Chàng là ai, chàng từ đâu đến, chàng lại về đâu rồi? Tại sao ta lại gặp chàng, tại sao nước mắt ta lại rơi vì chàng? Mộ Lộc, chàng có lạnh không, để ta đắp chăn cho chàng. Nhưng sao hôm nay ta ở bên cạnh chàng lại không hề cảm thấy chút ấm áp nào vậy? Ta biết rồi, chàng không ở đây nữa!…
Một lần uống say, Ngu Thư Hân mơ màng thế nào lại xảy ra quan hệ với một người đàn ông.Điều thảm hại hơn là bởi vì công việc bận rộn mà cô quên uống thuốc tránh thai. Hiện tại, Ngu Thư Hân đang nhìn chằm chằm vào hai vạch đỏ chói trên que thử thai, đầu óc có chút choáng váng.Nữ chính minh tinh xinh đẹp dịu dàng với nam thần lạnh lùng cấm dục.1.Giới giải trí ngọt nhỏ, tình cảm là chính.2.Lên xe trước bổ sung vé sau, hai nam nữ chính ký hiệp nghị vợ chồng, ngọt ngọt ngào ngào.…
Thỉnh thoảng, Tưởng Đồng luôn không kiềm lòng được suy nghĩ, rốt cuộc mối quan hệ của mình và Phó Ngọc Trình là thế nào? Suy nghĩ này vừa xuất hiện, cô lại không nhịn được mà tự mắng mình, mày còn muốn là quan hệ thế nào nữa hả? Còn không phải là tiền trao cháo múc cam tâm tình nguyện sao.Chẳng lẽ thật sự như Trương Ái Linh nói, đường đi vào trái tim phụ nữ là thông qua âm đạo.Cô yêu Phó Ngọc Trình vì hai người có quan hệ thể xác, vì dục vọng nguyên thủy nhất được thỏa mãn mà bắt đầu có khát vọng có được tất cả con người ấy. Hay bởi vì khát vọng, nên cô mới làm trái lại giao hẹn của hai người.--"Phó... Phó tiên sinh, anh xong chưa..."Phó Ngọc Trình không lên tiếng, mím môi làm cô."Sắp rồi."Nếu là một người yêu thích thể loại ngọt sủng lại lắm thịt thà ( tuy có chút xíu ngược đoạn giữa ) thì nó sẽ là một lựa chọn không tồi đâu nhé!!!…
Hán Việt: Niễn ngọc thành trầnTác giả: Tố ẢnhBản gốc: Hoàn thànhSố chương: 72 chính văn + 5 PNThể loại: Dân quốc, Cường thủ hào đoạt, Thiên chi kiêu tử, Sạch, Nam chính thâm tình, Nhất kiến chung tình, Yêu sâu sắc, HENguồn: wikidichTình trạng: Đang editCouple: Thiên kim tư lệnh Thượng Hải × Thiếu soái Bắc BìnhEditor: Cẩm HiBìa: Mike-kun, Sênh ca[VĂN ÁN]Chiến cơ màu đen xé rách trời cao,Giống như kiêu long nơi vực sâu mang theo ngọn lửa nóng cháy phun trào,Một khắc kia hắn ở ba ngàn thước trời cao bay lượn,Cô ở bờ biển ngẩng đầu nhìn lên.Hai năm sau tại nước Mỹ,Chiếc váy đỏ rực bên ngoài tấm kính màu trà đặc biệt rực rỡ giữa trời tuyết.Bóng dáng như lửa như máu đỏ tươi của cô in sâu nơi đáy mắt,Giống như mưa rơi vào mặt sông phẳng lặng,Lại từng chút đánh vào tim hắn,Cho đến khi lan tràn vào hô hấp của hắn,Lại tươi nhuận bắt mắt như thế.Khi đó đầu ngón tay của hắn chỉ kém nửa tấc là có thể ôm cô vào lòng,Cô lại nhào vào lòng một người đàn ông khác.Một trận đấu tuyệt mỹ,Chính là sự khởi đầu của ba người!TRUYỆN EDIT CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ, VÌ VẬY VUI LÒNG KHÔNG MANG RA KHỎI WATTPAD!…
