Gửi 10 năm thanh xuân, 10 năm thương nhớ, 10 năm của tuổi trẻ, từng bồng bột và bốc đồng vì cái gọi là tình yêu vụng dại. Những dại khờ của năm tháng tuổi trẻ. Gửi em cô gái đã qua rồi cái thời mộng mơ, cái tuổi mà người ta hay nói là ăn chưa no lo chưa tới và giờ khi ngồi ngẫm lại những gì em đã trãi qua chỉ có thể nhoẻn miệng cười mà không thể cất thành lời. Hỏi em có hối tiếc không? Tiếc chứ... Tiếc vì em yêu quá vội và chưa kịp nghĩ suy cho những quyết định của những ngày tháng ấy. Gửi em cô gái đã bước ra từ sự đổ vỡ! ❤️…
Đây là bản đồng nhân mà mình viết cho nhân vật Triệu Doãn Huân, vì mình không thể chấp nhận kết cục đau thương của nhân vật này. Theo ý nghĩ chủ quan của mình thì tất cả các nhân vật trong truyện gốc đều không phải kẻ lương thiện gì, nói đáng chết thì kẻ nào cũng đáng chết( đặc biệt là nhân vật chính công, mn). Nhưng Huân Huân là nhân vật thu hút ánh nhìn của mình nhất, chống đỡ mình cố gắng đọc tiếp, đợi tác giả( mẹ kế thì có) có thể tặng cho Huân Huân một kết cục mà mình có thể chấp nhận được. Nhưng quả nhiên tam quan của tác giả không hợp với mình, gì mà tra công lại có thể sống hạnh phúc, kẻ suýt giết cha thì chả có tí ân hận nào.... kể ra lôi điểm thì nhiều lắm, không kể nữa. Nhưng Huân Huân của ta, có sắc, có tài, đáng tiếc bị nhồi nhét tư tưởng phản xã hội từ lúc lọt lòng, thế nhưng vẫn giữ được ranh giới nhất định, tam quan nhất định( theo mk thì là nhân vật lương thiện và vô tội nhất truyện), và cuối cùng chọn chết vì người mình yêu, không oán hận ai, không hối tiếc điều gì. Nhưng mk không muốn kết cục này, vì vậy xin phép ad cho mk viết một câu chuyện khác, mk sẽ không đụng chạm đến nguyên tác, chỉ muốn viết một câu chuyện khác, một kết thúc khác cho Huân Huân của mình.Thể loại: đồng nhân văn, đam mỹ, 1v1, nhắc lại là 1v1, không chấp nhận np, hiện đại văn.…
Có những mùa đông không quá lạnh, chỉ là thiếu một người để cùng ngồi nghe gió. Và có những người chẳng còn nhớ nhau, nhưng tim vẫn run lên mỗi khi gió trở mùa…
Một câu chuyện vô cùng khó tin đã xảy ra với tôi. Tôi vô tình được một hệ thống xuyên không từ thế kỉ 23 lựa chọn trở thành vật chủ của nó, đồng thời tôi sẽ được sống lại thêm một cuộc đời thứ hai. Nhưng có vẻ mọi kí ức cũ của tôi đều không được giữ lại. Tôi trở về với con số O."Thật sự là không thể giữ lại được những kí ức tốt đẹp ư?"Hệ thống liền đáp: "Quyền hạn của tôi chỉ có thể giúp kí chủ không đông lạnh cảm xúc. Tất cả đều là vấn đề nguyên tắc."Trong lúc thi:Tôi: "Sự cảm nhận mạnh mẽ của tôi khẳng định đáp án này tôi đã từng khoanh."Hệ thống: "Có chắc là trước đây cô đã khoanh đúng không đấy?" Tôi: "..."Trong lúc đánh nhau:Tôi: "Kiệt sức rồi, mau tiếp thêm cho tôi 200% công lực!"Hệ thống: "Dữ liệu đang trong quá trình mã hoá."Tôi: "..."Cái định mệnh hạnh phúc cái cóc khô! Đợi đến khi tôi bị đánh bầm dập, hệ thống mới hiện lên như Bụt, bình thản nói: "Khả năng chịu đựng của tôi không thể vượt quá một cú đấm, dù sao tôi cũng chỉ là vật kí sinh, hạnh phúc của cô tự cô giành đi thôi."…
Đối với hắn, "yêu" không hề tồn tại. Tất cả người phụ nữ xung quanh hắn, đều muốn đem hắn lợi dụng nhưng kết cục rất bi thảm... Nữ chính xuất hiện trong mắt hắn như một cái gai. Nhìn là muốn giết, muốn biến cho cô khuất tầm mắt. Nhưng thậm chí cả tát nhẹ vào cô cũng hắn cũng chẳng thể giơ tay lên được. Bởi vì sao? Hắn vừa yêu. Phải, rất yêu nhưng nó tỉ lệ thuận với cái hận. Hắn hận? Rất hận!!!!Cùng đón xem hắn ta sẽ có cái kết nào cho câu chuyện của mình…
Những câu chuyện ngắn về những mối tình khác nhau. Có những mối tình vừa chớm nở đã lụi tàn, có những tiếc nuối day dứt hoài về tuổi thanh xuân, có những ngày mưa không ai chờ đợi, có những tình cảm tâm tư còn chôn giấu.P/s : Mình mới viết truyện gần đây nên còn nhiều sai sót, mình rất mong nhận được phản hồi từ mọi người để mình rút kinh nghiệm cho lần sau❤️Xin cảm ơn ạ…
🌸 KHÔNG THÈM YÊU SẾP; JENORINA[câu chuyện nhỏ số một trong "aimer et être aimé" - jenorina the series]tác giả: diệp phỉ nhiêneditor: vivianthể loại: ngôn tình, thanh xuân vườn trường, hài hước, vả mặt chát chát, quay về quá khứnhân vật chính: lý đế nỗ, liễu trí mẫn, từ du nhã, thôi tú bân, thân khuê trân, kim chung hiềnđộ dài: 94 chương; 1 ngoại truyệnngày lên kệ: 07/10/2022ngày hoàn thành: ???@tiemcaphebonmua…
Bác Ngạn là người đàn ông trung niên với những tháng năm dài miệt mài trên chiến trường, chưa một phút ngơi nghỉ lại đối mặt với cuộc đời đầy đau thương.𝐊𝐡𝐨̂𝐧𝐠 𝐜𝐨𝐩𝐲 - 𝐫𝐞𝐮𝐩 𝐧𝐡𝐞́. 𝐓𝐫𝐮𝐲𝐞̣̂𝐧 𝐧𝐠𝐚̆́𝐧 𝐭𝐡𝐨̂𝐢 𝐦𝐨̣𝐢 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐧𝐡𝐨̛́ đ𝐨̣𝐜 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐜𝐡𝐚𝐩 𝐬𝐚𝐮 𝐧𝐮̛̃𝐚 𝐧𝐡𝐚. 𝐋𝐨𝐯𝐞 𝐚𝐥𝐥 ♥️…