Đoản văn[KhảiNguyên]
Đây là lần đầu tiên mình viết có nhiều sai sót mong các bạn thông cảm!…
Đây là lần đầu tiên mình viết có nhiều sai sót mong các bạn thông cảm!…
Trong một thế giới mà con người chỉ nhìn thấy hai màu đen trắng cho đến khi gặp được định mệnh, Phúc Nguyên - cậu sinh viên thiết kế năng động với nụ cười rạng rỡ - bỗng thấy thế giới bùng nổ sắc màu ngay giây phút va vào Lâm Anh, một đàn anh khóa trên điềm tĩnh và tinh tế. Thế nhưng, trớ trêu thay, thế giới của Lâm Anh vẫn chỉ là những mảng màu xám xịt vô hồn.Chấp nhận làm người "lệch pha" duy nhất, Phúc Nguyên bắt đầu hành trình dùng những bức tranh và sự chân thành của mình để "tô màu" cho trái tim đang khép kín của Lâm Anh. Liệu một tình yêu đơn phương từ cái nhìn đầu tiên có đủ sức mạnh để phá vỡ lăng kính xám và mang sắc màu đến cho người còn lại?…
dành cho các men thích kiểu hài hước , ngọt nhé 😉😉mong các men ủng hộ Miu với 😄#Miu…
- Nữ 9 : Trương An Hy- Nam9 : Triệu Tử Minh ... Nữ 9 sẽ bị nam9 hành hạ. Các cậu cùng tôi tìm hiểu xem nữ 9 sẽ ra sao chứ? /cười ranh ma/...…
yushi là một cô gái hiền lành dễ thương và cô cx là nữ quyền anh của trường( cô hc võ karate và taekwondon) . năm nay cô đc 18t…
"Miệng gọi là anh, nhưng vẫn mong ngày được kêu tiếng vợ"…
Cảnh báo OCC nặngTruyện có 1 số cảnh khác với nguyên tácTruyện đầu tay nên mong mọi người thông cảm…
-Tên truyện: Khi Mùa Đông Chạm Đến Anh-Tác giả: Nhi-Thể loại: ManxMan chứ không phải đam mỹ , hiện đại, đời thường, tình yêu chậm rãi. Moscow, nước Nga - nơi tuyết rơi phủ trắng những con đường, nơi có những quán rượu ấm cúng, những bữa ăn, và những con người lạc lối giữa cuộc đời mình.--------------------Lần đầu gặp Thành, Daniil chẳng ưa nổi người đàn ông cục cằn, thô lỗ và có phần bất cần đời này. Thành cũng chẳng có lý do gì để quan tâm đến một thằng nhóc nhà giàu, lắm tiền nhưng rảnh rỗi đến mức suốt ngày kêu ca về chuyện tình cảm. Nhưng số phận lạ lùng thay, cứ đẩy họ chạm mặt nhau hết lần này đến lần khác.Daniil bắt đầu quen với hình ảnh gã đàn ông ấy, quen với giọng nói đôi khi khó nghe, quen với những câu chửi thề bằng tiếng mẹ đẻ của anh. Thành chẳng phải kiểu người nhẹ nhàng, cũng chẳng biết cách an ủi ai. Nhưng chính cái cách anh thẳng thừng, thực tế, lại khiến Daniil không thể rời mắt.Giữa những cơn tuyết lạnh giá của Moscow, một người dần nhận ra mình không thẳng như mình tưởng. Một người dần hiểu ra thứ tình cảm mình chối bỏ bấy lâu.Mùa đông ấy, họ gặp nhau.Mùa đông sau, họ vẫn còn ở bên nhau hay không?Một câu chuyện về hai con người lạc lối giữa mùa đông nước Nga. Một người chấp nhận sống một cuộc đời thực tế, không mơ mộng. Một người khao khát điều gì đó mà chính hắn cũng không biết tên.Họ gặp nhau. Họ cãi nhau. Họ cạnh nhau.Và rồi... tuyết vẫn rơi.Liệu một mùa đông nữa trôi qua, họ có còn đứng dưới cùng một bầu trời.…
