LIỆU CÓ LẦN NÀO ANH BỖNG NHẬN RA EM?
Liệu có lần nào anh bỗng nhận ra em trong cái Sài Gòn tấp nập này chưa? Em và anh, ừ thì người xa lạ nhưng lại mang đến cho nhau những bình yên đến lạ thường...…
Liệu có lần nào anh bỗng nhận ra em trong cái Sài Gòn tấp nập này chưa? Em và anh, ừ thì người xa lạ nhưng lại mang đến cho nhau những bình yên đến lạ thường...…
Note: Bách hợp, huấn văn có spank.Nếu một ngày thức dậy, liền có một đứa em từ trên trời rơi xuống.Đứa em nuôi vô cùng phiền phức thích gây chuyện, nhưng lại cực yêu thương người chị này, xem Vũ Thần lạnh lùng sẽ làm sao dạy dỗ đứa nhóc này đây. Viên Viên ngổ ngáo làm sao cảm hoá người chị vô tâm, lạnh lùng này đây, tất cả em làm là để được chị quan tâm thôi!Cặp đôi: Chu Vũ Thần + Chu Viên Viên😘…
một vài câu chuyện nhỏ trong cuộc sống của tớ…
Truyện này khá nổi nha mấy nàng, tui coi lướt thấy cũng hay, mà bị cái lại là hàng hố kaka…
Văn chương không chấp nhận những cái cũ mòn, sự lặp lại vô vị mà nó luôn ra sức kiếm tìm, sáng tạo nên những thứ mới lạ, hấp dẫn, lôi cuốn. Nó sáng tạo dựa trên sự "lặp lại có tính kế thừa truyền thống", điều này đòi hòi người viết phải có cái nhìn sâu sắc, tinh tế về cuộc sống, về con người, họ phải tinh tế khám phá, nhận ra những điều độc đáo trong cuộc sống. Cũng bởi lẽ đó mà tôi viết lên những suy tư, chiêm nghiệm của bản thân về muôn hình vạn trạng những vấn đề trong cuộc sống, hướng bất cứ ai ghé ngang qua một góc nhìn mới, một sự phát hiện thú vị, hấp dẫn về mọi lĩnh vực trong cuộc sống. Bạn có thể coi đây là một tản văn hay bất kì thể loại văn học nào khác, nhưng đừng quên để lại chút gì đó cảm xúc của bạn sau khi đã ghé ngang nơi đây.…
Tô Duẫn kết hôn rồi, đối tượng là một Alpha lạ mặt, không hề quen biết.Không quen biết thì thôi, dù sao cũng chỉ là liên hôn.Ngày đầu tiên kết hôn, trước cửa cục dân chính:Alpha: Xin chào, xin hỏi cậu là đối tượng liên hôn của tôi sao?Tô Duẫn liếc nhìn ảnh chụp so sánh một chút: Đúng đúng đúng... tôi có thể xưng hô với ngài thế nào?Tô Duẫn vốn tưởng rằng mình cầm kịch bản " Nước sông không phạm nước giếng, tới thời điểm là mỗi người đi một ngả", ai biết được...Kỳ phát tình của Omega:Vành tai Alpha đỏ ửng, lắp bắp hỏi : Anh, anh có thể an ủi em không?Alpha nắm lấy tay Tô Duẫn: Thuốc ức chế chắc chắn không dùng tốt bằng anh.Alpha: Thử với anh nha~Tô Duẫn: Người anh lạnh....(anh bình tĩnh chút!!!!)Alpha (giành trước một bước) : Vợ à, anh không lạnh!Alpha ôm chặt lấy cậu: Vợ ơi, em là đang quan tâm anh sao?Tô Duẫn: ???-------------------CP: Ngây thơ dính người thẳng nam tiểu công X Tâm động không tự biết lãnh đạm thụ[Tips]1. Bánh ngọt nhỏ trước khi đi ngủ, vừa ngọt vừa ngắn2. Tui chỉ cần ôm lấy vợ trước, dao đuổi cũng không kịp công3. Thụ chỉ là rung động mà không tự biết nên mới lãnh đạm chút thoi, không có ngược tâm đou4. Alpha có tin tức tố hương quýt nha~ Nguồn: Tấn Giang + Wikidich DuFengYu.________Đây là bản edit chưa có sự cho phép của tác giả vui lòng không mang đi nơi khác.Bản edit chỉ chính xác 70 - 80% vì editor không biết tiếng Trung. Editor là newbie muốn edit để lấy kinh nghiệm, lần đầu edit truyện nên có gì sai sót hoặc đọc thấy cấn cấn chỗ nào các bạn cứ góp ý để mình sửa chứ đừng nói l…
