Vô tình đạp phải ống cống tôi trở thành một khán giả của cuộc chiến giữa người và thần lúc nào không hay.Lưu ý Ooc toàn bộ nhân vật.Độ dài ngắn không đồng nhất và mỗi chương khá ngắn vì là ngẫu hứng.Tác giả Ếch Vồ Hoa MướpCó hint với Đức Phật, xin lỗi iem khốn nạn quá 😢 Không có ý xúc phạm báng bổ tôn giáo, nghiêm túc quá mời click back.…
wednesday và âm mưu cho nổ banh chành quán cà phê mà lão cảnh sát trưởng hay lui đến.đó là cho đến khi em gặp thằng con ổng làm việc ở đó.warning: ooc, cringe, lệch nguyên tác một chút.…
Đây là một cuốn truyện oneshot riềng dành cho mọi người và ta,Nhưng ta phải nói trước là tôi ko giỏi văn đâu như mong sẻ hài lòng mn ...,.Comtryhumans…
Này ảnh hậu có chút phiềnTác giả: Nhạn Quá Ngôn NgânThể loại truyện: Hiện đại - Giới giải trí - Trọng sinh - Báo thù ngược traSố chương: 153Phiên ngoại: 5 chươngPhong cách tác phẩm: Nhẹ nhàngVĂN ÁNTrần Mỹ Linh sống lại, bởi vì một hiểu lầm không lớn không nhỏ mà đắc tội với ảnh hậu quốc tế Quảng LingLing, từ đó về sau trên con đường báo thù còn xuất hiện thêm một cái bóng cùng cô 'khắp nơi đối nghịch'.Trước khi 'yêu nhau':Có thông tin Trần Mỹ Linh được một chiếc xe sang đón đi.Quảng LingLing cười cười: Tôi vừa thấy người phụ nữ đó mị nhãn như tơ, tạo dáng õng ẹo, vừa nhìn liền biết là một hồ ly tinh thủ đoạn thâm độc, quả nhiên là được kim chủ bao dưỡng.Chưa đến ba ngày, vả mặt.Sau khi 'yêu nhau':Có thông tin Trần Mỹ Linh ở chung một phòng với Lục ảnh đế.Quảng LingLing nghiêm mặt: Đám fan não tàn này. Hai người họ chắc chắn là đang đối diễn, hừ, phải phải, chính là đối diễn...Ba phút sau,Quảng LingLing mở WeChat hỏi: Mỹ Linh, tiểu bảo bối, em hiện đang làm gì đó?Trần Mỹ Linh trả lời: Chị thật phiền.jpgTrọng sinh quyết tâm báo thù thụ X Ảnh hậu ngạo kiều thích dính người công.Cẩn thận khi đào hố, không thích thì trực tiếp rời đi, xin vui lòng không công kích cá nhân!Trần Mỹ Linh: côQuảng LingLing: cô ấy…
Sống chung với 5 gã trai quái gở nhất trần đời, giải quyết một cuộc chia tay kì quặc, chuẩn bị trở thành sinh viên, quá nhiều thứ ập đến với Nami. Vậy nên vào đêm trước khi gặp vị giáo sư mà nàng được chỉ định trợ giảng, nàng xuống thị trấn để tình tứ với người con gái trong mộng. Mọi thứ đều tuyệt vời cho tới khi nàng nhận ra cô nàng Robin mà nàng tán tỉnh hôm ấy lại là Giáo sư Nico, vị sếp mới của nàng. (ờ, tên truyện đúng là lấy cảm hứng từ thơ Sappho đấy-"You are, I think, an evening star, the fairest of all the stars")*Sappho là nữ thi sĩ trữ tình tài năng, có bút lực vô cùng dồi dào và rất nổi tiếng của Hy Lạp cổ đại, được tôn vinh là ''Nàng thơ thứ mười'' hay ''Nữ thi thần'', biểu tượng của các mối tình nữ x nữ (sapphic), tên quê hương của bà là đảo Lesbos sau này còn được dùng để chỉ những người đồng tính nữ (lesbian).[Fic gốc đăng tại AO3 @cannonball240 , bản dịch Việt đăng tại Wattpad @handstieddancer . Mọi người có thể ủng hộ bằng cách Kudos/Follow tác giả trên AO3 với Vote/Follow mình trên Wattpad.]…
- Quỳ xuống.Một giọng nói lạnh nhạt cất lên phá vỡ bầu không gian tĩnh lặng, như lớp rỉ đường đặc quánh, bám chặt lấy tâm can người nghe rồi kéo họ xuống tận sâu vực thẳm.Lee Hye Jin cúi đầu, cố gắng che giấu đi đôi mắt đang ngấn nước nhưng lại không ngăn được bờ vai run lên bần bật. Người đứng trước mặt cô thì không để tâm nhiều đến vậy, khi mà cơn giận đã sớm che mờ đi lý trí. Một lần rồi lại một lần, dù là vô tình hay hữu ý, Lee Hye Jin luôn luôn làm tổn thương người ấy, mà một lần rồi lại một lần, đều là những vết rạch thật sâu. Cô run rẩy quỳ xuống dưới chân người trước mặt, cả đời này, cũng chỉ có người ấy mới có thể khiến cô rũ bỏ hết lòng tự trọng, quỳ xuống mà cầu xin sự tha thứ.Seo Hee Soo.…
Anh xin lỗi. Anh tệ, nhưng anh yêu em thật lòng.Rồi cứ thế, mỗi lần em giận, mỗi lần cãi vã, anh lại chạy theo mẫu kịch bản cũ: Xin lỗi, hoa, và mong em quay lại. Ba ngày. Luôn là ba ngày để em dỗi.Rồi em nhắn lại, lạnh nhạt: Lần này là cuối đấy.…
💭 summary:gyuvin có 1 cái đuôi nhỏ có đôi mắt biết cười, biết làm nũng và luôn dành cho anh những điều ngọt ngào nhất💭 warning:• ooc, vui lòng không gán ghép với ngoài đời thật 👍🏻…