"Tớ xin lỗi Thanh à, tớ không thích con gái " Tâm đáp lại lời tỏ tình của ThanhMột khoảng lặng bao chùm cả hai" Cho tớ ở bên cậu 1 năm. 3 lần, đúng là 3 tỏ tình cậu, nếu cậu không đồng ý cả 3 lần, tớ sẽ rời xa cậu, không dính líu cậu nữa" Thanh cất giọng như nghẹn lại" Được, tớ xin lỗi cậu" Tâm đáp…
Dật Minh biết cô nhưng vẫn muốn đâm đầu vào để rồi không thể nào dứt khỏi.* Văn án 1Mọi người biết Dật Minh tính cách vốn kiêu ngạo, lạnh lùng trước giờ chưa phải tốn sức cho việc gì vậy mà có người lại tung tin Dật Minh phải tốn sức theo đuổi một cô gái. Nhưng không ai tin rồi một ngày họ sáng mắt ra trong bữa tiệc sinh nhật một người bạn tắt đèn để thổi bánh kem nhưng khi bật lên mọi người mắt trầm trồ, chuyện gì vậy Dật Minh cưỡng hôn Lê Nhu.* Văn án 2Mọi người biết ông chủ họ tính cách vốn kiêu ngạo, lạnh lùng trước giờ chưa phải tốn sức cho việc gì vậy mà có người lại tung tin Dật Minh phải tốn sức theo đuổi một cô gái. Nhưng không ai tin rồi đến một ngày mọi người thấy ông chủ mặt dày ngày ngày chăm chỉ đến bệnh viện khám bệnh.…
Gửi lời cảm ơn đến thanh xuân là câu chuyện ngọt ngào về tỉnh yêu dễ thương, nhẹ nhàng của Hoàng Hoàng và Vương Trạch Vĩ. Họ cùng ở chung trong 1 ngôi nhà kí túc xá. Vương Trạch Vĩ là sinh viên ưu tú khoa quản trị kinh doanh quốc tế của trường đại học X, top đầu cả nước về cả chất lượng đào tạo và mức độ thành đạt của sinh viên sau tốt nghiệp. Là con trai lớn trong gia đình có truyền thống giáo dục và vị thế ở thành phố A, bố là hiệu trưởng trường đại học X, là người chăm chỉ, trầm tính, chu đáo. Còn Hoàng Hoàng cô gái đến từ thành phố B, lạnh lùng ít nói đôi khi có chút lập dị nhưng khi tìm hiểu và thân thiết mới phát hiện đó là một cô gái ấm áp và rất sợ tổn thương, sinh viên IT năm nhất trường đại học Y. Dương Trạch Vĩ ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Hoàng Hoàng liền muốn được ở bên cạnh chăm sóc cho cô, cảm thấy như cô gái cậu chờ đợi bao năm đã xuất hiện ngay trước mặt.…
"Mai mốt có chuyện gì... hay lỡ đâu sau này có ai tốt với mày hơn tao, thì... cũng đừng bỏ tao lại một mình nha, Trí Đạt?"Gió lay nhẹ cánh cỏ, như bàn tay thời gian khẽ vuốt tóc hai đứa trẻ. Dưới tán cây già loang bóng chiều, một câu nói ngập ngừng cất lên, run rẩy như tiếng thì thầm của tuổi thơ sợ bị quên lãng."Thôi đi. Một mình mày là đủ khổ tao rồi, Ái My!"Câu trả lời vang lên, nghịch ngợm như nắng trốn qua khe lá, nhưng đâu đó trong tiếng cười ấy đã có một vết nứt nhỏ - nứt từ trái tim của một đứa trẻ biết thương.Ngày ấy, cả hai cùng nghe, cùng cười, cùng gật đầu như thể lời hứa được rót vào máu thịt.Nhưng khi đã lớn, khi đã đi qua những mùa đông lạnh buốt, qua cả những lần nhìn nhau mà chẳng còn đủ can đảm để gọi tên. Liệu lời thề trẻ con năm xưa còn đủ sức níu hai trái tim đã biết tổn thương về chung một nhịp?…
Truyện tình yêu thuở còn cấp sách đến trường không còn gì lạ đối với lứa học sinh.Có những lúc không đủ trưởng thành để tự đứng lên. Những cái ôm, cuộc trò chuyện rôm rả tưởng chừng như không có hồi kết.Dưới mái trường, một tình yêu đẹp bắt đầu.…
๋࣭ ⭑⚝ Tên truyện : [Zhihu] Tôi Vạch Trần Thiên Kim Giả.๋࣭ ⭑⚝ Tác giả : 凤公子.๋࣭ ⭑⚝ Editor : Phù Sinh Nhược Mộng - 浮生若梦.๋࣭ ⭑⚝ Thể loại : Ngôn tình, Hiện đại, Nữ cường, Đoản văn, Vả mặt,...๋࣭ ⭑⚝ Độ dài : 03 phần.๋࣭ ⭑⚝ Tình trạng bản gốc : Đã hoàn thành [Full].๋࣭ ⭑⚝ Tình trạng bản chuyển ver : Đang tiến hành [On-going].๋࣭ ⭑⚝ Nguồn : Phù Sinh Nhược Mộng - 浮生若梦.…
