THANH XUÂN CỦA EM
Đam mỹ, học đường, ngược tâm…
Đam mỹ, học đường, ngược tâm…
park dohyeon tự thấy mình là kẻ may mắn.không phải vì cậu khiến han wangho - con bướm trăng hoa khét tiếng phải dừng bước quay đầu. dĩ nhiên ấy cũng là một chuyện đáng kể đi, nhưng chẳng đến mức dohyeon phải nhớ mãi thế.với cậu, thứ thực sự may mắn chính là: cậu đã đến, đúng lúc con bướm xinh đẹp ấy đã đập cánh đến mòn mỏi, đã sẵn lòng tìm lấy một bờ vai để đậu lên rồi.warning:! lowercase; ngọt sâu răng.! wangho từng đào hoa, tình đến tình đi như cơm bữa, bản chất chính là một chú bướm xinh đẹp, sẽ chẳng vì ai mà dừng chân, chẳng vì phong cảnh nào mà thôi đập cánh. cho đến khi anh gặp dohyeon.! dohyeon yêu wangho chân thành, sâu đậm nhưng lại lí trí đến quá đỗi lạnh lùng. cậu luôn là người sẽ không ngần ngại rời đi nếu wangho có dấu hiệu thay lòng. tình cảm, với cậu, chỉ là một chuyến tàu một chiều. và cậu sẵn lòng bước xuống mà không nhìn lại hành trình đã đi, cũng không chút hối hận.!!! họ yêu nhau trong một mối quan hệ "có tất cả và có nhau hoặc chẳng có gì cả". nếu một người đổi thay, người kia cũng sẽ bước đi ngay. dẫu rằng có thể họ sẽ mất cả đời để chữa lành.…
Giữa cầu thang vàng cũ, Huy và Hoàng gặp nhau như một thói quen.Một người luôn mang hoa đến.Một người luôn đứng đợi trên caoTình yêu của họ dịu dàng,nhưng cũng đầy thử tháchCó những bí mật chưa kịp nói raCó những khoảng cách tưởng chừng rất gầnLiệu họ có thể cùng nhau bước tiếp,hay sẽ lạc mất nhau giữa yêu thương…
"Ngàn năm tình ta vỡ, trăm năm sau cuộc tình tàn là ai muốn cứu rỗi thảm kịch này ?""Chuyện rằng có vị quân vương dù hắn có hậu cung vạn mĩ nhân quốc sắc thiên hương nhưng tâm hắn lại chỉ luôn tâm tâm niệm niệm một cái tên trong lòng.""Cô con gái duy nhất của hắn dường như biết chuyện gì đó...""Thuở ấy dáng hình người nam nhân trong tà áo trắng làm người ta kinh ngạc khi nhìn lướt qua. Em ta sao trông yêu đến thế. Đoá sen trên mặt hồ nước lại thanh cao, kiều diễm lạ...bùn đất kia cũng không vấy bẩn được em."..."Hắn...cũng không thể làm trái tim em rung động.""Cuối cùng cũng chỉ có thể đốt quách cả cái ao đó đi, để nó chìm trong lửa ngục""Nếu hắn không được thì lũ đại bàng, gấu nâu kia đừng mơ mà với lấy"."Hắn tưởng bản thân sẽ hài lòng khi nhìn đoá sen lụi tàn trong đám cháy. ""Nhưng không, hắn hối hận rồi....""Cái gọi thứ gọi là tình yêu đang giày vò hắn trong nỗi nhung nhớ dài bất tận. "⚠️ Truyện có bối cảnh cổ đại, không liên quan đến lịch sử. Không nhằm mục đích xúc phạm bất cứ quốc gia nào ⚠️…
