Author : Saginguyen Cuộc gặp gỡ cười ra nước mắt giữa anh chàng tiệm bánh ngọt và một cậu sinh viên năm hai đại học. - Này nhóc! Em ở lại làm mèo chiêu tài cho anh nhé? - Cái gì? Anh xem tôi là mèo thần tài à? - Ở đây có bánh ngọt này tặng em. - Em không phải là mèo thần tài chỉ là em vô tình may mắn thôi...…
Cậu hai nhà họ Phan - Phan Ân Bảo.Tiền tài , danh vọng , địa vị...Hắn có mọi thứ nhưng lại luôn có một khoảng trống trong lòng...Chu Bảo Mộc - Năm 6 tuổi được hắn nhặt về...Và cũng là cái khoảng trống vô vọng trong lòng hắn.Hắn có tất cả nhưng thiếu gia đình...Phan Ân Bảo - Chu Bảo Mộc.…
- Đây là truyện thứ hai mình viết cho Giyuushino.- Văn phong của mình tự nhận xét là chưa được hay lắm, câu từ nhiều khi còn lủng củng. Nhưng mình luôn cố gắng để câu từ được trau chuốt nhất. Các bạn cứ thoải mái bình luận góp ý nha.- Truyện lấy bối cảnh 6 năm sau khi tiêu diệt được Muzan và Shinobu còn sống. Có một số nhân vật không có trong truyện gốc do mình nghĩ ra để phù hợp với tình huống trong truyện. Ai đọc "Bình yên và hạnh phúc" rồi sẽ thấy cốt truyện giống nhau một chút. Nhân vật không thể tránh khỏi OOC.- Ảnh bìa edit bằng Canva.- Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.…
Tác giả: retrospect Editor: hanirosyTag: Nguyên sang, vườn trường, 1x1, đoản văn, HE, ngọt sủng, đoản văn, hiện đại.Raw: Trường bộiThể loại: Đam mỹCp: Thẩm Mặc x Từ Tư NhiênSố chương: 8 (hoàn)Văn án: Cậu chỉ là muốn có số điện thoại, không có ý gì khác.…
Nhật nguyệt không thấu tới hoàng sa, bắc phong chẳng đợi ánh chiều tà. Một điệu bi thương vong đài thán, kiếp người tiều tụy nhuốm thê lương. Mười bảy tuổi, một bước trở mình, đứng trên đỉnh cao vạn trượng. Cốt cách vương giả là thứ phong sương vĩnh viễn chẳng thể bào mòn. Tháng năm thăng trầm phiêu bạt giữa gió bụi cát vàng, chẳng khiến ta quên mất thân phận hiển quý vinh quang. Nhiều năm qua đi, ta bỗng trở thành con người mà năm xưa chính mình căm ghét. Tiểu hài tử chìm trong giấc ngủ vô âu, chỉ còn mình ta hồi cố thuở ban đầu. Cố sự Vọng Tư trăm năm hận. Thái tử oan thư thấm lệ hồng. '不悔前過曰戾 Bất hối tiền quá viết 'Lệ' 不思順受曰戾 Bất tư thuận thụ viết 'Lệ' 知過不改曰戾.' Tri quá bất cải viết 'Lệ' (Không hối hận việc đã làm viết 'Lệ', Không quy phục thuận theo viết 'Lệ', Biết trước kết cục mà không thay đổi viết 'Lệ' - Trích Thuỵ pháp giải - Thuỵ hiệu của Hán Vũ Đế Lệ Thái tử.)Truyện viết tham khảo 'Hán Thư - Tuyên Đế kỷ' của Ban Cố. Nhân vật và mốc sự kiện thuộc về lịch sử, nhưng không đánh đồng với lịch sử.)Ảnh: Lofter - @Iarryayou…
An Quân Vũ hắn sống gần 30 năm cuộc đời vẫn luôn nghĩ bản thân mình thông minh, tài giỏi. Luôn nghĩ bản thân mình nhìn thấu mọi chuyện. Ngàn tính vạn tính đến cuối cùng lại phát hiện những người hắn luôn nghị kỵ, tính kế đều là những người thật lòng yêu thương hắn. Những người hắn ngỡ cùng hắn đứng chung 1 chiến tuyến, đến cuối cùng lại là người đằng sau đâm hắn 1 dao chí mạng. Đến cuối cùng, 30 năm đó, hắn đã làm những gì chứ?…
