Truyen8U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen8U.Net. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
7,676 Truyện
smth

smth

79 0 11

im fk comeback=')…

1 sự thật về bản thân mà không phải ai cũng biết?

1 sự thật về bản thân mà không phải ai cũng biết?

0 0 1

1. Sợ đám đông, sợ phải phát biểu, thể hiện trước đông người, không tự tin, run trên sân khấu, lúng túng khi thi kĩ năng giao tiếp.2. Sống nội tâm, khi nào thích nói thì sẽ nói nhiều, còn bình thường thì im lặng nhiều hơn, dễ bị tổn thương vì 1 câu nói của ai đó.3. Ngại giao tiếp, ngại chào hỏi, ngại bắt chuyện. Người quen đi qua nhiều lúc chỉ muốn tránh mặt. Nhiều người nghĩ mình chảnh.4. Mặt có vẻ khó gần, lạnh lùng vậy thôi chứ tôi hiền lắm.5. Để tâm nhiều thứ nhỏ nhặt. Nhiều khi vừa khó tính lại cộc cằn. Hay chửi thề nữa. 6. Dễ khóc, yếu đuối, dễ tủi thân. Nhìn bên ngoài mạnh mẽ vậy thôi.7. Nhìn tôi có vẻ không nghiêm túc trong tất cả các chuyện, có vẻ hời hợt, không quan tâm... Nhưng chỉ là tôi không giỏi thể hiện cảm xúc.8. Dễ say nắng nhưng một khi đã yêu ai đó, sẽ rất chung thủy. 9. Lười gội đầu, phòng ngủ thì rất bừa bộn.10. Tôi là 1 cô gái dịu dàng, hiền lành, lương thiện. Đáng tiếc mọi người không ai biết, không ai biết được.Tổng hợp: Người Xa Lạ , fb/truyen.nguoc…

Trúc mã vừa ngọt ngào vừa mặn mà

Trúc mã vừa ngọt ngào vừa mặn mà

33 0 5

Trúc mã vừa ngọt ngào vừa mặn màTác giả: Mộc Kim AnDịch: ViviVăn án:Trình Liễm có một khuôn mặt tuấn tú, học tập lại tốt, từ nhỏ đã rất được nữ sinh hoan nghênh.Đường Hạnh chung ô cửa sổ với cậu 12 năm, "Chịu đựng đủ dày vò."Mặc dù cô đã nhận được không ít đút lót từ trong đó, khụ khụ......Nhưng cũng không ngăn được việc cô muốn tránh xa Trình Liễm.Đến cấp ba, Đường Hạnh dặn dò cậu: "Cậu đừng nói với bạn học chúng ta là hàng xóm đấy."Trình Liễm nhận lời với cô.Ngày đầu tiên bước vào cấp ba, các cô gái trong lớp đều đang bát quái về Trình Liễm của lớp kế bên. Đường Hạnh ở bên giữ im lặng.Nào ngờ, Trình Liễm đi thẳng đến trước mặt cô, cong môi nói: "Mẹ tôi bảo cậu tối nay đến nhà tôi ăn cơm."Đường Hạnh: ......Mối tình đầu là em, quãng đời còn lại cũng là em.…

CÓ NHỮNG YÊU THƯƠNG CHỈ IM LẶNG TA MỚI HIỂU

CÓ NHỮNG YÊU THƯƠNG CHỈ IM LẶNG TA MỚI HIỂU

8 1 1

Đôi khi, yêu gắn liền với sự hi sinh mà không cần người kia phải hiểu.…

[Truyen Tinh Cam] Giấc Mơ Áo Cưới Full Hay

[Truyen Tinh Cam] Giấc Mơ Áo Cưới Full Hay

2,580 4 1

Thượng Nguyên mím môi quay đi chỗ khác. Cô biết Vũ Hằng nói không hề sai. Từ lâu, Vũ Tâm đã thầm để ý cô, anh luôn làm tất cả vì cô. Nhưng lòng cô chẳng có chút tình cảm nào ngoài tình anh em.Thượng Nguyên thở dài, phải làm sao đây để Vũ Tâm hiểu ra mà không đau lòng. Nếu cứ im lặng mãi là cô đã tạo thêm cơ hội, nhưng nếu nói ra, cô không đủ can đảm nhìn thấy khuôn mặt đau khổ của Vũ Tâm.Thượng Nguyên muốn có 1 cuộc sống bình lặng, để cô làm tròn bổn phận 1 người chị đối với các em, chứ cô không muốn vướng vào chuyện tình cảm nhăng nhít, bởi vì cô quá sợ tình đời.…