....."Anh ơi..."Ở đâu đó, giọng nói nghẹn ngào và quen thuộc vang vọng trong tâm trí cậu, dâng trào một nỗi nhớ nhung tha thiết và cầu khẩn.Dưới màn đêm đen và những đám mây trôi, che khuất các vì sao, ánh sáng trên cao chiếu rọi lấp ló thân ảnh người con trai mang một sắc đỏ và ngôi sao vàng, hơi thở nặng nhọc ngồi dựa vào thân cây sần sùi, đau đớn siết chặt đôi bàn tay chi chít những vết thương đã rỉ máu. Tuyệt vọng và căm thù lũ khốn đã cướp đi người em trai yêu dấu của mình.Những sinh vật bị đẩy lùi trước ánh bình minh ló dạng nhưng lại nguy hiểm tột cùng và nồng mùi tanh tưởi của máu, cơn ác mộng khiếp sợ đối với loài người khi bóng tối ập tới - vampire.---Lưu ý: đây là fanfic AU CHs của mình, các chi tiết trong fic không liên quan gì đến chính trị, lịch sử hay chiến tranh (chiến tranh ở đây có thể được thay bằng xung đột hoặc mâu thuẫn giữa các country), không có ý xúc phạm, tuyên truyền cũng như ủng hộ bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào, fic chỉ để thoả mãn đam mê viết lách. Bối cảnh trong fic có thể DỰA THEO khoảng thời gian 1897 trở về sau.Fanfic chứa các yếu tố và ngôn từ không phù hợp với trẻ nhỏ, bạo lực, máu me, ship.Nếu bạn không ổn với những lưu ý trên, xin hãy click back. Thanh kiu các người đẹp ☆…
Trong một thế giới ABO nào đó, Vietnam-một omega nam có số phận bất hạnh vốn dĩ đã qua đời. Bông hoa sen đẹp đẽ ngày nào nay đã bị hồ nước vây hãm xung quanh, lạnh lẽo đến lạ!... [Ngài muốn ngươi sống lại... Với một yêu cầu đi kèm... ].... "Tôi không nghĩ rằng tôi có thể thực hiện được... "[Tùy ngươi thôi, dù gì đến cuối, ngươi rồi cũng sẽ làm hay ... là bất đắc dĩ!]"Thế sao? Cái gì nghe cũng thật thú vị, nó như... Một cơ hội chăng?... "[Đúng vậy! Ngài biết ngươi sẽ không từ chối. Huống hồ... Cái ngươi cần vẫn chưa có!]"... "Như những tình tiết trong các cuốn tiểu thuyết mà cậu vốn hay đọc ở trên mạng, tất nhiên trong trường hợp này Vietnam biết... Cậu đã được trọng sinh! ... "Một thời điểm hoàn hảo... Một vở kịch tuyệt vời... Còn thiếu thứ gì nữa không?..."-À! Diễn viên chính!... Mọi chuyện sẽ còn tiếp diễn theo những bước chân người ấy đi, liệu... thứ cậu cần có về được với cậu không? Không một ai biết... "Bí mật nên là những bí mật. .. Khi ai cũng biết rồi... Chúng sẽ chỉ là những thứ tầm thường! "…
PHÁO HOA VÀ BONG BÓNGAn và Minh: Một người sợ hãi định kiến, một người sống vì sự chấp nhận.Tình yêu của họ nảy mầm từ sự khó chịu ban đầu, vượt qua sự kỳ thị nội tâm và áp lực xã hội. An học cách rực rỡ theo cách của chính mình, không phải để làm hài lòng crush hay thế giới, mà để nắm lấy tay Minh.Tình yêu này đã chiến thắng mọi thứ, ngoại trừ số phận.Sau biến cố tàn khốc, họ xa cách hai năm. Ngày đoàn tụ là ngày tận thế. An đứng đó, nhìn thấy người mình yêu, và chứng kiến toàn bộ bi kịch xảy ra ngay trước mắt.Cái chết của Minh không chỉ là một cái Kết BE, nó là sự tan vỡ của toàn bộ niềm tin mà An đã xây dựng. Liệu anh có thể sống tiếp với ánh sáng Pháo Hoa đã tắt đi vĩnh viễn?…
