung động đầu đời - và về một mùa hạ không thể quay lại lần thứ hai.…
Người đời từng quỳ lạy nàng, cũng từng đập nát tượng thần của nàng. Thiên đình chán ghét quỷ khí trong nàng, quỷ giới lại cười nhạo sự mềm lòng ấy. Nàng đứng giữa hai phía, không thuộc về nơi nào cả, nhưng cũng chẳng còn thấy đau nữa. Dù sao từ rất lâu trước kia, trái tim nàng đã chết lặng dưới vô số kỳ vọng cùng những lời ca tụng giả dối rồi. Cho đến khi nàng nhìn thấy Xie Lian.Năm ấy, Thái tử điện hạ của Tiên Lạc đứng giữa đài cao vạn người ngước nhìn, bạch y như tuyết, kiếm quang lạnh đến mức tựa hồ có thể xé đôi trời xanh. Người đời nói ngài sinh ra đã là thần minh, là ánh mặt trời rực rỡ nhất nhân gian, là kẻ dù ngã xuống bao nhiêu lần cũng sẽ lại đứng dậy giữa tiếng tung hô của chúng sinh. Nàng đứng rất xa nhìn người ấy, xa đến mức ngay cả tư cách bước tới cũng không có, nhưng lại nhớ mãi dáng vẻ ấy suốt hàng trăm năm sau. Nhớ mũi kiếm sáng như tuyết bạc giữa trời đêm, nhớ giọng nói ôn hòa kia, nhớ câu nói "Ta muốn cứu vớt chúng sinh" được thốt ra nhẹ nhàng đến mức như thể cứu người vốn là chuyện hiển nhiên nhất trên đời.Mà cũng chính từ khoảnh khắc ấy, nàng mới hiểu được mình rốt cuộc đã thiếu thứ gì.Không phải thiên phú. Không phải sức mạnh. Cũng chẳng phải lời ca tụng của người đời.Mà là dũng khí để sống thành chính mình.Người nọ giống mặt trời. Còn nàng chỉ là một cái bóng đứng ngoài ánh sáng, lặng lẽ ngước nhìn suốt tám trăm năm.…
Nếu Naruto là con gái... thì khi trận đấu cuối cùng kết thúc... quan hệ giữa Sasuke và Naruto sẽ như thế nào?? Disclaim: Bác tác giả từng nghĩ sẽ để nhân vật Naruto là nữ... nên mình chỉ mượn ý tưởng để viết thôi.…
Tiêu đề truyện được lấy trong một phần của truyện "Giấc Mơ Sao Băng". Đúng vậy... Nghe tên truyện tôi có cảm giác thật lãng mạn, tràn đầy hy vọng về tình yêu biết bao nhưng câu chuyện đâu phải vậy. Trong tình yêu, cuộc sống, có bao giờ hay khi nào cũng thăng hoa, êm đẹp. Cũng có lúc buồn, lúc vui chứ. Để biết thêm câu chuyện như thế nào, các bạn hãy đón đọc nhé.…
Qua Cánh Đồng Hoa, Ta Gặp Nhau là câu chuyện nhẹ nhàng giữa giấc mơ và đời thực.Bắt đầu từ một giấc mơ lặp lại, nơi cánh đồng hoa bát ngát, ngôi nhà gỗ cô độc và một chàng trai mang giọng nói dịu dàng xuất hiện, câu chuyện dần mở ra hành trình tìm kiếm cảm xúc quen thuộc nhưng khó gọi tên. Khi giấc mơ kết thúc, những điều tưởng chừng chỉ tồn tại trong tiềm thức lại bất ngờ bước ra ngoài đời thật.Đó là câu chuyện về duyên phận, về những cảm xúc dịu dàng không ồn ào, và về việc có những cuộc gặp gỡ sinh ra không phải để ở lại trong mơ mà để bắt đầu một điều gì đó rất thật. ________________Truyện này là dựa trên giấc mơ của mik và đây cx là lần đầu mik viết nên có gì sai sót mong mọi người thông cảm ạ 💦…
Tên truyện: Bước ra từ trong mơViết bởi: Tayaka Yumi🔞⚠️⚠️⚠️Đây là một câu chuyện hư cấu, mang tính chất giải trí nếu có ngoài đời thực thì chỉ là một sự trùng hợp.Truyện thiên về bên Nhật hơn ạ.✔️Nhân vật (chap 1)Nu9: Nguyễn Trang Mai.Nam9: Trịnh Minh Han.Nu8: Phan Thiết Trâm.Nam8: Lý Hải Bình.Nu7: Tiểu Di HoaNam7: Tiểu Di Lâm Nhân vật khác:Cô giáo Tiêu Tiêu.Mẹ của Mai.Cha dượng của Mai.....và một số nhân vật sẽ có trong chap sau.***Chủ đề: Kinh dị, tình cảm, tự sát, th*ả thân, chết chóc,...Chap mới sẽ có trước 20/3/2024.…
Chuyến tàu lửa đi trên biển dẫn tới thiên đường ? Hay là một giấc mơ ?Cũng có thể chỉ là những dòng tâm sự của cô gái nhỏ mang tên Hạ Tử Yên...Bị người mình yêu gián tiếp hại chết....đau không...?Chắc hẳn là rất đau rồi nhỉ ?Vậy...sau khi chết rồi...liệu có hạnh phúc hơn không ?Liệu cuộc sống có khác ?T/G : RINNETruyện có yếu tố phi thực tế như cái mô tảTruyện có góp ý không nhận gạch đá nhé Mong mọi người ủng hộ và đừng mang đi khi chưa có sự đồng ý của tác giả _Rinne_…