Tác giả: Hàn Vân Ý NhiTình trạng: Đã hoàn thànhMột mối tình đơn phương nhẹ nhàngcả hai đều có cảm tình với đối phương nhưng có lẽ chưa có thể nói là yêu....…
Tác phẩm: Dạ Nguyệt Thiên ThuTác giả: SennanguyenThể loại: Huấn văn, gia đình, huynh đệ, phụ tửTình trạng: Chưa hoàn thànhNgày hoàn tất: 08/08/2020 ------"Anh hai, cảm ơn anh.""Cảm ơn cái gì? Chúng ta là anh em không cần khách sáo.""Không phải, cảm ơn anh vì là anh trai của em.""Ngốc! Chưa gì đã muốn vứt thằng anh này rồi?""Em không có ý đó." Bạch Thiên vội vàng giải thích nhưng chỉ nhận được cái xoa đầu ôn nhu của anh trai. Lại nhìn đến nụ cười ấy Bạch Thiên cảm thấy thật nhẹ lòng.Đúng vậy Hắc Dạ chính là ánh sáng, là ánh trăng vĩnh hằng luôn soi sáng cho nó trong đêm tối hiu quạnh. Đem chút ấm áp, yêu thương ấy che chở cho nó cả bầu trời phía trước, một chút than thở trách móc cũng không có. Cứ thế cố chấp, kiên cường lấy thân thể ấy bảo hộ nó sau lưng. Có lẽ cả đời này Bạch Thiên đều không thể trả nổi sự yêu thương đó."Em là em trai anh, bảo hộ em chính là nghĩa vụ của anh. Nên đừng bao giờ vì những điều đó mà nói xin lỗi và cảm ơn với anh."-----Truyện được đăng tải trên wapptad và wordpress…
"Nghèo cho sạch, rách cho thơm.Dạy thì nghe, không nghe thì ăn đòn"----•Thể loại: Huấn văn•Vui lòng biết huấn văn là gì trước khi đọc•CP: Fuyukazu [Tokyorevenger]•Tác giả: TantichcuaJun•Chỉ đăng duy nhất tại wattpad, nói không với chuyển ver hay bất cứ hành vi bê tác phẩm đem đi nơi khác.•Truyện được còn đăng tải trên blog cá nhân "Jun là bé ngoan".•https://www.facebook.com/101091849168730/posts/101108205833761/…
Người đời nói hắn là phụ thân tàn nhẫnCậu lại coi hắn là cả bầu trờiMỗi trận roi, cậu không hận chỉ cầu sau đó được hắn nhìn bằng một ánh mắt dịu dàng.Nhưng ánh mắt ấy.... Suốt một đời chưa từng xuất hiện. "Ta từng nghĩ... im lặng là bản lĩnh.Không khen - con sẽ phấn đấu.Không ôm - con sẽ cứng rắn.Không bảo vệ - con sẽ học cách tự đứng lên." "Ta nghĩ - đó là cách yêu đúng đắn. Một người cha không cần dịu dàng.Chỉ cần khiến con mạnh."…
Families are like music, some high notes, some low notes, but always a beautiful song.CHUYẾN XE SỐ 101 xin chào các readers thân yêu của Trọ nhỏ Heart Warmers Câu chuyện xoay quanh ba ngôi nhà nhỏ của Han Seung Woo - Son DongPyo, Lee Jinhyuk - Kim Wooseok - Lee Jin Woo và Lee Dong Wook - Geum DongHyunViết theo thể loại Huấn Văn. Hãy đảm bảo rằng bạn biết Huấn Văn là gì trước khi đọc nhé.Truyện là sự hợp tác của nhiều tác giả với nhau, vậy nên xin đừng mang đi đâu nhé!Yêu thươngCre by: @Darkhorse984 @BlackRoseGarden12…