+ Thể loại : đam mỹ ,Sát thủ_lạnh lùng công× Mưu mô_xảo quyệt Thụ+ Tác giả : Từ Lam Phong+ Số chương: do truyện đang sáng tác nên có nhiu mình up nhiu "Bốp" một cú tán như trời giáng vào nó, nó có thể cảm nhận rõ từng thớ thịt trên người nó đang run lên, cái gì đây (nó hỏi trong vô thức khi nước mắt nó chảy xuống từng dòng) nhưng nó ko hề khóc, 2 dòng nước mắt này chính là chua xót, thất vọng của nó dành cho anh, nó lấy tay gạt đi nước mắt, gượng cười. Nó cất giọng nói run run nhìn anh" cái bạt tay này là tôi nợ anh tui trả, tình cảm của tôi dành cho anh thời gian qua đã theo dòng nước mắt chảy đi rồi, nếu lần sau tôi gặp anh thì chính tay tôi sẽ kết thúc cuộc đời anh" .Nó nói xong chạy đi thật nhanh, nó biết nếu nó ở lại đối diện với anh thì nó ko thể mạnh mẽ được nữa mà òa khóc, đúng vậy nó bề ngoài mạnh mẽ chỉ là lớp vỏ bọc của xã hội khoác lên cho nó thôi, nó biết rằng trong xã hội này nếu lộ ra sự yếu đuối thì nó phải trả giá cho rất nhiều thứ có thể trả giá cả tính mạng của nó,mãi đi mãi suy nghĩ,nó tới 1 ngã tư mà nó và anh lần đầu gặp nhau, bao nhiêu ký ức ùa về càng nhớ lại càng đau, bỗng nó nghe ai đó hô to " coi chừng đó" sau khi nghe, nó chỉ thấy 1 ánh sáng rực vàng của 1 chiếc ô tô lao tới nó, nó bị văng ra xa, mọi người vây lại nó,nó cảm giác cơ thể nó dường như bị ai bẻ xương nó vậy,tuy không nhìn thấy nhưng nó cảm nhận được một thứ chất lỏng màu đỏ,hơi sệt có mùi nồng tanh chảy ra trong cở thể nó,đúng vậy đó chính là máu,nó chảy máu rồi ,rất nhìu máu, trong đầu nó hiện lên…
Viết cho anh và em, viết cho tương lai của đôi ta, cho một ngày rời nhau. Đôi ba bước chân anh hãy quay lưng lại, anh sẽ thấy được người thương anh: mãi mãi là em. Em không chắc chúng ta sẽ ở bên nhau đến khi trưởng thành nhưng em tin chắc ở hiện tại anh là người cho em cảm nhận được sự bình yên.…
Mấy cái này là ta ngẫu hứng viết hoặc lấy ý tưởng từ cái gì đấy mà ta ghiền quá mà viết ra. Hành văn cũng tùy hứng và non nớt luôn nên là các hạ lượng thứ có gì góp ý nhẹ nhàng tềnh cảm nhé. Iu Iu các thiếm <3333Ta sẽ đăng cả lên page facebook: Safe trong chăn do ta làm ad nữa nên nếu các nàng muốn cập thích cách ta chém văn thì follow page để nhận thông báo sớm nhất nhé.https://www.facebook.com/safetrongchan…
Cậu - một đứa trẻ bị bán vì cha mẹ nợ tiền. Tuy trước lúc đó chạy trốn mất tích, năm 18 tuổi liền bị nhặt về.…
Truyện…
....chào nhaa<3 đây là câu chuyện có thật và nhân vật trg đó chính là tớ…
Lời tâm tình của tớ dành cho crush trước khi từ bỏ 🐚Chúc cậu được crush đáp trả tình cảm nhé ♥💞_Mint_…
"Chàng muốn em chờ bao lâu?""Chờ ta tóc dài tới eo, ta sẽ cưới em làm vợ"…