Đội Thám Hiểm Số 7, cái tên kỳ lạ ấy được đặt ra vào một chiều hè đầy gió, khi sáu con người hoàn toàn xa lạ gặp nhau trước cổng một tòa thành cổ bị lãng quên. Không ai biết rõ ai, cũng chẳng ai tin ai, nhưng vì một lý do nào đó... họ cùng ký tên vào bản cam kết tham gia chuyến đi "không trở lại".…
🌙 GIẤC MƠ MANG KHUÔN MẶT KHÁCThể loại: Boylove, chữa lành, giả tưởng, nội tâm, chậm rãi nhưng sâu đậm Minh Triết - một cậu béo ít nói, sống lặng lẽ giữa tiếng cười và lời châm chọc.Cho đến một ngày, em lạc vào một ngôi đền cũ, và kể từ đó, mỗi lần ngủ, em lại bước vào một thế giới khác - nơi mình trở nên xinh đẹp hoàn hảo và gặp một chàng trai siêu đẹp trai khiến tim em loạn nhịp.Nhưng nếu mọi thứ chỉ là giấc mơ...Nếu thứ người ta yêu chỉ là khuôn mặt không phải của em...Vậy em thật sự là ai trong câu chuyện này?…
Cô ta trông không giống một sinh vật hay con người. Đơn giản chỉ là một thực thể, nó chẳng phải cái gì rõ ràng để có thể diễn tả bằng lời. Tôi thậm chí chẳng thể nhớ khuôn mặt hay vóc dáng chính xác của cô ta nữa. Thứ duy nhất còn đọng lại trong tâm trí tôi là những con rết đỏ ngòm như đang bao bọc cả ngôi trường. Và con rết hùng vĩ nhất do chính tay tôi nuôi nấng. Đây là cảm giác gì nhỉ? Cảm giác của một người mẹ ư? Hay là cảm giác tự hào trước thành tựu của mình? Tôi không nghĩ vậy. Có một cảm xúc gì đó trong tôi, nó rất mãnh liệt, nhưng lại rất mơ hồ. Trong một khoảnh khắc, suy nghĩ ấy lóe lên trong đầu tôi, liệu tôi có thể trở thành cô ta không nhỉ?...…
Những kí ức mơ hồ, những nỗi nhớ không rõ ràng, những đoạn tình cảm còn đang dang dở,...Anh là ai, sao chỉ có thể gặp anh trong mơ vậy ? Đây có phải là duyên âm không...?…
Các bạn có bao giờ nằm chiêm bao một giấc rất dài chưa? Chắc là đã từng nhỉ.Tôi có một thói quen ghi chép lại những giấc mơ dài đó trước khi quên mất.Và tôi muốn chia sẻ những điều khó hiểu đó. Một thứ kì lạ nhưng lại rất chân thật.Bạn có biết giấc mơ được hình thành từ những gì ta tiếp nhận từ thế giới bên ngoài không? Tôi nghĩ mình có một thế giới nội tâm đầy kì quặc đấy.Nói thật thì, đây là thành quả cho một giấc từ 12 giờ tối hôm trước đá tới 12h trưa hôm sau mới có được. Mà còn phải kiên trì 2-3 ngày mới có được một giấc mơ hoàn thiện. Vì giấc ngủ nông (giai đoạn gần thức dậy) bạn mới nhận thức được mình đang mơ và trải nghiệm nó (cũng dễ bị người khác đánh thức) Nếu muốn các bạn có thể thử ngủ đến khung giờ đó.…
Bạn đứng chôn chân cạnh nấm mồ , nhìn bia đá chứa thân xác của người đang an nghỉ. Họ nói đúng, có những mối duyên nó đẹp đến mức , lời thề bị chôn vùi vẫn còn ám lại tàn dư của vị ngọt trong ký ức . Khi con người ta rời đi, họ để lại kẻ lưu lạc trong nhớ thương cái vị đắng ngắt của chén rượu tình cay , như bản tình ca thiếu nốt. Tro tàn lặng lẽ vùi chôn những mảnh ký ức xưa . Trên phiến đá lạnh , cành hoa tuy đã tàn nhưng vẫn cố níu kéo chút dư âm mong manh , như thể thay người đã mất gửi lời tiễn biệt cuối cùng . Tình cũ như sợi xích vô hình trói buộc bạn không thể bước tiếp . Nước mắt hòa làm một với tàn dư tạo ra vị khó thở đến ngẹt mũi. Giờ đây chỉ còn bạn , mắc kẹt ở cánh cửa bóng tối . Như câu thơ của tác giả Nguyễn Bích nói về cuộc chia ly : " Người đi một nữa hồn tôi mất Một nữa hồn kia bỗng dại khờ "Chúng ta không thuộc về nhau, giấc mơ không phải của nhau rồi _____________________________________________________Tác giả : Kẹo chanh chua Tác phẩm : giữa tro tàn và hương cũLưu ý : có thể phi logic, ngôn tình - Vì quá chán với việc học nên t viết thư giản. Trân trọng…