đông quan có một bí mật mà chỉ có những ai thân lắm lắm với cậu mới biết, đó chính là cậu thật sự rất thích uống sữa dâu. nghe thì có vẻ khá ngớ ngẩn vì việc này chả có gì kì lạ để mà phải giấu cả, thế nhưng cũng là vì cậu chẳng muốn bị mấy đứa con trai cùng lớp trêu chọc vì thích một món đồ uống khá "nữ tính" tí nào.cơ mà đông quan cũng chẳng ngờ lại có ngày từ đâu ra xuất hiện một thằng nhóc đô con nhỏ hơn mình một tuổi lại chẳng thèm chọc cậu mà lại tình nguyện mua sữa dâu cho cậu uống hàng ngày, hơi ghét nhưng mà cũng dễ thương.pairing:minh hiếu x đông quan (main)hữu sơn x minh tân…
Tình cảm anh của anh có phải là thật hay đơn giản nó chỉ là lòng chiếm hữu của một đàn ông. Tình cảm cô đối với anh là gì ? Tình phụ tử, người yêu hay đơn giản ỷ lại. Anh bá đạo cấm đoán cô không được tiếp xúc với người con trai khác, chỉ có thể anh. Cô nghe anh, cô không yêu người con trai nào khác. Vì đơn giản cô là con gái của anh. Con thì phải giống ba, sát thủ cưa gái. Lần đầu là dạy dỗ, dạy cô để trở thành một đứa con gái thật sự. Lần thứ hai, ba giúp con giải thuốc. Lần 3, là gì sao lại có lần ba. Làm sao đây, phải làm sao đây!…
...Tôi quen với việc giữ im lặng. Im lặng trước những điều không thể nói ra, im lặng cả khi lòng mình khẽ động. Nàng bước vào cuộc sống tôi theo cách rất nhẹ, nhẹ đến mức nếu không để ý kỹ, người ta sẽ nghĩ đó chỉ là một sự xuất hiện thoáng qua. Tôi cũng từng nghĩ như vậy......Tôi không nhìn nàng quá lâu, cũng không để cảm xúc lộ ra trên gương mặt. Chỉ là thỉnh thoảng, khi mọi thứ xung quanh đã lắng xuống, tôi mới nhận ra mình đang nghĩ về nàng nhiều hơn cần thiết. Không phải vì mong chờ điều gì, chỉ đơn giản là thói quen đã hình thành - như việc người ta quen với cái lạnh, đến mức không còn nhận ra mình đang run....Giữa chúng tôi không có những khoảnh khắc đáng nhớ theo cách người ta thường kể. Không nắm tay, không lời hứa, không cả một lần gọi tên cảm xúc. Chỉ là sự hiện diện âm thầm, đều đặn. Nàng ở đó, và tôi biết. Có những ngày, tôi tự hỏi nếu nàng rời đi, liệu tôi có thay đổi không. Câu trả lời đến rất chậm, nhưng rõ ràng: có lẽ tôi vẫn sống như cũ, chỉ là trong lòng sẽ thiếu đi một khoảng trống mà chính tôi cũng không gọi được thành lời. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc giữ nàng ở bên mình, cũng không dám mong nàng quay đầu. Tôi chỉ lặng lẽ để cảm xúc tồn tại, không can thiệp, không nuôi dưỡng, cũng không chối bỏ. Vì có những thứ, càng cố chạm vào, càng dễ tan..Nếu một ngày nàng không còn ở đây, tôi nghĩ mình sẽ không nói lời tiếc nuối. Tôi chỉ im lặng lâu hơn một chút, quen với nhịp sống thiếu đi một bóng hình từng rất quen. Và có lẽ, trong những khoảnh khắc hiếm hoi nhất, khi mọi…
