"hôm qua anh mơ - anh chưa từng nằm mơ, về ngày mai không còn hình bân. và anh không thể tưởng tượng nổi mình sẽ gục thế nào cho qua dòng thời gian, làm thế nào anh có thể chịu đựng tháng chạp rồi tháng giêng, làm thế nào để thở dưới trăm vạn tội lỗi. mặc bân an ủi bao nhiêu, mặc chúng ta thêu dệt vô biên tấm mộng đẹp đúng theo tâm nguyện của bân, và vẫn thường bảo nhau phải chuẩn bị cho ngày hôm nay, anh...anh chưa nỡ để bân đi."[hanahaki!au]…
"Cậu thương nó từ thời mặt mũi nó còn đen nhẻm vì tung tăng cùng bọn trẻ con trong làng nô đùa ngoài sân đình mấy mùa nắng chói chang. Yêu sao cái dáng tươi cười như cơn gió tàn dư của mùa xuân phả nhẹ lên cái khô nứt của mùa hạ. Thương nó vất vả lam lũ, thương nó bị thầy u mình đánh, thương nó vì bị người đời khinh rẻ, thương nó vì nó sống vô tư, thương nó vì nó là chính nó.- Phong Hào.- Này, Cậu hai Sơn sao lại tự dưng gọi tôi thế?- Tôi nhớ người thương nhà tôi thôi. Sao? Không được à?- Ừ thì cũng được...Đã mấy mùa trôi qua, cậu lại quên đi lý do cậu thương nó, đơn giản là vì chữ thương, vậy thôi.""Gã nhớ em, đứa nhỏ nhút nhát, bệnh tật. Chữ thương chữ nhớ ghép lại sao mà dài thế. Nhớ bát bánh đúc em nấu, nhớ con diều rách gã nhờ em vá lại, nhớ cái túi tiền thêu hoa bằng gấm mà em nâng niu, từ đó giúp gã nên duyên cùng em. Lại càng nhớ thêm những buổi chiều thu lộng gió, em và gã hẹn nhau ra đình ngắm sen, ngâm thơ rồi bị các bà, các cô trêu tới đỏ mặt tía tai.- An này, tin tôi em nhé. Cho tôi được em dựa vào vai một lần thôi, có được không?- Đừng tự nói những lời tổn thương bản thân mình nữa.Hai bàn tay cùng nắm chặt nhau, gã giờ này chẳng còn biết đang mơ hay thực. Nếu là mơ, xin ông trời cho gã được chết trong giấc mơ này. Nếu là thực, gã xin cảm tạ ông trời vì cho gã có được ngày hôm nay. - Minh Hiếu, cảm ơn vì anh là lý do khiến em tồn tại và cho em biết mình quan trọng với anh đến thế nào."…
Nguồn Raw: Tấn GiangDịch: QTSố chương: 97 chương + 3 ngoại truyệnEdit: Hy, san sanTình trạng : HOÀNCRE: DDLQDGiới thiệu:Trời sinh Nhan Khê có một khuôn mặt đặc biệt giống nữ chính của phim tình yêu đau khổ, mà ngay cả lão thầy tướng số bày sạp hàng ở cửa sau của tiểu khu khi nhìn thấy cô, đều phải lắc đầu than thở và xúc động, cô gái này lớn lên có vẻ mặt đầy đau khổ, vận mệnh thật trớ trêu, đáng tiếc đáng tiếc.Nhan Khê: ...Tục ngữ nói, nhìn người không thể nhìn bề ngoài, nước biển không thể đo bằng phễu.Nhan Khê cảm thấy, mặc dù cô có một khuôn mặt của nữ chính khổ vì tình, nhưng cô là một nữ chính của bộ phim hài nhá.Nhân vật chính: Nhan Khê, Nguyên DịchPhối hợp diễn: Tổng Hải, Đào NhưP/s: Truyện được Reup để tiện cho việc đọc Offline, mình KHÔNG PHẢI là editor…
Văn án:Hôn lễ đại đường “Ta gọi là Long Trác Việt, về sau có thể với ngươi làm tốt tỷ muội sao?”Nam tử trong mắt tinh lượng quang mang lóe ra, khủng bố xấu xí trên mặt che kín làm người ta khó coi cười “Thật sự có thể cùng ngươi làm tốt tỷ muội sao, thật tốt quá, tiểu Việt Việt.”Nữ tử nhấc lên hồng khăn voan, khuynh thành kinh diễm dung nhan tràn đầy kích động cầm tay hắn, tả hữu lay động “...” Tham gia hôn lễ mọi người nhất tề lôi đổ!