Diệp Tinh Thiển xuyên vào ABO tiểu thuyết, là Omega pháo hôi bị vai ác vứt bỏ .Trong tiểu thuyết, pháo hôi đối với vai ác tình sâu đậm, vắt hết óc mới cùng vai ác ngắn ngủi ở bên nhau. Nhưng vai ác trong lòng chỉ có bạch nguyệt quang, đối với pháo hôi căm thù đến tận xương tuỷ, sau khi bạch nguyệt quang trở về, còn đem pháo hôi bị đánh dấu trực tiếp vứt bỏ, kết cục thê thảm.Mắt thấy thực mau liền phải đến kỳ dễ cảm của vai ác, Diệp Tinh Thiển đánh đòn phủ đầu: "Không đánh dấu, không cho đi tâm, kết thúc liền đường ai nấy đi !"Vai ác: "......"Thực mau, Diệp Tinh Thiển liền phát hiện chính mình nghĩ quá đơn giản.***Tinh tế chiến thần nguyên soái Quý Văn Sâm bị người hãm hại, mơ màng hồ đồ cùng một omega không tên họ vượt qua một tháng.Kỳ dễ cảm kỳ kết thúc, hắn bắt đầu nổi điên tìm kiếm omega này.Chỉ là khi hắn tìm được người, đối phương bên người lại nhiều mấy nhân vật lợi hại --Liên Bang hoàng đế: "Đây là cháu ngoại ta, nguyên soái muốn làm cái gì?"Liên Bang vương tử: "Cháu ngoại ta."Đế quốc tối cao cơ giáp chế tạo sư kiêm thân ca ca Diệp Tinh Thiển : "Nguyên soái có thể nghỉ cho tốt? Trả thù đệ đệ cùng đế quốc cơ giáp, ngươi chỉ có thể chọn một cái."Diệp Tinh Thiển ngượng ngùng gật đầu.…
Người ta thường nói "Những rung động đầu đời luôn là những cảm xúc tuyệt vời nhất mà bạn sẽ không bao giờ lặp lại nữa. Đúng thật vậy, tình yêu tuổi học trò nó đẹp lắm mọi người ơi, nó trong sáng, nó thuần khiết và nó rất là dễ thương. Sau này khi trưởng thành, bạn sẽ không thể nào tìm thấy được cảm giác yêu nồng nhiệt nó nữa , sẽ không còn cảm giác chờ người đó qua đón đi học mỗi ngày, không còn những cái ôm ấm áp ngoài cổng trường, không còn những buổi hẹn hò lãng mạn, không còn những bữa sáng mà người thương mua cho, những cuộc gọi mỗi tối với lí do học chung nhưng thật ra là đang rất nhớ. Vĩnh viễn không yêu ai nhiều như thế nữa, dù có chia xa thì đó vẫn là những câu chuyện đặc biệt mà ta cất giấu trong tim. Tôi từng nghĩ những năm tháng cấp ba của mình sẽ trôi qua một cách bình thường không có gì nổi bật, nhưng kể từ cái ngày mà cậu ấy xuất hiện đã làm xáo trộn hoàn toàn cuộc sống của tôi. Ban đầu chỉ là cậu bạn cùng bàn lạnh lùng mới chuyển đến, rồi dần dần nói chuyện, tiếp xúc mà tôi dừng nhận ra rằng: "Mình đã thích cậu ấy từ lúc nào không hay" _____________Ngày đăng: 21/11/2023…
"Đồ dâm đãng! Đồ dâm đãng, dìm chết nó trong chuồng lợn rồi dìm xuống ao-" Ký ức cuối cùng của nàng là cảnh bị trói tay chân, nhét vào chuồng lợn, rồi ném xuống ao nước lạnh buốt giá, nơi băng mùa xuân vừa tan chảy. Nàng bị vu oan tội ngoại tình và phải chịu một cái chết nhục nhã... Nàng hận bản thân vì đã đánh giá sai người, yêu nhầm người. Chẳng lẽ ngay cả trời cũng không nỡ nhìn nàng bất công mà cho nàng cơ hội làm lại từ đầu? Phương Hành tưởng mình đã chết trong oán hận, nhưng khi tỉnh dậy, nàng đã trở lại mười tuổi. Cha mẹ vẫn yêu thương, người anh trai yêu quý vẫn còn sống. Nàng tự nhủ rằng gia đình là điều quan trọng nhất trong đời, chồng con, tình nhân, và những mối quan hệ lãng mạn đều vô nghĩa. Nàng quyết định sống một cuộc đời cô độc, nhưng vị hoàng tử thứ mười một đã phá hỏng kế hoạch của nàng. Sau khi nàng vô tình chứng kiến cảnh chàng bị bắt cóc, bị cuốn vào và được cứu sống một cách thần kỳ, chàng không hề che giấu tình cảm dành cho nàng. Nhiều năm sau, khi họ đoàn tụ, chàng quyết tâm chinh phục nàng. Khi cô buồn bã, anh dùng kỵ binh sắt bắt đom đóm chỉ để làm cô vui, và anh thường xuyên đến nhà cô, hạ mình để làm vui lòng gia đình cô. Điều này dần dần bào mòn quyết tâm của cô, và cô lại bắt đầu cảm thấy bị anh thu hút...…