Tác giả : Lục Xu NXB : VanVietBooks Dịch Giả : Dennis Q ( Đỗ Mai Quyên) Type truyện : Nhung lino " Mình làm vì muốn chia sẻ và sở thích, cũng không được gì hết nên mong các bạn cmt lịch sự không giục truyện. Tiến độ là một tuần 2 chap không cố định ngày đăng nên các bạn nếu muốn theo dõi thì ấn Follow mình. Cám ơn m.n " ------" Thế nào là tình yêu tuyệt vời nhất ?Đó chính là tôi yêu anh ấy anh ấy cũng yêu tôi "-- Trong truyện cổ tích, hoàng tử và công chúa trải qua bao thăng trầm đau khổ , cuối cùng cũng được hạnh phúc bên nhau . Nhưng sau đó thì sao , cuộc sống của họ sẽ như thế nào? Tình yêu hoàn mỹ được muôn người ngưỡng mộ ấy liệu có vượt qua được những cơm áo gạo tiền những tủn mủn thường ngày ? Câu hỏi này chắc chẳng mấy người suy nghĩ tới. Bạn thân mến , xin đừng tìm hiểu sâu ,con người chỉ cần nhớ đến cái kết tươi đẹp kia là đủ , để trong thực tế, nếu có vô tình gặp phải, chúng ta vẫn còn chút điểm tựa giúp xoa dịu nỗi lòng...-----" " Đang làm gì thế ? có ăn uống tử tế không đấy ? " Giọng Trần Tử Hàn từ đầu bên kia vọng đến , mang theo cảm giác ấm áp, dễ chịu . " Em không những ăn uống tử tế, mà còn ăn chung với một anh chàng siêu đẹp trai nữa kìa." "Ồ? Đẹp trai đến cỡ nào?"Vương Y Bối gần như có thể tưởng tượng ra anh lúc này vừa cần điện thoại vừa cau mày , bất giác cười thành tiếng, "Dù sao thì cũng rất đẹp trai ." "Trần phu nhân , có cần anh nhắc nhở em rằng bây giờ em đã là phụ nữ đã có chồng không? ""Không sao cả , dù sao "chồng "cũng không ở canh em mà ," -----Y Bối à cô càng ngày c…
Từ sau khi bệnh viện mời Kỳ Hạ Cảnh về làm hướng dẫn viên chuyên môn, rất nhiều người sau đó đã đến tận khoa hỏi về tình trạng hôn nhân của anh.Phó giáo sư trẻ tuổi tài năng này luôn tỏ ra bộ dáng lười biếng, lại cố ý hết lần này đến lần khác trêu chọc Lê Đông, người ở cùng khoa. Chỉ cần hai người bọn họ ở cùng một chỗ, nhiệt độ xung quanh sẽ lập tức giảm 10°C.Không ai biết vì sao!Cho đến một ngày, cả khoa tụ tập ăn tối.Kỳ Hạ Cảnh lười biếng dựa vào sô pha, ngũ quan ẩn hiện dưới ánh đèn chớp nháy, lười biếng, kiêu ngạo, cả người tản ra khí lạnh, "muốn sống chớ đụng vào."Có người đề nghị chơi trò nói thật, Lê Đông không may bị chọn trúng.Trong khi mọi người vắt óc suy nghĩ vấn đề hỏi, Kỳ Hạ Cảnh bỗng nhiên mở miệng: "Mối tình đầu là ai?"Giữa tiếng xì xào, Lê Đông bình thản đáp: "Không nhớ nữa."Sau bữa tiệc tối, trong một góc.Có người thấy Kỳ Hạ Cảnh ép Lý Đông vào tường, khoá chặt cổ tay cô, nhếch môi cười: "Không nhớ sao?""Có muốn tôi làm em nhớ lại lần nữa không?" ...Không ai biết, Lê Đông thích Kỳ Hạ Cảnh suốt ba năm cao trung.Yêu thầm giống như một vở kịch câm, Lê Đông một mình diễn xuất, khắc họa trong cuốn album miêu tả một thiếu niên bị vây quanh trong đám người, chỉ vĩnh viễn là một bóng lưng.Đêm biết Kỳ Hạ Cảnh xuất ngoại, cô viết ở cuối cuốn album: "Tựa như mùa Hạ và mùa Đông, một số người đã định sẵn sẽ không có điểm giao nhau."Khi đó cô không ngờ rằng 10 năm sau vẫn có người coi cuốn album ấy như trân bảo…
"Chúng ta từng lặng lẽ yêu nhau giữa những ngày nắng nhạt, từng tìm kiếm đối phương giữa dòng người tấp nập, nhưng cuối cùng chỉ có thể đứng giữa con gió mà mỉm cười, chấp nhận buông tay..."…
Là đoản do mình viếtLần đầu viết chuyện nên có thể có nhiều sai sótMọi người có góp ý gì hãy để lại lại ở phần comment hoặc nhắn riêng cho mìnhChúc mọi người đọc truyện vui vẻ…
1 lời yêu thật khó nói.... Nữ chính không nổi bật không học giỏi chỉ đơn giản là có đôi mắt hút hồn với NLHTNam chính tóm tắt ngắn gọn giàu và đẹpNp trá hình.____Yaris_thanai289____…