Nỗi buồn là khi ta biết trước mọi thứ bản thân làm cho tương lai dường như chấm dứt. Đau đớn là khi nghĩ về quá khứ mà trách cứ, dày vò. Thật vô lí, đáng nhẽ mọi thứ không nên như vậy. Sau cái khoảnh khắc mà ta nhận ra ấy thật khó chịu phải ko?**chỉ là 1 vài giọt nc .. sắp nữa sẽ rơi**…
Tiêu Lăng Nguyệt cô 20 tuổi, thích đọc tiểu thuyết sau khi trượt chân té núi khi đi chơi với bạn. Khi tỉnh dậy, cô phát hiện mình đang ở một nơi xa lạ: xuyên rồi ! Trải qua 40 năm sống và làm một vu nữ ở một thôn nhưng vẫn giữ nguyên 20 tuổi, cô quyết định ra đi kiếm ngọc tứ hồn để kiếm hi vọng về nhà. Nhưng bất chợt cô gặp được anh, không muốn làm lệnh ý câu chuyện nhưng tình yêu không thể ngăn cách nên hai người đã đến với nhau sau bao khó khăn. Một mối tình thật đẹp.…
cậu và anh như là hai đường thẳng song song rồi đến một ngày vô tình bước vào vùng an toàn của nhaucậu-một thiên tài trẻ tuổi mang đến cho người ta cảm giác " tôi siu nạnh nùng"anh-một "sát thủ mạnh moẽ" mang trong mình nhiệm vụ " quan trọng" mà phải thành một học sinh chuyển trườngLiệu 2 con người 2 số phận phải trải qua những sóng gió gì để đến bên nhau…
Thịt! Thịt! Và thịt. Một người con gái có khẩu vị hơi muối, cơm ăn với thịt, xôi cũng phải là xôi mặn :)))CP chính: Bác Quân Nhất Tiêu. H+H++H+++ Vì một tương lai ăn cơm có thịt :)))…
Raven đã chết rồi.Chết vì trầm cảm, cậu ta đã bỏ lại những người yêu thương mình nhất để trở về miền đất hứa. Ethan đã chết rồi. Ngày Raven ra đi cũng kéo theo trái tim anh ta chết đi. Như một cái cây dần khô héo, anh lúc nào cũng sống trong sự đau đớn và hối hận vì đã không cứu được cậu.…
Tác giả: hồng trà đậuMàu xám, là ảm đạm sắc điệu, như nhau Haisaki Sotako nhân sinh. Nhưng cuộc sống như trước tiếp tục, mặc dù bị bắt trằn trọc với bất đồng thời không, nàng như trước hoài sủy hy vọng, cố gắng về phía trước, một ngày nào đó hội vũ hôm khác tình.Từng có trong chiến loạn kia bình thản mối tình đầu, lại chung quy bởi vì kia năm tháng hồng câu mà trầm mặc;Từng có xa lạ thời không lý kia nhu tình làm bạn, lại nhân quá độ sự thật mà tàn nhẫn cự tuyệt;Nàng, không xong mỹ, cố chấp địa bỏ qua hết thảy chỉ vì trong lòng suy nghĩ sở niệm.Nhưng mà, thời gian cuối, thủy chung sẽ có như vậy một người, đứng ở nàng nhìn không thấy địa phương nhìn chăm chú vào nàng.Văn án vô năng a! ! !Bài này đề cập động mạn trước mắt có: Võng vương, Kuroko no basket, tiếp theo trạm ngày sau, K, Inuyasha, gia giáo, liệt hỏa thanh xuân... Cùng với lúc sau không xác định động mạnNày thiên văn, đã muốn mã hơn mười vạn tự , cho nên hẳn là có thể chống được tân niên đi.Về phần của ta một khác thiên tiểu thuyết, phía trước nói qua sẽ không hãm hại , cho nên lúc sau hội càng hoàn , bất quá gần đoạn thời gian cuộc thi nhiều hơn a, đại khái muốn tới tân niên mới có thể viết đi, tại đây phía trước, trước hết nhìn xem này thiên văn đi.Đã ngoài, cám ơn .…
Thể loại: Hiện đại đô thị / niên thượng công/ nhẹ nhàng thoải mái.Từ khóa: Tình 1 đêm, 1×1, HE, không tiết chế.Edit + Beta: Moe MoeĐộ chính xác: Tùy cảm nhậnĐã 3 năm trôi qua kể từ ngày hai người Kiều Khả Nam và Tô Phái yêu thương nhau.Vào lần đầu tiên họ biết nhau là khi họ đang là những thanh niên đầy nhiệt huyết của tuổi trẻ vừa bước qua tuổi đôi mươi, nhờ tham gia một buổi gặp mặt bạn bè mà quen biết nhau.Tô Phái sở hữu gương mặt ôn nhuận thanh tú, mi mục như họa, mang theo khí chất nhã nhặn của dân trí thức.Đặc biệt là đôi mắt đen láy trong suốt, dường như có thể nhìn thấu vào chỗ sâu nhất trong tâm hồn bạn.Được rồi, Kiều Khả Nam vừa nhìn thấy người ta, liền bị rung rinh.Mặc dù đi kèm với quyết định tay nắm tay nhau bước vào một mái nhà chung của hai người, là những việc khó tránh khỏi như củi dầu mắm muối giấm tương trà.....nhưng Kiều Khả Nam vẫn trước sau như một đặt Tô Phái vào vị trí quan trọng nhất ── cho đến hôm nay, hắn tận mắt chứng kiến Tô Phái ngoại tình....…
Daidouji Tomoe chỉ là một bản sao của Daidouji Tomoyo về hình dáng, không phải tâm hồn. Tấm gương mờ vốn không thể phản chiếu lại rõ ràng bất cứ ai. Tomoyo là Tomoyo, Tomoe là Tomoe.…