Tên: 治愈者 - Người Chữa Lành - Chữa Lành Cho emTác giả: Nịch Mông Vũ YênEditor: QingQiuSố chương: 13 chương ( 13 chương nhưng 1 chương dài lắm lun )Thể loại: Hiện đại, y học,chữa lành, chuyện tình chuyên khoaNhân vật chính: Cố Vân Tranh, Tô Vi AnTruyện đã chuyển thể thành phim, hiện tại đang quay do La Vân Hi và Chương Nhược Nam đóng chínhGiáo sư y khoa lạnh lùng độc mồm độc miệng x Nữ mang gen hiếm gặpVăn Án:Cô ấy cho rằng cuộc đời của mình sẽ sớm kết Nhưng anh ấy lại cho cô ấy một tương lai lãng mạn mà long trọng Tô Vi An: "Anh biết rõ rằng em không có tương lai để nói về..."Cố Vân Tranh: " Tô Vi An em không cần tương lai, bởi vì anh chính là tương lai của em." anh ấy muốn không phải là vui vẻ qua loa cho xong chuyện mà là có thể cùng nhau trải qua mưa gió.____________Bởi vì mình mê phim nên mới đi edit truyện, đây là lần đầu tiên mình edit, chỗ nào có ngang ngược quá mọi người có thể nhẹ nhàng chỉ bảo và bỏ quaThứ 2 là đây là chủ đề về y học mình sẽ edit đúng nhất có thể nhưng sẽ không đúng hoàn toàn 100%Không mang truyện mình edit đi nơi khác.Cảm ơn mọi người đã ghé qua.…
Năm 2120. Trái Đất không còn được chia bởi biên giới,mà bởi những bức tường vô hình của quyền lực và sự sinh tồn. Hệ thống quản trị toàn cầu tái thiết loài người thành bốn vùng Vùng Lõi. Nơi ánh đèn không bao giờ tắt và mọi quyết định về sự sống cái chết đều được đưa ra sau những lớp kính trong suốt lạnh người. Những kẻ giàu có, giới tinh hoa, và những bàn tay điều khiển thế giới trú ngụ tại đây.Vùng Ổn Định.Những tòa tháp lặp lại nhau như bản sao vô hồn. Mạng lưới giám sát chạy dày đặc trên bầu trời, thu từng nhịp thở của mỗi cư dân. Ở đây, sự bình yên không phải là quyền lợi mà là yêu cầu bắt buộc.Vùng Công Nghiệp. Nơi hàng ngàn cỗ máy gầm rú không ngừng nghỉ, tạo ra mọi nhu yếu phẩm để nuôi các tầng trên. Những người ở vùng này chẳng bao giờ nhìn thấy bầu trời thật; chỉ là khói, hơi kim loại nóng và nhịp điệu đơn điệu của dây chuyền sản xuất.Vùng Xám. Một vùng đất hoang tạm bợ, nửa là khu nhà tù, nửa là nghĩa địa của những kẻ bị bỏ lại sau các cuộc chiến. Những tàn dân sống rải rác trong bóng tối, tránh xa sự kiểm soát của thế giới bên trên và đôi khi, chính nơi này lại nhìn thấy sự thật rõ nhất.…
