[Đam mỹ] Hợp đồng ánh sáng
một ánh mắt lỡ trao - hai cuộc đời đứng trước lựa chọn không thể công khaiwarning:- lịch ra chương: lúc rảnh- không có nhiều kinh nghiệm…
một ánh mắt lỡ trao - hai cuộc đời đứng trước lựa chọn không thể công khaiwarning:- lịch ra chương: lúc rảnh- không có nhiều kinh nghiệm…
" Two hearts, one stage, countless unspoken words"…
Chuyện tình ngọt ngào của buyer JongSeong cùng chủ tiệm Yang…
Năm tháng ấy có một Vũ Hạo đã âm thầm bảo vệ cho Lục Vân. Đây là lần đầu tớ thử trải nghiệm viết truyện, nếu có gì sai sót mong các cậu đừng toxic mà hay góp ý cho tớ nhé!…
"Ăn Mì Không? - Và Rồi Chúng Ta Yêu Nhau"Từ khi còn rất nhỏ, Lee Heeseung và Jake Sim đã ở bên cạnh nhau như một điều hiển nhiên đến mức chẳng ai trong hai người từng nghĩ sẽ có ngày đối phương không còn ở đó nữa.Họ là kiểu "thanh mai trúc mã" mà ai nhìn vào cũng phải ghen tị - cùng lớn lên trong một con phố nhỏ, cùng đi học chung từ những ngày đầu tiên còn vụng về cầm tay nhau bước vào lớp một, cùng chia nhau từng viên kẹo, từng bài kiểm tra, từng lần bị mắng vì nói chuyện trong giờ.Heeseung luôn là người trầm ổn hơn một chút, là người sẽ đứng ra bảo vệ Jake mỗi khi cậu gặp rắc rối, là người nhớ rõ Jake thích gì, ghét gì, thậm chí là nhớ cả những điều nhỏ nhặt như việc Jake không thể ngủ nếu không có ai nói chuyện cùng vào buổi tối.Còn Jake... là người luôn cười trước, luôn mang đến cảm giác ấm áp, luôn là người khiến thế giới của Heeseung bớt tẻ nhạt đi một chút - như thể chỉ cần Jake ở đó, mọi thứ đều sẽ ổn.Họ giống nhau một cách kỳ lạ.Cùng thích những buổi tối yên tĩnh.Cùng ghét sự ồn ào không cần thiết.Cùng chọn ở lại lớp muộn chỉ để nói chuyện thêm vài phút.Và cùng có một thói quen không ai hiểu nổi - ăn ramyeon vào lúc đêm muộn, như một nghi thức bí mật chỉ thuộc về hai người."Ăn mì không?"Đó là câu nói mà Heeseung luôn hỏi, từ khi cả hai còn là những đứa trẻ cho đến tận khi đã bước vào cấp 3 - nơi mọi thứ bắt đầu thay đổi.Cấp 3 không còn đơn giản như trước nữa.Bạn bè mới.Những mối quan hệ mới.Những ánh nhìn khác lạ.Và cả những cảm xúc mà không ai dạy họ phải gọi tên…
♡ Jungwon vốn không muốn nhớ lại hình bóng mà em từ quá khứ đã thề sẽ không còn dính dáng đến, nhưng ngày mưa hôm ấy, em thật sự không thể cứ thế đứng nhìn con cún to xác kia đội mưa chạy ra khỏi mái che của cửa hàng tạp hóa."Bị điên hả! Định lao vào mưa như vậy, có còn muốn sống không?""Cùng lắm thì ốm, sốt thôi, sao mà chết được..." Sunghoon lầm bầm, mắt dán xuống bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt gấu áo sơ mi của mình, không dám ngẩng lên nhìn em."Anh biết tôi muốn anh chết mà còn tinh tướng! Làm như ốm, sốt là bình thường ấy hả?"Sunghoon giơ màn hình, bốn ứng dụng đặt xe cùng lúc đều báo