Tác giả: Thánh HeoDisclaimer: Nhân vật không thuộc về tác giả.Nhân vật chính: Cự Giải x Ma Kết.Thể loại: Tình cảm, cổ đại.Rating: KTình trạng: Hoàn thành.Warning: Nhảm nhảm nên đừng xem =))Tác giả: Thánh Heo ♥…
tác giả: tớ nèeeeeTags: Đam mỹ, ABO, sinh tử, đoản vănTình trạng: đang ra... Nội Dung: kể về A bị giục cưới và O thiếu tiềnP/s: ai dị ứng với sinh tử thì đừng vào ạ:<< em viết cho zui hoi hihiiiiiii…
Tớ không phải siêu anh hùng với tốc độ ánh sáng sẽ chạy đến bên khi cậu cần, càng không phải bạch mã hoàng tử thúc ngựa phi tới để lau khô giọt nước mắt của nàng công chúa. Tớ là tớ, là bạn của cậu, bạn thân của cậu, bạn trai của cậu, bạn đời của cậu, là người mãi mãi đứng phía sau cậu, để mỗi lần ngoảnh lại cậu sẽ chẳng bao giờ cảm thấy cô đơn... ***Thể Loại: Tổng hợp oneshot do tớ tự viết. Dung Lượng: 30 tới 40 chap (không có dung lượng nhất định, tớ dự tính viết đủ 30 chap sẽ drop để phát triển các tác phẩm truyện dài)Thời gian ra truyện: không cố định. (Có thể là 2 chap một ngày, 2 tuần một chap, 2 tháng 1 chap hoặc 2 năm một chap. Miễn các cậu còn đọc thì tớ còn viết)TRUYỆN CỦA TỚ ĐĂNG MIỄN PHÍ TRÊN WATTPAD, MỌI NGƯỜI ĐỌC TRÊN NỀN TẢNG KHÁC THÌ VÔ WATTPAD ỦNG HỘ TỚ MÍ NHA, CẢM ƠN MỌI NGƯỜI!!!…
#jeongleeNói chung là dịu 🫶Series mà nhiều cái nó lạ lạ ngộ ngộ mình chưa bao giờ nghĩ sẽ viết nếu nó là fic dài ý 🥹 vậy nên này kiểu tự nhiên có ý tưởng là lên thành một chương cụt ngủn không theo mốc thời gian nào vậy thôi á.…
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Sinh con , Song tính, ngược trước ngọt sau, "Thanh thủy văn"😅😅Văn án:Vầng hào quang được trao từ hệ thống của Đường Loan Loan dần dần tiêu tán, mà mọi người bị ảnh hưởng bởi vầng hào quang ấy cũng dần dần khôi phục ý thức của chính mình, làm Phó tiên sinh cùng đại nhi tử luôn coi Đường Loan Loan như báu vật lúc này hối hận đến xanh ruột........Năm mười tám tuổi, phụ thân Phó Chân từ bên ngoài mang vệ một đứa con gái riêng. Cha và anh trai luôn yêu thương hắn như thay đổi thành một người khác, đại ca vì đứa con riêng ấy mắng hắn là quái vật bất nam bất nữ, cha thì trực tiếp lấy gậy đánh gãy chân hắn, sau đó đem hắn đuổi ra khỏi nha. Phó Chân vì tránh né sự trả thù của con gái riêng, hắn phải lang thang ngoài rìa thành phố suốt hai năm, còn ở một lần say rượu bị người ám toán, cùng một cái nm nhan xa lạ xảy ra quan hệ.Mà khi hắn dần dần quen với hoàn cảnh sinh hoạt ấy. Ngày nọ, phụ thân cùng đại ca tìm tới nhà, hắn cho rằng bọn họ muốn đem mình xua đuổi đến địa phương xa hơn.Nhưng bọn họ lại cùng chính mình nói, bọn họ hối hận.…