"100 Bông hoa nhỏ" là 100 lá thư tôi gửi cho chính mình và cho bạn - những người đang cần một liều thuốc tinh thần nhẹ nhàng.Mỗi ngày, một lá thư. Không cần drama, không cần tranh đấu. Chỉ là những lời động viên, những chia sẻ nhỏ để bạn quên đi khó khăn và vững bước đi tiếp.Hãy cùng đọc và cảm nhận nhé. Chỉ cần 1 phút, bạn sẽ thấy mình không hề đơn độc.…
Tôi là một người hay quên như những người khác, nên tôi thường viết để lưu giữ kí ức. "Viết cho chàng trai Anh Quốc của tôi" thuộc chuyên mục [Những chàng trai...], là tản văn, hay hồi kí, hay cái gì đại loại thế (tôi mù văn học anw) viết về chuyện đi Prom ở một vương quốc nọ, nơi những chàng trai mời bạn nhảy một điệu valse mà ban nhạc cứ chơi mấy bản nhạc đồng quê lạc tông không ai biết hay bữa tối phong cách sang trọng với những thứ không-nhận-diện-được trên dĩa, nơi tôi gặp một cậu trai thủ đô trẻ măng với chất giọng Anh Quốc không lẫn đi đâu được.Dự tính gồm 4 -5 phần (tùy thuộc vào độ lạc đề của bản thân) [Những chàng trai...] Là một chuyên mục về những chàng trai tôi gặp trong đời, trong một khoảnh khắc, trong một khoảng thời gian không ngắn không dài, vừa đủ để làm cho người ta không hẳn là nhớ mong, mà đúng hơn là luyến tiếc. Những khoảnh khắc nhẹ nhàng trong đời, sẽ không đi tới đâu cả, sẽ không có tương lai nào được định hình cả. Nhưng những khoảnh khắc những ánh mắt chạm nhau, những nụ cười, cái liếc mắt, cái chạm mặt, ngượng ngùng, mong ngóng, sẽ vẫn còn đọng lại qua từng con chữ, gợi cho tác giả về những gì mình từng trải qua, để nhớ, để biết rằng mình đã có một tuổi trẻ đủ mùi đủ vị."Những thước phim ngắn, những cảm xúc không ngắn không dài, đủ để tim bồi hồi mỗi khi nhớ đến. Những chàng trai đi qua đời tôi."…
Trong câu chuyện mọi người vẫn từng kể, có một thần thoại về một thiên đường thứ 8. Đó là nơi vạn vật đều khởi nguồn từ con số 0, nơi có những ngọn gió bình yên và lặng lẽ. Có người nói rằng con người trên thế giới này ai cũng mong muốn được đặt chân tới chốn đó bởi lẽ thiên đường thứ 8 là nơi cất giấu mọi đau đớn cùng thương tổn trong cuộc đời mỗi người, là nơi lưu giữ mọi hoài niệm cùng tiếc nuối. Bởi khi mà vận mệnh đã an bài, con người chúng ta ai cũng không thoát khỏi hai chữ "số phận".Đối với Như Sương, thiên đường thứ 8 của cô khắp nơi đều tràn ngập hình ảnh Tây Mặc, có lẽ bởi vì anh là tiếc nuối và hoài vọng lớn nhất trong cuộc đời đầy vết cắt của cô. Rốt cuộc một kỳ tài âm nhạc như anh cũng bị cô bức đến nỗi đập nát cây đàn - thứ mà anh từng coi trọng hơn sinh mệnh, đánh dấu cho sự chấm dứt những ngày tháng vui vẻ, những cảm xúc ngưng đọng từng ngày từng ngày khi bên cô. Trong khoảnh khắc chia ly, giọng nói tuyệt vọng của anh vang vọng quyện sâu vào tâm trí cô: " Đến cuối cùng chúng ta đều như vậy, đi lướt qua nhau như những bản nhạc trong một ngày nhiều gió."Nhân vật chính:Nam chính: Tây MặcNữ chính: Như SươngTiến độ: tuỳ hứng =))))…