không có tài xế nhận, hoàn toàn bó tay nhìn sang Jungwon, rồi lại im lặng. Jungwon buông gấu áo hắn ra, cảm thấy không có thời gian cho chuyện này. Em gạt sang chế độ nghe ngay khi màn hình điện thoại hiển thị một cái tên nào đó, giọng nói trở nên lo lắng. "Đó là ai của em vậy, Jungwon?""Người yêu, được chưa? Không phải chuyện của anh!""Ok."Sunghoon, tên liều lĩnh nhất trần đời, không học được bài học nào. Hắn vẫn quyết định lao ra mưa một lần nữa, khiến Jungwon phải cắn lưỡi cản lại. Nói chung là nghe xong câu trả lời của Jungwon, Sunghoon không còn thiết ốm hay chết nữa.Tác giả: @urmyonlywonTên truyện: Between Now And ThenNhân vật chính: Sunghoon x Jungwon.…
Tác giả: Mộc Qua HoàngNhân vật chính: Phác Tống Tinh x Lương Trinh NguyênĐộ dài: 112 chương + 3 Ngoại truyệnThể loại: đam mỹ, hoan hỉ oan gia, cường cường, vườn trường, HENguồn: https://www.wattpad.com/story/235885195Wattpad: @QuynhTho111!!!: Bản chuyển ver này chưa có sự cho phép của tác giả, nếu có vấn đề sẽ phải xóa ngay.…
Chiều hôm đó, nắng rơi đầy sân trường.Heeseung ngồi bên cửa sổ lớp học, chống cằm nhìn ra ngoài, nơi những tán cây lay nhẹ trong gió. Tiết học cuối cùng dài như vô tận, nhưng ánh mắt cậu lại chẳng hề đặt vào bảng."Hyung, nhìn gì vậy?"Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh. Jake đặt cặp xuống, ngồi phịch vào ghế, mái tóc hơi rối vì vừa chạy từ sân thể dục lên.Heeseung không trả lời ngay. Cậu chỉ khẽ liếc sang, ánh mắt dừng lại lâu hơn bình thường."...Nhìn ai đó."Jake nhíu mày, rồi bật cười. "Ai vậy? Có đẹp trai hơn em không?"Heeseung khẽ bật cười, lắc đầu."Không. Nhưng mà... dễ thương."Jake im lặng vài giây, rồi quay đi chỗ khác, tai bắt đầu đỏ lên."Hyung dạo này lạ ghê..."Ngoài kia, gió thổi mạnh hơn một chút, làm mấy trang vở trên bàn Jake lật tung lên. Heeseung đưa tay giữ lại, vô tình chạm vào tay cậu.Một cái chạm rất nhẹ thôi.Nhưng Jake rụt tay lại ngay lập tức, tim đập nhanh đến mức chính cậu cũng không hiểu vì sao."Xin lỗi..." Heeseung nói nhỏ."...Không sao." Jake đáp, giọng nhỏ xíu.Không khí giữa hai người bỗng trở nên kỳ lạ. Không còn là sự thoải mái thường ngày, mà là thứ gì đó... mơ hồ hơn, ấm hơn, và cũng khiến người ta bối rối hơn.Chuông tan học vang lên.Cả lớp ồn ào đứng dậy, nhưng Jake vẫn ngồi im. Heeseung cũng vậy."Jake.""Dạ?""...Đi về chung không?"Jake quay sang, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của người kia.Cậu cười, lần này là một nụ cười rất nhẹ."Đi."Hai người cùng bước ra khỏi lớp, vai chạm vai giữa dòng học sinh đông đúc. Không ai nói gì thêm, nhưng khoảng cách giữa họ dư…