Khánh lười biếng ngả đầu vào vai tôi, mái tóc mềm mại của nó cọ khẽ vào cổ khiến tôi thấy hơi nhồn nhột. Tôi hơi hích vai muốn đẩy nó ra, nhưng có vẻ như cái hành động biểu thị sự phản đối của tôi càng khiến nó thêm thích thú, và đầu nó thì vẫn chẳng suy suyển lấy một centimet nào trên vai tôi cả. Khoang mũi tôi tràn ngập mùi dầu gội và mùi nước xả vải nhẹ nhàng tỏa ra từ trên người nó. Thơm quá. Tôi sẽ bị nghiện mùi của nó mất."Châu Anh..." Khánh lơ đãng lên tiếng "Mày thích người như thế nào?""Hả?" Tôi giả vờ chưa nghe thấy câu hỏi của nó, hai tay vẫn bận rộn bấm máy tính giải đề Vật Lý."Ý tao là" Khánh vươn tay cướp lấy máy tính của tôi, ép tôi phải tập trung vào câu chuyện của nó "Gu của mày là gì?"Tôi bất lực tựa người vào thành ghế, qua loa trả lời:"Chắc là một người dịu dàng, chững chạc và trưởng thành... quan trọng là phải giỏi hơn tao."Khánh nhăn mặt trả lại máy tính cho tôi, nó nằm ườn ra bàn, bĩu môi nói:"Sao chẳng giống tao chút nào thế?"Dù đang làm cái hành động trẻ con chết đi được kia thì trông nó vẫn đẹp trai y như diễn viên Hàn Quốc ấy. Cuộc đời đúng là bất công mà.Tôi khúc khích cười xoa rối mái tóc mềm mại của nó."Nhưng mà..." Khánh nghiêng đầu nhìn tôi, mỉm cười "Mày thì đúng gu tao đấy.""À... tao cảm ơn." Tôi hơi bối rối thu tay lại, cố làm ra vẻ bình tĩnh tiếp tục giải đề."Không có gì."Khánh lại nở nụ cười tỏa nắng quen thuộc, và tim tôi lại không kìm được mà loạn nhịp.-------------------(1/3/2022)Bìa: Mật Ly tặng…
Tất cả mọi người đều biết Cố Trầm chính là một tên chó săn ham hư vinh, chỉ mong kiếm lợi, thích ton hót xu nịnh ôm đùi lớn khắp nơi. Chỉ vì chút lợi nho nhỏ mà để người ta vẫy tay là đến, phất tay là đi, chẳng có chút cốt cách nào cả, quả thực là khác biệt một trời một vực với cậu em Cố Tú của mình.Cố Trầm thật sự không hiểu nổi, cậu chỉ mong muốn bản thân có cuộc sống tốt hơn thôi mà, tại sao bản thân lại rơi vào cảnh bị mọi người ác ý chế nhạo phỉ báng, cuối cùng suy sụp tới mức tự sát. Đến tận khi chết đi rồi, Cố Trầm mới biết hóa ra bản thân cậu cũng chỉ là vai phụ trong một cuốn truyện vạn người mê. Cố Tú mới là nhân vật chính, còn cậu chẳng qua chỉ là chiếc lá xanh làm nền cho sắc hoa hồng.Khi mở mắt lại lần nữa, Cố Trầm đã trở lại mười năm trước. Cậu và Cố Tú vừa xuống núi, bước chân vào trường đại học. Lần nầy, cậu nhất định sẽ cách xa đám nhân vật chính của cốt truyện.Cậu không được người ta yêu thích như Cố Tú, cậu cam chịu.Cậu không còn nịnh nọt lấy lòng người khác nữa, mà chỉ cắm đầu cắm cổ tôi luyện bản thân thành chiếc đùi thô to nhất.Rất lâu sau đó, tổng giám đốc Cố công thành danh toại tiếp nhận phỏng vấn trên ti vi.Phóng viên: "Động lực lập nghiệp của tổng giám đốc Cố là gì?"Tổng giám đốc Cố: "Không ai thích tôi, cũng không có ai coi trọng tôi nên tôi chỉ đành tự mình cố gắng thôi."Nhóm nhân vật trong truyện: "...Có cái rắm ấy."…
