tensura react về trận chiến vs clayman ở walpurgis , trận chiến ở phương đông và một số thế giới song song của rimuru ( lưu ý: nội dung khá phụ thuộc vào manga và light novel ) * NGHIÊM CẤM : không thích thì lick back , cấm tố cáo *…
Giờ mới bắt trend Mong được chiếu cốThôi giờ cái Artbook nó thành nơi Tâm sự nửa đêm của con Hàu già đau khổ rồi TvTMọi người có đi qua thì ghé lại vỗ về nó đôi ba lời cho nó đỡ tự kỉ nha(Ảnh bìa là của mình nhé)…
Tác giả: Mèo quyNguồn Truyện: san truyệnTruyện kể về cuộc sống của Im Nayeon xoay quanh những câu chuyện về cuộc sống, những cung bậc học trò cũng như là về ... truyện tình yêu...Trích đoạn trong truyện:- Này nhóc!- Gì đấy?- Gọi là anh cái nào!- Ông chỉ hơn tôi nửa năm thôi. Muốn tôi gọi là anh thì... đợi đến khi ông là người yêu tôi thì hẳn nói!Jeon Jungkook nhìn Im Nayeon, nheo nheo mày, cười nham hiểm...- Được rồi, là do nhóc nói đấy nhé!…
Chúng tôi yêu nhau tám năm, cả hai đã thống nhất là mùng hai tết sẽ đến nhà tôi để bàn bạc ngày cưới. Vậy mà hôm đó cả nhà anh ta cho tôi leo cây.Tôi tới đòi một lời giải thích thì lại nhìn thấy anh ta dẫn đồng nghiệp nữ về nhà ăn tết.Anh ta nói tôi đừng nghĩ quá nhiều, cũng đừng nổi điên nữa.Ba mẹ anh ta nói, Đồ Khả, cháu bớt chuyện lại chút đi, tết nhất còn ra thể thống gì.Sáng sớm tinh mơ ba tôi đã dậy sớm bận rộn chuẩn bị đầy một bàn đồ ăn, gặp người quen là lại khoe lát nữa thông gia sẽ đến chơi.Vậy mà bây giờ anh ta nói mình đã quên, hôm khác đi.Lúc anh ta ra nước ngoài du học, ba anh ta bị suy thận, từ đầu đến cuối đều là tôi đi bệnh viện chăm nom, khám xét cùng.Khi ấy cơ thể của ba tôi cũng không tốt, ba sợ tôi bận rộn quá sẽ bị mệt nên giấu giếm không chịu nói với tôi, cuối cùng ông ấy đã đi bệnh viện phẫu thuật một mình.Giây phút đó tôi đột nhiên sụp đổ, điên cuồng đạp cửa nhà anh ta như đã phát điên:"Hôm nay tôi đến đây là để nổi điên đấy! Bớt chuyện con mẹ anh! Sở Ngang, tôi bớt chuyện cái đm nhà anh!"…
TRONG bếp, ông rót một ly nữa và nhìn đồ đạc phòng ngủ ở sân trước. Đệm đã bị lột vỏ, mấy tấm ga kẻ sọc nằm cạnh hai chiếc gối trên tủ com mốt. Trừ những cái đó, mọi thứ trông vẫn hệt như cách họ sắp xếp phòng ngủ - bàn đầu giường và đèn đọc sách phía ông, bàn đầu giường và đèn đọc sách phía cô.NGUYỄN HẠNH QUYÊN dịch…
Ta xuất thân là một thư sinh nho nhã, mọi lời ta thốt ra đều là châu báu ngọc ngà. Em chỉ là một tên lưu manh, ẩn náu nơi đầu đường xó chợ, ai thuê gì làm nấy. Trớ trêu thay, ta lại đem lòng thầm thương trộm nhớ em.Hò ơi, hương cau vui nhớ mùi trầuThương nhau sao lỡ nhịp cầu bắc ngang?-------Tập truyện dài đã được chỉnh sửa, lược bớt thông tin và được up lại lần 2.…
MâyMâyy☘️Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp ẢnhThể loại: Ngôn tình Truyện cover Giới thiệu:Anh hỏi 1 cách khó hiểu: Anh có nhà, cô xe , cô tài, có mạo , có chỗ nào không tốt?Cô trả lời: Những ưu điểm này đều hấp dẫn kẻ thứ ba Đầu tiên, anh xấu hổ , sao đó nghĩ lại rồi nói: Anh còn có thể 1 lòng 1 dạ, biết dọn dẹp nhà cửa, biết nấu ăn , biết láy xe , biết trải giường chiếu , em muốn ra ngoài anh hộ tống.Cô nghe vậy, thương xót nói: Vậy em đành cố chê bai anh.Đàn ông tốt không được để cho người phụ nữ mình yêu tranh đấu với kẻ thứ ba , mà phải tự giác đá văng cô ta.…
[LONG FIC] Anh ấy không giống với những người khác. Tác giả: 神仙nanBản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Bản dịch không chắc chắn đúng 100%BẢN DỊCH CỦA 《Sói con và những ngày Mưa》 CẤM MANG ĐI KHI CHƯA ĐƯỢC SỰ CHO PHÉP.…
Ta là trưởng nữ Thôi Âm của Lễ Bộ Thị Lang, thuở nhỏ lớn lên ở quê ngoại.Năm ta mười bảy tuổi, bọn họ tới đón ta hồi kinh, khi ấy mặt mũi của người nào người nấy trông đều vô cùng hiền lành tốt bụng.Nhưng vừa đóng cửa vào phủ thì lại là một dáng vẻ khác. Tổ mẫu hờ hững, phụ thân chán ghét, mẹ kế Tô Thị tiếu lý tàng đao.Ca ca cùng mẹ cùng cha của ta cảnh cáo rằng: "Thôi Âm, ngươi phải an phận thủ thường, bằng không ta nhất định sẽ không tha cho ngươi."Đích muội ngây thơ hồn nhiên lại cười rộ lên và nói với ta: "Tỷ tỷ lớn lên trong thôn trang ở nông thôn, chắc hẳn không biết áo váy trên người đều đã là kiểu dáng cũ rích ngày xưa. Ta vừa xếp mấy bộ đồ ta không mặc nữa ra rồi, lát nữa ta sai người mang qua cho tỷ nhé."Bọn họ còn định gả ta cho tên thế tử quần áo lụa là mới vừa đánh chết chính thê của phủ quận công làm vợ kế....Trước khi vào kinh ta còn đang định treo cổ tự sát đây này.Là do thị nữ Hòe Hoa liều mang ôm lấy chân ta rồi gào lên:"Cô nương! Cô nương đừng chết mà! Người của Thôi phủ trong Kinh Thành tới rồi kìa, chúng ta vào kinh tìm việc vui đi!"Ta bị bệnh, mắc chứng rồi loạn tâm thần, đã không còn chút hứng thú nào với cuộc đời này nữa.Lúc ta nổi điên, cần phải giết người mới có thể hưởng thụ chút vui sướng.Vậy thì, chỉ mong bọn họ có thể mang đến cho ta thật nhiều niềm vui.…
Mưa, không hẳn là nỗi buồn, nó còn có thể là niềm vui, nỗi đau, sự khát khao và niềm hy vọng dễ vỡ tan. Giống như cái cách mà nó từ trên trời rơi xuống.Bìa do: @colorteam…