◆Nhan Noãn không càng , tỉnh lại đang ở đỏ thẫm hoa kiều bên trong, bị nhân thiết kế gả cho trong truyền thuyết bán nhân bán yêu, dung mạo giống như quỷ mị bàn khủng bố ngốc tử.Nhưng là, nàng tân phòng lý này giống như theo họa trung đi ra tiên nhân bàn nam tử là người nào?Người ta xuyên qua làm vương phi, đấu di nương, huấn tiểu thiếp, chỉnh ác phu, sống được vui vẻ thủy khởi.Nàng cũng xuyên qua làm vương phi, lại cùng tự cái vương gia phu quân ở bái hoàn đường sau thành hảo tỷ muội.Người ta phu quân lấy là đao thương kiếm côn, võ công thiên hạ vô địch Nhà nàng phu quân lấy là thêu hoa ngân châm, thêu kĩ thiên hạ vô song Người ta phu quân là nam nhi có lệ không nhẹ đạn Nhà nàng phu quân còn lại là thủy làm , trong tay khăn tử thay đổi một khối lại một khối, cả ngày một bộ lê hoa mang vũ trạng:“Nương tử, vi phu bị nhân khi dễ !”…
Khi nhân loại biến thành mẫu thử,và tiến hóa bị điều khiển bằng bàn phím.Bạn không còn là nạn nhân - mà là mục tiêu.Và đôi khi... thứ đáng sợ nhất không phải cái chết, mà là lý do bạn còn sống.…
mọi người ơi truyện có các cặp trong dtvn í0309 là cặp chính nhưng mà sẽ có kể thêm về các cặp như là VAnh-TBinh, Tlinh-Hduc í nên mọi người đọc mà thấy không liên quan gì đến 0309 thì mọi người góp ý nha tớ camon. ❤️…
Kể từ sau trận chiến New York, Tony đã mắc chứng sợ bóng tối và không gian hẹp một cách nghiêm trọng. Thế nhưng gã đã giấu đi sau lớp mặt nạ thờ ơ của mìnhNhưng điều gã không thể ngờ tới nhất đã xảy đến với bản thân- Một sự cố thang máy.------------------------Rating: GRelationship: Steve Rogers/Tony StarkTag: Hậu Avenger 2012; Panic Attack; Angst; Nyctophobia; Claustrophobia------------------------Author: onlyucanbewithme! Please do not repost without permission !! Không đăng lại, mang tác phẩm đi nơi khác khi chưa có sự cho phép của tác giả !…
Có người nói nàng nàng năm đó chính là nữ tử khuê các, hiền lương đoan trang; có người nói nàng năm đó cùng hắn thành lễ chính là mười dặm hồng trang; có người nói hắn là một thương nhân sắp phá sản, cần một người thê tử cần kiệm để quản gia...Miên Đường nhìn chiếc khăn tay thêu hình đôi vịt uyên ương nghịch nước, lại nhìn nam nhân đang giả vờ giả vịt gõ bàn tính cứng nhắc, bất đắc dĩ nói: "Chúng ta đều đừng giả bộ được không, Nhiếp Chính vương?"…
Hậu cung chính là nơi " lồng giam " con người nhưng đây lại là nơi ở của các mỹ nhân tôn quý nhất. Nơi đây cũng chính là nơi diễn ra các cuộc tranh sủng "đẫm máu"Tác giả: Vnt_ HoatinhkhoiNguồn: goctruyen (khuyến khích các bạn lên trang web chính chủ đọc truyện)Tình trạng: Đang tiến hànhThể loại: cung đấu là chính Truyện khá hay .…
🌹 Tên truyện: 城南以南仍是南🌹 Tác giả: Lục Thảo Môi | 绿草莓🌹 Chuyển ngữ: Ndmot99 🐬🐬🐬Văn án:Ngay ngày đầu tiên vào đại học, tôi đã dính tin đồn hẹn hò với nam thần của trường, Tống Nghi Nam.Chỉ trong một nốt nhạc, trên trang confession của trường ngập tràn những câu chuyện thêu dệt về tôi và anh ấy.Hàng tá người bắt đầu suy đoán về mối quan hệ của chúng tôi. Nào là thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư; nào là tôi vì tình yêu mà thi vào đại học A, còn Tống Nghi Nam thì si tình đợi tôi khôn lớn. Tin đồn bay rợp trời!Cặp đôi "tân sinh viên năm nhất và nam thần đại học A" bỗng chốc oanh tạc khắp trường!Nhưng thực tế là... thuyền của bọn họ đã lật từ tám kiếp rồi!Bởi vì một tháng trước, Tống Nghi Nam vừa mới từ chối lời tỏ tình của tôi...Nhảy + Lấp hố: 28/03/2026…