[ ngươi xem tới được? ] một cái ôn hòa giọng nam hỏi. "Ân, " Tiến Đằng Quang nhịn xuống sắp rơi lệ vui sướng, nhẹ giọng trả lời, "Ta có thể chứng kiến." [ ngươi có thể nghe được đến thanh âm của ta? ] "Ta có thể nghe được." [ tìm được rồi... ] [ rốt cuộc tìm được... ] [ cảm tạ toàn bộ thần minh! ] [ đã trải qua dài như vậy lâu thời gian... Ta rốt cục... Lần thứ hai đi tới nhân thế ——] Tiến Đằng Quang nhìn trong hư không dần dần hiện ra bóng người, nước mắt rốt cuộc khống chế không nổi hạ xuống: Đúng vậy a, cảm tạ toàn bộ thần minh... Ta rốt cục có thể tái kiến ngươi —— Tá Vi... Đang nhìn tranh châm biếm thời gian ta sẽ suy nghĩ, chúng ta là độc giả, chúng ta biết Tá Vi biến mất nguyên nhân, lại vẫn cảm thấy tiếc hận cùng thương tâm. Như vậy a Quang đây? A Quang mười hai tuổi gặp Tá Vi, mười lăm tuổi đã trải qua Tá Vi biến mất, ba năm này sớm chiều ở chung ở chung nên bao nhiêu thân mật, nhưng mà cuối cùng Tá Vi lại không hề điềm báo trước liền như vậy tiêu thất. Hoàn toàn không biết gì cả a Quang tìm lần có thể tìm địa phương, ở tuyệt vọng dưới, đem sở có nguyên nhân quy kết với mình tuỳ hứng, hơn nữa kêu gào ra "Không bao giờ ... nữa hạ cờ vây" nói như vậy... Lúc sau một lần nữa chơi cờ, cũng là bởi vì có thể ở cuộc cờ của mình bước trông được đến Tá Vi bóng dáng...…
"Bà cô kia là ai mà cứ nhìn anh mãi thế?" - Câu hỏi ngây thơ của cô nhân tình xinh đẹp như nhát dao chí mạng đâm xuyên trái tim Dung Thư. Ngay tại sảnh bệnh viện, giữa cơn gió đông rít gào, cô đứng đó với chiếc bụng bầu nặng nề, phù nề vì bệnh tật, lặng lẽ nhìn chồng mình - Thịnh Đình Thâm - dịu dàng che chở cho một bóng hình khác. 🎧💔Dung Thư đã dành 8 năm thanh xuân để đuổi theo bóng lưng của thiên chi kiêu tử Thịnh Đình Thâm. Cô nỗ lực học tập, trở thành trợ lý đắc lực, nhưng đổi lại chỉ là một đêm định mệnh sai lầm và cuộc hôn nhân ép buộc mà anh coi là "vết nhơ" đời mình. Trong mắt anh, cô là kẻ tâm cơ dùng đứa trẻ để uy hiếp; trong mắt gia tộc họ Thịnh, cô là kẻ "trèo cao" không biết tự lượng sức. Đỉnh điểm của nỗi đau là khi anh lạnh lùng tuyên bố: *"Sinh con xong, chúng ta ly hôn."*Nhưng Thịnh Đình Thâm không ngờ rằng, người vợ anh luôn xua đuổi lại chính là học trò ưu tú nhất của thiên tài tài chính Giang Hoài Tự, thông thạo 5 thứ tiếng và sở hữu năng lực khiến đối thủ phải kiêng dè. Khi Dung Thư quyết định buông tay, ký vào bản thỏa thuận rời đi để tu nghiệp tại Stanford, liệu Thịnh Đình Thâm có nhận ra mình đã đánh mất báu vật duy nhất trong đời?…
[My AU] Vừa bắt đầu câu chuyện đã là kết thúc.Nghĩa là sống lại sau khi chết.Sau khi tôi nghĩ lại thì thấy mọi thứ dường như đã không còn nắm trong tay hay như những gì tôi đã nghĩ đến trước đây từ khi "sống lại" cho đến hiện tại. Và dường như có gì đó đang đến và yêu cầu tôi rời đi đến đâu đó để hoàn thành điều gì đó ,nó thậm chí tôi còn không hiểu nổi vì sao lại phải làm điều đó cho ai hay là cho điều gì đó và dường như chả ai quan tâm đến điều đó.Tag: Alltake, huyền học, ma thuật, tâm lý học.Khởi đầu câu chuyện:Sau khi Takemichi được sống lại trong nhà của mình, trên người có một vết thương trí mạng ở ngay trước ngực . Cụ thể là bị thủng một lỗ ở ngay trước ngực và trái tim đã biến mất.Kết thúc câu chuyện:Là một cái chết để hoá giải cho sự thật.Không phải ai cũng là người tốt.Người đối tốt chưa chắc đã tốt.Người che giấu không phải là sai.Lấy cái chết để che giấu bí mật.Huyết sắc thanh trời tanh mùi máu.Bốn bể là trời, tâm là nhà.Tam sinh tứ diệt Vạn Bất Ngộ.…