Tác Giả: Phĩ Ngã Tư TồnThể Loại: Dân Quốc, Ngược vừa vừa, OEEditor: Củ Cải Ngố "Cuộc gặp gỡ định mệnh đầy bất ngờ Anh hùng khó qua ải mỹ nhân giữa thời kỳ loạn thế, giang sơn đẹp rực rỡ như một bức tranh....."…
Hán Việt: Nữ phối bất sảm hòa ( khoái xuyên )Tác giả: Phong Lưu Thư NgốcThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE, OE , Tình cảm , Xuyên nhanh , Mỹ thực , Y thuật , Thăng cấp lưu , Cung đình hầu tước ,Sảng văn , Pháo hôi , Kim bài đề cử 🥇 , Kim Bảng 🏆 , Nữ cường , Vả mặt[ĐÃ XONG NAME]Lâm Đạm trói định một cái phụ trợ hệ thống, ở vô số tiểu thế giới làm giữ gìn cốt truyện phụ trợ nhiệm vụ, nói trắng ra là chính là đương nữ xứng hoặc pháo hôi, dùng chính mình hèn mọn đi thành toàn người khác vĩ đại.Mê mang, chấp nhất, điên cuồng, tưởng ái không thể ái, nghĩ đến không chiếm được, Lâm Đạm đã trải qua quá nhiều thất bại cùng thống khổ. Đương nàng đại triệt hiểu ra cũng quyết định giải trừ trói định trở lại đến nguyên thế giới khi, lại ở truyền tống trên đường bị hắc vào ba ngàn thế giới tiếp tục giãy giụa.Tuy rằng mất đi ký ức, Lâm Đạm lại không hề mê mang, nàng quyết định đi con đường của mình, vì thế rốt cuộc phát hiện -- chỉ có đương ngươi nghiêm túc ái chính mình thời điểm, mới có thể được đến người khác ái; chỉ cần sống ra bản thân, lại bé nhỏ không đáng kể cũng một ngày nào đó có thể trở thành vai chính, ngươi nếu nở rộ, con bướm từ trước đến nay.---Quét mìn:1, có tiểu chuyện xưa vô cp, có tiểu chuyện xưa nam chủ nam xứng toàn mê luyến nữ chủ, nói không yêu đương xem nữ chủ tâm tình.2, ở mỗi cái tiểu chuyện xưa, nữ chủ chỉ chuyên chú sự nghiệp, có tô có sảng có nghịch tập, có lẽ còn có lôi.…
Sáng tác: Minh Bảo a.k.a Mingbao Chan Thể loại: truyện ngắn cảm hứng lịch sử. Bổi cảnh: nhà Nguyễn, triều vua Khải Định. Nhân vật chính: Nhất giai Ân Phi Hồ Thị Chỉ (tên trong truyện: Hồ Lan Chỉ) . VĂN ÁN Con tim yêu một người, mà vận mệnh lại trớ trêu gắn chặt vào một người khác, rốt cuộc là tang thương đến độ nào? Áo gấm trâm vàng, môi tô mắt vẽ, quyền hành trong tay nghiêng ngửa một góc trời. Từ bỏ cuộc đời mình, đánh đổi mỗi thứ chỉ để sở nguyện được thành toàn, đến cuối cùng bản thân chỉ còn là lớp vỏ bọc vô hồn không hơn không kém. Biết trách ai đây? Là trách người phụ tình ý mặn nồng, trách lời hứa nơi đầu môi chót lưỡi hay trách vận mệnh đã quá trớ trêu? Nước mắt nuốt ngược vào trong, khóc không thành tiếng. Lầm lỗi là do chính bản thân mình, cuộc đời lẽ ra vô cùng tươi đẹp lại vì sự tin tưởng mù quáng vào lời hứa mông lung mà tan thành tro bụi. Bản thân không có quyền hối tiếc. Bởi lẽ chuyện gì cũng có cái giá của nói cả thôi!…