Một đời |DuongKieu|
Yêu một người là khi đã đi qua cả tuổi trẻ cùng họ, chịu đựng những tổn thương cùng họ, khóc cùng họ, cười cùng họ... và vẫn, mỗi sớm mai tỉnh dậy, nhìn người ấy bên cạnh mình và mỉm cười: "Cảm ơn vì vẫn ở lại."…
Yêu một người là khi đã đi qua cả tuổi trẻ cùng họ, chịu đựng những tổn thương cùng họ, khóc cùng họ, cười cùng họ... và vẫn, mỗi sớm mai tỉnh dậy, nhìn người ấy bên cạnh mình và mỉm cười: "Cảm ơn vì vẫn ở lại."…
textfic.…
Tác giả: Ricky_bnThể loại: Ngôn Tình, Đô ThịTrạng Thái: Đã Hoàn!Giới thiệu:Hai người như chó với mèo lại phải về chung một nhà với nhauPhi Nhung không thể ngờ, cô chỉ vừa xong đại học, mới tốt nghiệp mà thôi, gia đình đã muốn cô kết hôn, mà đối tượng lại là tên Nguyễn Mạnh Quỳnh, tổng tài của Đông Vũ, cái tên đáng ghét cực kì kia.…
Mỗi ngày điều là một bó hoa Tulip chỉ mong rằng em sẽ nhìn thấy tôi. hy vọng rằng tôi sẽ có được đoá hoa của đời mình…
Tuổi Thanh Xuân Hiến Dâng Cho Tình Yêu, Hoa Hạnh Phúc Sẽ Nở Rực Rỡ!!!…
Nói chung là rảnh nên viết mấy cái đoản xôi thịt tặng các độc giả Chúc ngon miệng…
Tên truyện : Bảy Đêm Thánh Sủng Tại Lãnh CungTác giả : Vô Diện NhânThể loại : 1×1, đam mỹ, cổ đại, sắc, cung đấu, hài hước, sủng, bá đạo lãnh khốc công × ngây thơ bình phàm thụ, HETình trạng : 10 chương hoàn (CV)•●•●•●•●•●•●•●•●•●•●Nam chính (thụ) là một tiểu hầu gia vẻ ngoài tầm thường không gì nổi bật là Mộ Dung Hi. Hắn được nuôi dạy để trở thành quan văn trong khi cha hắn là võ tướng. Nào ngờ vừa tham gia khảo thí liền trượt, thành ra khuôn mặt thánh thượng tròn méo thế nào hắn không hề biết, chỉ nghe đồn là thánh thượng rất xấu tính.Niềm tự hào của cả Mộ Dung gia chính là tỷ tỷ hắn Mộ Dung Nghi, đương kim Nghi quý phi đang được vinh hiển tột cùng, độc sủng hậu cung.Trong một lần long nhan vui vẻ cho phép hắn đến thăm tỷ tỷ, trên đường trở về hắn bị bắt cóc, liên tiếp trong nhiều ngày bị cùng một người cưỡng bức, thậm chí còn dần dần trầm luân cùng người này...Rốt cuộc người này là ai?…
Một hũ đường😉12/10/2021…
Nhân vật chính: Địch Phi Thanh- Lý Liên Hoa, đồng nhân truyện và phim Liên Hoa Lâu, OOC, đa thể loại, phi logic, chủ yếu phá án, cẩu huyết, map hoàng cung mở rộng.( Minh chủ x Môn chủ )Au: LyLý Liên Hoa bị Địch Phi Thanh dọa sợ quyết định đổi tên giả chết thoái ẩn giang hồ, ngờ đâu ông cháu hờ kiêm đồ đề ruột Phương Đa Bệnh gặp nguy hiểm, bí kíp của sư phụ Tất Mộc Sơn lại bay loạn giang hồ, Lý lâu chủ cả đời làm người chết sống dậy, giờ đây phải tự đào mộ chui lên. Lưu ý: Mọi nhân vật, địa danh, tình tiết nếu có thật chỉ là trùng hợp, không chịu trách nhiệm trước pháp luật. Fic gốc không chuyển Ver…
rốt cuộc là lâm anh có chịu nộp bản kiểm điểm cho phúc nguyên không thế?…
Tưởng ở chung vài tháng rồi thôi, ai ngờ ở luôn trong tim người ta.…
Đăng Dương lần đầu tiên gặp Thanh Pháp bên ngoài trường học. Thiếu niên với áo sơ mi trắng tinh khôi, nụ cười ôn hòa, thoải mái dù bị người ta sàm sỡ. Đăng Dương ngỡ rằng đây chỉ là một "bình hoa ngây thơ". Nhưng mọi thứ thay đổi khi họ gặp lại nhau trong nhà vệ sinh. Thanh Pháp, với khóe mắt đỏ hoe, đang chà xát ngón tay dưới dòng nước trong suốt. Ánh mắt đen láy của cậu nhìn Đăng Dương từ trong gương, ẩn chứa một bí mật đen tối. Đêm đó, Đăng Dương chìm vào giấc mơ kỳ lạ. Trong mơ, chính anh là người đã "cong", khao khát Thanh Pháp với những rung động mới mẻ. Từ đây, Đăng Dương bắt đầu quan tâm đến Thanh Pháp, cố gắng khám phá bí mật ẩn sau vẻ ngoài ngây thơ của cậu. Càng đi sâu vào, anh càng nhận ra những điều bất thường: Thanh Pháp thường xuyên bị thương, hay khóc một mình, và có những hành động kỳ quặc. Đăng Dương quyết tâm giúp Thanh Pháp thoát khỏi bí mật đen tối. Liệu anh có thể thành công? Liệu Thanh Pháp có thể mở lòng và đón nhận tình cảm của Đăng Dương?…
Dưới tán lê trắng rơi, tình bạn, tình yêu và cả tổn thương cùng lớn lên trong im lặng.Khi hoa lê rơi lần cuối, ta chọn người chưa từng rời đi - chứ không phải người khiến tim ta rung động trước tiên.…
Em chưa bao giờ hối hận vì thích anh, vì anh xứng đáng. Anh chỉ là anh thôi, nhưng anh là tất cả em ngưỡng mộ ở một người, anh là ốc đảo em mơ về trên chuyến hải trình cuộc đời. Bão giông đủ rồi, cho em một chốn về được không? Sài Gòn này rộng lớn lắm mà, sao em chẳng thể chạy thoát khỏi kí ức về anh cơ chứ. Thành phố này đang gào thét tên anh mỗi khi em bước xuống phố, tới mức em chẳng dám đi theo cung đường quen thuộc tới nhà anh nữa. Có lẽ, một đời này em chẳng sải bước trên cung đường đó được nữa.Đành cứ thế, cứ mãi như kẻ qua đườngLặng lẽ sống tiếp với bao tổn thương…
Một cuộc tình rực rỡ như pháo hoa nhưng cũng lụi tàn nhanh như... pháo hoa.…
lần đầu viết truyện có sai sót mong mn bỏ qua 🙇♀️…
hành trình đi thi tân binh toàn năng hay cua lại tình cũ?…
2 năm rùi mới ngoi lên viết, hint hiếc gì cũng quên hết rồi, thôi nhớ được đến đâu thì viết, chỉ là tự nhiên thấy nhớ nhớ 1710 quá thôi. ngọt lắm, chạ thích ngược đâu... lowercase | texfic lẫn văn xuôi | chỉ nà mấy mẩu truỵn nhỏ lin tin.…
mọi người ủng hộ nha…