[ Ngọt, ít angst, hài hước =))), học đường] "Này Hannie à, mày... có thích tao không?" Jooyeon hỏi với khuôn mặt điềm tĩnh và nghiêm túc, hoàn toàn khác hẳn với một Jooyeon gây cười hằng ngày. "Tập trung học đi, đây không phải lúc để đùa đâu, mấy ngày nữa thi rồi đó."Junhan thở dài rồi đáp lại thật bình tĩnh, mắt hướng về cuốn sách đầy ắp công thức toán trên bàn. Nhìn vậy thôi chứ nội tâm cậu bây giờ hoàn toàn phấn khích và rối loạn, ai mà nghĩ cậu Lee kia lại hỏi cậu câu đau tim vậy chứ?! "Nhìn tao mà trả lời đi, tao đang nghiêm túc đấy."Lee Jooyeon hỏi tiếp, lần này hắn ta sáp lại cậu gần hơn, đặt tay lên cuốn sách rồi khiến hơi thở nóng của hắn lướt qua mặt cậu.Junhan quay mặt nhìn hắn, cố gắng giữ poker face chứ cậu cảm giác tim mình sắp nhảy ra rồiHai người nhìn chằm chằm nhau một lúc lâu và........________❌ KHÔNG ĐƯỢC LẤY TRUYỆN CỦA MÌNH❌ SỬ DỤNG = CẦN CÓ SỰ CHO PHÉP ❌ CÁC CHI TIẾT TRONG TRUYỆN KHÔNG ÁP DỤNG TRONG CUỘC SỐNG THỰC TẾ ❌ TÔN TRỌNG SHIP, TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐỀ CẬP VỀ SHIP KHÁC NGOÀI JOOYEONxJUNHAN TRONG CÂU CHUYỆN CỦA MÌNH…
nội dung truyện như tiêu đề, nói về cuộc phiêu lưu của người hoạ sĩ Nazi cùng nhóm bạn mình trên hành trình tìm kiếm lại động lực cho những bức tranh của mình.truyện dựa trên trí tưởng tượng của mình, ko có ý xuyên tạc lịch sử, mong mọi người enjoy truyệnNếu đây là notp của các bạn, mong bạn bỏ qua truyện mình và đừng nói gì hết.Mình xin nhận góp ý nếu có sai sót ạ💓. Truyện này mình viết ngẫu hứng, bạn nào có ý tưởng hay cứ bảo, mình sẽ cân nhắc.trích: '''“Xin lỗi, tôi có thể hỏi chị một chuyện được không? ”. Cô nhìn anh, vẫn cười nhưng ánh mắt có phần cảnh giác. “Cậu có gì không hài lòng sao?”. Cậu nhìn thẳng vào mắt cô, vẫn giữ giọng lịch sự, “Tôi ngửi thấy mùi thuốc súng trong nhà. Chị có thể giải thích chuyện này không?”. Nụ cười trên môi cô khẽ tắt. Một khoảng bối rối hiện lên khuôn mặt cô, rồi nhanh chóng biến mất. Cô nhún vai, một nụ cười gượng gạo lại được vẽ lên. “Thuốc súng sao? Chắc cậu nhầm lẫn đấy. Căn nhà này đã có từ rất lâu rồi, có lẽ là mùi của vật dụng cũ trong nhà...”. Nazi im lặng quan sát cô, anh không tin vào lời giải thích vô lí của cô. Mùi thuốc súng rất đặc trưng, không thể nhầm lẫn. Có thể hiểu rằng cô gái này đang cố tình che giấu điều gì đó.'''Tác giả:Hana (Phạm Gia Hân)…
