Tôi yêu em nhưng em lại bỏ tôi rồi.Em ra đi vào một ngày nắng đẹp hệt như lần đầu tiên tôi gặp em.Chỉ tiếc là, lần này là lần cuối tôi được nhìn thấy em mĩm cười, lần cuối tôi nghe được lời yêu từ em.Tạm biệt em kunikuzushi .Nếu thật sự có kiếp sau chúng ta ắt hẳn sẽ là của nhau. Thêm lần nữa. Trích nhật kí của kazuha Ngày X tháng X năm XXXX…
Gửi một người chưa bao giờ được gọi tên trong những trang nhật kí. Gửi người luôn được gọi là "cậu" trong những dòng bày tỏ của tôi."Gửi Mặt Trăng" - câu chuyện về chàng trai chưa từng dám viết tên người mình thích, nhưng trang nào cũng nhắc về người ấy trong hai năm cấp 3.Và... có những thứ đẹp nhất khi được giấu nhẹm lại trong lòng mình.Có những tình cảm đẹp nhất khi chưa được nói ra.…
10 lá thư tình Park Seonghwa gửi Kim HongjoongAuthor: Hoàng Đào HuânCouple: SeongjoongPark Seonghwa x Kim HongjoongKèo như tên. Ofcourse psh kèo trên 🫢…
Có mấy cái trong truyện có thể làm mọi người khó chịu.Như là ở đây có để cập tới druguse, quá khả không có sáng sủa của Sherlock.Không biết tôi có làm mọi người lú bỏi vì mấy cái flashback ko ta?*Cười trong bối rối*…
"Thời gian không chỉ giúp chúng ta xoa dịu vết thươngMà còn làm cho người ta thương nhấtTrở thành một người khác..."Artist xuyên suốt truyện: skymuk1LPMM - LPAT_Ryu-chan_…
Một mẩu truyện ngắn mình viết từ năm ngoái. Một câu chuyện nhẹ nhàng qua 4 bức thư của một người ẩn danh gửi cho con gái của nhà quý tộc Pháp. Họ không biết nhau, chưa từng nhìn thấy nhau nhưng lại luôn có cảm giác gần gũi và thân quen đến lạ...…
Vương tử tinh linh của thần quốc bướng bỉnh kiêu ngạo Hoàng đế của Hắc đế điên cuồng máu lạnh Cậu là hoàng tử tinh linh của nước địch - đẹp như ánh trăng lạnh, thuần khiết như tuyết đầu mùa.Hắn là đế vương của Thần quốc - một "Thần chết" điên cuồng, tàn nhẫn và biến thái đến tận xương tủy.Một đêm chiến tranh kết thúc, cậu trở thành chiến lợi phẩm được dâng đến ngôi cao nhất. Nhưng Lạc Uyên không giết, không tha. Hắn giam cậu vào hậu cung như một con thú thuần dưỡng, từng bước trói buộc thần hồn, từng nhịp xé toang tự tôn, từng đêm đẩy cậu chìm trong hoan lạc cùng cực và nỗi nhục không thể nói thành lời."Ngươi không cần yêu ta, chỉ cần nhớ: Cả thân thể và linh hồn ngươi-đều do ta ban, do ta hủy."Cậu phản kháng. Cậu im lặng. Rồi cậu khóc.Nhưng không ai trong cung biết, mỗi lần cậu muốn trốn chạy, chính xiềng xích thần hồn ấy lại khiến cơ thể phát cuồng, phản chủ.Mỗi khoảnh khắc yếu lòng, Lạc Uyên sẽ cười - nụ cười biến thái méo mó, vừa yêu thương, vừa nghiền ép cậu đến tận cùng bản năng."Ngươi ghét ta? Vậy hãy rên rỉ dưới thân ta đến khi ngươi chỉ còn biết cầu xin ta trói ngươi lại."Lạc Uyên, khi ngậm sợi xích thần hồn đẫm máu trên cổ cậu.Trong địa cung, trong tuyết rơi, trong thâm thất lạnh lẽo... liệu ánh sáng có còn cho một tinh linh đã bị thần chết đóng dấu sở hữu đến tận cốt tủy?…
Đời người là một thước phim, tua chậm trở về thời thanh xuân, ai lại chẳng có một lời yêu không dám tỏ. Không bày tỏ, không ồn ào, chỉ âm thầm, lặng lẽ dõi theo bước cậu trưởng thành. Nhưng tớ vẫn luôn muốn được một lần cầm tay cậu...Author: ntthao05Category: unrequited love, sad endingRating: G📍Xin đừng mang truyện mình đi đâu khi chưa có sự cho phép từ mình nhé !…