Author: Thị CúcDisclaimer: nhân vật không thuộc về tác giả, fic được viết hoàm toàn với mục đích phi lợi nhuậnCategory: textfic, giới giải tríPairing: Taeyong x YutaNote: Không sao chép dưới mọi hình thứcTruyện hoàn toàn hư cấu không liên quan đến thực tế.…
Konnichiwa mấy kô╰(⸝⸝⸝'꒳'⸝⸝⸝)╯Chào mừng các cô đã đến với truyện của tôy (づ ̄ ³ ̄)づHãy đọc kĩ tags Nếu có NOTP, xin hãy clickback.Còn nếu bạn là shipper hệ 'ăn tạp', xin chúc bạn đọc vui vẻ nhé!Trình viết cùi ;-;Ra chap lâu ;-;gomenasai Ụ-ỤRating-K…
" Ra là, cậu cũng chỉ xem tớ là người thay thế cho cô bạn đã mất cách đây vài năm của cậu thôi sao, Zio? "Không có lịch ra chap-.. Bắt đầu : 05/07/2023Kết thúc : ?Tình trạng : Đang cập nhật…
Convert: Tàng Thư ViệnEdit: Chucuoiyeu, Khuynh Thành, Huyết Tử LamNgười ta nói "Bát nước đổ đi không thể hốt lại được nữa"Hôn nhân đã tan vỡ, niềm tin cũng rạn nứt làm sao lại có thể yêu thương, hàn gắn được như lúc đầu???Trên đời này chẳng ai vô duyên vô cớ yêu ai, yêu cũng có nhiều điều khởi đầu lắm, yêu vẻ ngoài, yêu tính cách, yêu tiền bạc, yêu gia thế địa vị... Cái đó cũng có thể gọi là yêu đấyVà cũng chắng ai vô duyên vô cớ hận ai, bởi không có yêu thì làm sao có hận???Vì yêu sinh hậnCó khi ta tình nguyện lúc đó đừng gặp đừng động lòng thì đã không phải đau khổNhưng có ai lại khống chế được tình cảm của bản thân??Tuổi trẻ yêu đương, khó có ai mà không phạm sai lầm, nhưng cái sai lớn nhất chính là lừa dối, chính là phản bộiLiệu câu nói thứ tha có mấy ai thốt ra được?Liệu tình thương, tin tưởng đã bị đâm một lỗ sâu hoắm sẽ lành lại được mà không một vết sẹo ư???Và có biết vết sẹo ấy sẽ nhức nhối thế nào nếu vô tình có điều gì gợi nhớ, nếu có những lúc xao nhãng chính đối phương lại gợi lên điều đó?Người phạm lỗi lại nhớ đến sai trái của mình bao giờ?Chỉ có người chịu khổ đau mới mãi khắc ghi cái giằng xé cái mùi vị như cứa vào tim ấy mà không nói nên lời, không thể diễn tả nỗi, cũng chẳng làm cho kẻ kia hiểu rõ đượcTan vỡ, đường ai nấy đi chắc là kết quả tốt nhất. Nhưng yêu sâu đậm như vậy, cái day dứt, cái thương nhớ, tình cảm đằm thắm, những kỉ niệm bên nhau,...dằn vặt bao nhiêu, thổn thức bao nhiêu...…
Trong một gia đình quan lại nho giáo thế hệ thứ ba ở phủ Trịnh, nổi danh với truyền thống nghiêm cẩn và học vấn. Người anh - Trịnh Vân Hành - là trưởng tử mẫu mực, học hành tinh thông, nghiêm nghị và được cha giao quyền dạy dỗ em trai. Người em - Trịnh Vân Hiên - là đệ tử út trong nhà, lanh lợi, nghịch ngợm, thường viện cớ "là em út" để lười học, tránh việc, trốn kiểm tra, thậm chí bày đủ trò oái oăm khiến người anh phải đau đầu.…
Ngày xửa ngày xưa, khi mà cô bé quàng khăn đỏ mượn súng của bác thợ săn giết chết con sói độc ác, khi mà nàng Bạch Tuyết lừa hoàng hậu ăn miếng táo độc, khi mà Lọ Lem phải cắt gót chân để đi vừa chiếc giày thủy tinh. Đó cũng là lúc câu chuyện bắt đầu.Tình yêu của họ đôi khi không đẹp được như những câu chuyện cổ tích mộng mơ, cũng không kinh thiên động địa như truyền thuyết bất diệt. Đó chỉ là thứ tình cảm nhẹ nhàng, trong sáng mà không có bất cứ gì nỡ ngăn cản…
"Anh à, đời người ngắn như đời hoa...Hoa đẹp nhất khi bung nở, người đẹp nhất khi yêu.Em không tiếc đời mình ngắn ngủi, chỉ tiếc rằng...Anh sẽ phải sống tiếp mà không còn em.Một đời hoa, một đời người - Anh hãy giữ đời em trong trái tim mình, nhé?...…