Việt Nam là một cô gái trẻ 17 tuổi. gia thế khủng là thế , nhưng cô chưa bao giờ kiêu ngạo, một chút cũng không?...•••••năm 19 tuổi cô đã đi du học và gặp được 'hắn ta' . kẻ đưa cô đến cuộc sống đầy rẫy 'hạnh phúc' đó . không chỉ mỗi 'hắn ta' mà còn một người nữa...người ta là bạn thuở nhỏ của cô .'người đó' vốn đã yêu cậu sâu đậm từ lúc cô cứu 'người đó' thoát chết . 'người đó' yêu cậu tới mức sẵn sàng giết người để giành lấy cô... . _______________ .••••••••••••••- đùa nhau à !?💢_.??? - ta đùa với mi làm gì..._.???- ai mà biết được , lỡ hồi sáng người quên uống thuốc rồi sao_.??? - ta xin nhắc lại là ta hoàn toàn bình thường nha... SOCIALIST REPUBLIC OF VIETNAM - Đell cần ngươi nói thẳng họ tên ta ra vậy đâu..._.Vietnam. ALICE ANY 💢 - vậy thì khác méo gì ta ?_.Any__________________________________________________||||||||||- ý ngươi là ta phải xuyên vào cuốn tiểu thuyết hãm lonz này ?_.Việt Nam - truyện ta viết hay thế còn gì💢_.Any- ngươi viết như căcj lonz vậy mà còn bảo hay💢 - thôi mệt ngươi quá nên nói chung là cút_.AnyBỗng nhiên dưới chân cô xuất hiện đâu ra cái lỗ đen rồi cô rơi xuống mất tiêu luôn.…
Ở một vũ trụ nào đó - Nơi không có chiến tranh lịch sử giữa các nhân loại và con người vốn sống một cách yên ổn với nhau cho đến tận lúc thời kì phát triển này. Nhưng đó là về nhân loại với nhau, còn nhân loại với các thực thể siêu nhiên mà khoa học không thể lí giải thì khác.Ở vũ trụ này đây, vũ trụ mà nhóm những người thuộc Cộng Sản giờ thành những người trừ ma diệt quỷ, bảo vệ mọi người khỏi những thứ tâm linh kia. Mỗi người đều có câu chuyện của riêng mình, nhưng họ đều có một nhiệm vụ là bảo vệ con người khỏi những thế lực ma quỷ kia.Có điều phải chăng ma quỷ là thứ nguy hiểm và đáng sợ nhất, hay còn lòng dạ con người nữa...- LƯU Ý/WARNING!!!!:+ Truyện KHÔNG CÓ YẾU TỐ LỊCH SỬ, CHÍNH TRỊ HAY CÁI GÌ LIÊN QUAN ĐẾN THỰC TẾ CẢ CỦA CHÚNG TA CẢ+ Có yếu tố phi logic (vì đây là tâm linh), bạo lực, kinh dị, tâm lí và châm biếm xã hội+ Truyện sẽ có liên quan đến tôn giáo và tín ngưỡng của Thiên Chúa giáo và các thành phần mê tín dị đoan. (Nhưng tốt nhất thì đừng nên học kiến thức về tôn giáo từ bộ truyện này thì hơn, vì thế nào cũng sẽ có thông tin sai)+ OOC, tất nhiên rồi.+ Ship của tôi cũng có thể là NOTP/hateship của bạn, vậy nên đọc được thì đọc, không được thì thôi…
Phía sau bụi phấn là bình yên, hay là những rung động trái ngang mà lý trí không thể kiểm soát?Han Hyeongjun - người thầy giáo luôn giữ mình trong khuôn phép.Oh Seungmin - cậu học trò sẵn sàng đối đầu với cả thế giới để bảo vệ người mình yêu."Đừng vì sợ mất thầy mà bỏ lỡ cả bầu trời ngoài kia. Chỉ cần em quay lại, thầy vẫn sẽ ở đây."Một câu chuyện về sự cứu rỗi, trưởng thành và cái kết ngọt ngào cho những ai dám đi ngược chiều định kiến._____Warning: Truyện lấy bối cảnh học đường, sư đồ luyến (thầy trò). Nội dung được xây dựng dựa trên sự tôn trọng dành cho ngành giáo dục và sự trưởng thành của nhân vật. Cân nhắc trước khi xem.Bản quyền: Đây là truyện gốc (Original). Nghiêm cấm sao chép hay chuyển ver dưới mọi hình thức nếu không có sự đồng ý của tác giả.…