Một người chỉ muốn sống một cuộc sống an nhàn như nàng lại bị cuốn vào một mớ rắc rối thời cổ đại. Ông trời ơi! con chỉ muốn xin hai chữ mang tên "bình yên" mà thôi Một công dân luôn trung thành với Đảng , và chưa từng trốn thuế như nàng, chỉ muốn ăn no nằm chờ chết sao lại bắt nàng tiếp nhận mấy thứ vớ vẩn này Ai có thể nói cho nàng điều gì đang xảy ra ở đây không ? Âu Dương Nhược Lam nàng đây thật sự rất sợ phiền phức, cho nên lần đầu tiên gặp hắn đã giấu hết mọi hào quang trên người vào chiếc vỏ đầy âm mưu... không là đầy yếu đuối mới đúng Thế nhưng sao nàng cảm thấy rắc rối cứ kéo đến liên tiếp vậy. Ở bên cạnh hắn, nàng lại dần tự phóng ra hào quang loá mắt của mình Hắn là một người lạnh lùng, vô tình với biết bao nữ tử, gặp nàng mới biết thế nào là động tâm Nhưng hắn phải làm sao khi nàng lại cố trốn tránh? Để xem trong trời đất này ai dám lấy nàng . Đến một ta giết một, đến hai ta giết hai..... Thật sự mà nói ta thực sư rất muốn viết truyện hệ thống nghịch tập gì đó nhưng sợ dài với lại ta cũng rất lười ....😊 Mà ta báo trước với các nàng cái hố này của ta đào cũng không biết có lấp được không, còn một điều nữa là ta rất thích ngược nam chính, vì vậy các nàng suy nghĩ rồi hãng đọc Haizz.... nói thật ta rất sợ bị ném đá.....haha Phụng thiên thừa vận hoàng đế chiếu viết, một lần nữa, chúc các ái khanh của trẫm đọc truyện vui vẻ 😁…
tác giả: Tứ Gia…
- Các độc giả nếu thấy hay thì hãy cho Ngọc Nhi 1 sao nhé~( vui lòng không reup truyện sang app khác vì đây là công sức của tác giả Ngọc Nhi )…
Chuyện kể về tình yêu thương của mẹ tôi luôn luôn hy sinh tất cả để cho con mình được bình yên và hạnh phúc Nhưng đứa con đó luôn ngỗ nghịch không vâng lời để mẹ phải lo buồn mỗi đêm vì người con hư hỏng…
nó là một cô gái lạnh lùng . giỏi võ. xinh đẹp lại vô cùng ác độchắn lạnh lùng đẹp trai nhưng sau khi gặp nó thì... như nào đọc r biết…
Thể loại: lãng mạn, ngôn tình, 18+Tác giả: Mộc Trà LinhMộc Linh 27 tuổi. Cô gái tuổi trẻ tài cao, đầy kêu hãnh về những gì mình làm ra. Mẹ mất sớm nên phải sống chung cùng với mẹ ghẻ cùng con của bà ấy. Đã từng bị phản bội nên không mong cầu gì về tình yêu.Chỉ mới 27 tuổi nhưng đầy sự quyết tâm và đam mê cô đã xây dựng cho mình được một trường đua xe moto phân khối lớn lớn nhất xứ sở Venux và những công trình bất động sản khác. Phong Tức Nam 30 tuổi. Chàng diễn viên nổi tiếng bật nhất xứ Venux, với tài năng và sắc đẹp của mình anh đã nắm trong tay nhiều giải thưởng danh giá và sở hữu nhiều fan hâm mộ trong và ngoài nước. Làm thế nào để hai con người này có thể sánh duyên cùng với nhau? Hãy cùng theo dõi và ủng hộ tớ nhé. P/s: Cảm ơn các bạn đã ủng hộ. Bạn rất dễ thương và xinh đẹp nên đừng lấy truyện của mình và edit nhé♥️…
Dực Nguyệt Quốc.…