Lương Trinh Nguyên chỉ là một diễn viên nhỏ không có tên tuổi nhiều trong làng giải trí, phải khó khăn lắm hắn mới tìm được việc làm nhưng thật không ngờ việc làm đó là diễn vở kịch gay.Mà vở kịch này là vở kịch mở đầu cho mối quan hệ nam nam được phép chuyển thể chiều trên toàn quốc. Người đóng tiểu công là ông vua kịch bản vô cùng quyến rũ - thầy Phác Tống Tinh của Học viện Điện Ảnh.Vì thế hai bạn trai thẳng tối ngày luyện hôn nhau, tối ngày diễn cảnh hôn nhau, tính ra số lần hôn nhau trong một năm nếu đổi thành trà sữa Hương Phiêu Phiêu chắc xếp được mười vòng quanh trái đất ấy chứ...Vì vở kịch gay kia, Lương Trinh Nguyên bước lên con đường làm ảnh đế, Phác Tống Tinh cũng trở thành đạo diễn quốc tế, nhưng gian tình của hai người lại như có như không...Rất lâu sau đấy:MC: Sao năm đó hai người lại yêu nhau thế?Lương Trinh Nguyên nghiêm túc trả lời: Vì tâm hồn hòa hợp, với cả...Phác Tống Tinh tao nhã cười: Vì hôn nhau xong đi ngủ.________________________________Tác giả: Hùng miêu quânNguồn: dangthien3010.wordpress.comThể loại: giới giải trí, ngọt ngào, hài, chủ thụ, muộn tao công x ôn nhu thụĐộ dài: 74 chương + 7 phiên ngoại➴ chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả.…
Liệu mối tình này có kết đẹp? Mong mọi người đón chờ nhé.…
tổng hợp oneshot jaywon.@sraqdan…
Câu chuyện nói về một tình yêu trái ngang của 1 chàng trai lạnh lùng nhưng cũng rất ấm áp và một cô gái cá tính ........ Họ đến với nhau bởi một điều thật kì lạ một tình yêu đích thức.......…
Ngày mùa đông , tuyết trời lạnh buốt giá , trên con đường tấp nập , cô gái với khuôn mặt xinh đẹp trắng toát, đôi mắt long lanh vô cảm , bước đi giữa dòng người đông đúc . Nổi cô đơn , trống rỗng bao quanh cô gái nhỏ , khiến tuyết trời đông dường như lạnh hơn gấp trăm lần ... 1 giọt , 2 giọt .. Nước mắt cô rơi trên gò má trắng trẻo .. Ngày cô quyết định rời xa Lâm Duật Khanh đó là quyết định đau đớn nhất cuộc đời cô . ....…
Mỗi ngày đều có một nhật kí của riêng mình dành cho crush. Tôi crush anh ta cũng được 4 năm rồi nhưng chưa dám tỏ tình vì SỢ. Mọi người vào đọc và ủng hộ mình với nhé ạ<333…
hwang hyunjin say mê lee lee jenopark jongseong yêu thầm lee jenolee jeno không biết tình cảm này vẫn chỉ xem hai người là bạn thân cho đến khi chính tai nghe rõ cả hai tỏ tình.…
Sau lần gửi thư nhầm, Jang Yunji vô tình nhặt được cậu bạn trai hot boy của trường.…
cô .16tuổi là một cô gái có dáng vẻ không được ưa nhìn cho lắm,hiền lành, sống rất lạc quan dù trong cuộc sống đầy thị phi và tấp nập khó khănAnh 16tuổi luoonn đẹp trai nhất trong mắt cô ấy là người ấm áp nhưng hơi vô tình vói tình cảm của cô…
20 x 16Giáo sinh thực tập x học sinh cấp 3nhìn tên truyện là biết rồi á :]]]…
Thiệt ra thì trình viết của mình gà mờ lắm, mình viết chủ yếu để thõa mãn mấy cái idea ngắn mình hay nghĩ ra bất chợt thui à. Nếu mọi người có đọc cũng đọc cho vui thôi nha . Hoan hỉ hoan hỉ 😘…