1 cô gái mới chuyển tới một ngôi trường mới và gặp nhiều người bạn. Cô vô tình gặp kẻ hay bắt nạn người khác, Dream. Anh ta hay chêu ghẹo cô bạn mới chuyển tới cho đến khi khóc. Nhưng không ngờ, những hành động đấy là chỉ vì anh ý đã yêu người con gái đó rồi.…
"Five không phải là người giỏi trong việc nhận biết những điều tinh tế, nhưng anh nghĩ anh ấy không cố ý làm em buồn. Có thể anh ấy chưa nhận ra, hoặc cũng có thể cần thời gian để hiểu ra điều đó. Mà còn chưa tính tới việc có khi anh ấy không biết ngày 3 tháng 12 có ý nghĩa gì. Ai mà biết nó được xem như một...lời tỏ tình. Ảnh đâu có nghe Conan Gray đâu, đúng chứ?"…
Truyện này đăng chỉ với mục đích đọc offline thui, không còn gì khác.Ai thích thì coi chung nha😆😆🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸🌸Tác giả: Phù Tô Dữ Liễu DiệpTình trạng: Hoàn tấtTình trạng chủ nhà: haha ta sẽ cố gắng:))Số chương: 162Bắt đầu 27/2/2021 Kết thúc: này còn chờ duyên trời )))))..........NPC1: Ngươi dưới giường có một đôi giày thêu.NPC2: Ngươi tưởng phản bội ta, ta liền đem ngươi cùng chết.NPC3: Đừng sợ, ta đem này quỷ anh đưa đến ngươi trong bụng --NPC4 không nói chuyện, cũng hướng hắn sái một phen giấy vàng tiền......Khấu đông:!!!Không, ta thật vất vả đánh hạ tới hảo cảm độ không phải phải dùng đến game kinh dị NPC thượng a!…
"BẠN BẢO ƠI!"Công nhận thốt ra 2 từ "bạn Bảo" ngượng mồm vãi cả chưởng nhưng không gọi vậy chả lẽ gọi "thằng dở ơi", gọi vậy tuy là hợp lí nhưng cũng nên giữ thể diện cho mình và con nhà người ta đúng không. Vài giây sau tiếng gọi tôi thấy tên Bảo mới mở cửa nhà ló đầu ra nói:"Vào đây!"Cái tên chết tiệt, trong nhà nãy giờ mà gọi mãi không thưa. Thât ra tức vậy thôi, chứ tôi đành mở cổng bước vào đến cửa nhà hắn ta và nói:"Mẹ tôi nấu cá kho bảo tôi đem sang cho nhà ông một ít! Nèee!"Tôi giơ tay đưa cho tên Bảo. Nhưng sao tên Bảo chảy mồ hôi nhiều vậy, trong nhà không bật quạt à, mặt hắn cũng nhợt đờ đờ luôn."Ờ! Cảm ơn nha! Cảm ơn cả mẹ Bà nữa"- tên Bảo đưa tay ra nhận rồi thều thào nói như kiểu rất mệt."Ờ! Mà sao vậy! Ốm à!""Đầu hơi nóng thôi!"Xì! Rõ ràng là ốm rồi. Đúng rồi, hồi sáng về mà chẳng chẳng về còn không đội mũ giờ ốm, ngu chưa. Tôi đưa 1 tay lên sờ trán hắn còn tay kia sờ trán mình, hơ hơ, trán tên này nóng kinh khủng.…
[FULL] ----Tác giả: 刀弥Edit và beta: blog của quả quýt và hạt đậu----Tôi tình cờ gặp được một em mèo Ragdoll lang thang ở dưới tiểu khu, tôi vốn không định để ý đến em ấy.Em mèo đắt đỏ quý giá như vậy, chắc hẳn là lén trốn nhà đi chơi rồi.Tôi đi ngang qua mèo, thế mà ẻm lại thất tha thất thểu chạy theo tôi, một đường theo về đến tận cửa nhà.Tôi do dự nói:"Chị không thể mang em về nhà được, em là mèo có chủ, chị không thể nhận nuôi em được.""Em không có chủ nhân."Tôi choáng váng, là mèo vừa nói chuyện sao?…
jonghyun cứ ngỡ chẳng ai biết mình là kẻ hằng đêm thêu dệt bao giấc mộng với người nọ.---------------------------------------------------------------------truyện khúc đầu viết lúc nửa đêm, khúc sau viết sáng sớm nên tâm trạng nó lên xuống không khác gì tàu lượn siêu tốc, mong các thí chủ thông cảm :'>date: 01/02/2022…