Nụ hôn nồng nhiệt

Nụ hôn nồng nhiệt

24 7 3

NGUỒN CONVERT: WIKIDTH.COM*MANG ĐI NƠI KHÁC NHỚ GHI NGUỒNTóm tắt văn án: 【Thực - Truy thê đến hỏa táng tràng* - kém năm tuổi 】(*) Ý nói là lúc đầu n9 gặp nu9 thì rất kiêu ngạo, ghét bỏ các kiểu ... Cuối cùng lúc yêu nu9 rồi thì để lấy lòng nu9 sẽ làm rất nhiều điều chưa từng làm, hoặc có thể hiểu là ''gieo nhân nào thì gặp quả ấy" đó.Đại thiếu gia kiêu căng miệng tiện x nhiếp ảnh gia tự do bên ngoài mềm mại.Kiều Ôn lần đầu tiên nhìn thấy Hoắc Nhiên, người đàn ông với nụ cười vừa lưu manh vừa tùy tiện, Người như hắn thế mà lại cúi đầu trước người như cô, nhưng lại hỏi cô với giọng điệu bố thí, "Em muốn cùng tôi trở về sao?"Kiều Ôn không có nhà để về, mím môi ngẩng đầu nhìn hắn, rồi gật đầu.Bạn bè đùa giỡn rằng, một người phóng đãng đến chiếc lá còn không bám trên người như hắn, làm sao có thể trêu chọc một tiểu nha đầu như thế.------Sau đó,...Rốt cuộc thì thừa dịp đêm mưa dội lên người Hoắc Nhiên, không phân biệt được trên mặt là mưa hay nước, rũ lông mi hỏi cô, "Tóm lại là ai đã nói vĩnh viễn sẽ không rời khỏi anh?"Kiều Ôn khẽ cười nhạo, "Hoắc thiếu gia, lời của con gái nói mà anh cũng tin sao? Mưa theo tai vào trong đầu rồi à?"Người đàn ông im lặng vài giây, cuối cùng sắc mặt thay đổi, ủy khuất ôm lấy cô, giọng nói lưu luyến lại cô đơn dừng lại ở bên tai cô, "Nhất Nhất, về nhà được không. Xin em đấy."1. 1V1, HE, cả hai là mối tình đầu của nhau. Tôi cảm thấy rằng đó vẫn là một ngọt văn (đầu chó)...Đọc văn án để đầy đủ hơn.…

Lời thì thầm cuối con ngõ An Yên

Lời thì thầm cuối con ngõ An Yên

1 0 1

---Văn ánTôi đã từng nghĩ đời mình sẽ chỉ là một vệt đen không lối ra, bị chôn vùi trong những tiếng la mắng, những trận đòn roi, và sự im lặng đáng sợ của những bữa cơm không có mẹ.Con ngõ nhỏ nơi tôi sống chật hẹp đến mức tưởng như không thể cất giữ nổi một giấc mơ. Ấy vậy mà... nó lại đủ rộng để chứa cả một đoạn thanh xuân của tôi - đoạn thanh xuân mang tên anh.Tôi gặp anh vào một mùa hè năm ấy, khi vừa tròn mười tám tuổi. Tôi ngồi đó, bên góc tường quen thuộc, đôi tay trầy xước, ánh mắt đã không còn long lanh như trước. Anh bước đến, như tia nắng xuyên qua rặng cây, nhẹ nhàng và dịu dàng đến mức khiến tôi tự hỏi liệu mình có thể thực sự được sống tiếp hay không.Anh cúi xuống, khẽ đặt vào tay tôi một viên kẹo nhỏ màu hồng và chiếc khăn tay gấp gọn, thoảng hương xà phòng dịu nhẹ. Tôi chưa kịp nói gì thì anh đã mỉm cười:"Anh tên là Minh An, vừa chuyển đến con ngõ này tháng trước."Một câu nói rất đỗi bình thường, nhưng lại khiến trái tim tôi khẽ run. Từ hôm đó, anh hay ghé qua, hay hỏi tôi vài điều vụn vặt, hay im lặng ngồi cạnh tôi, như thể sự hiện diện của anh đã đủ để làm dịu cả một khoảng tối trong tôi.Tôi không biết mình yêu anh từ khi nào. Có lẽ là từ lúc anh lau vết máu trên tay tôi bằng chiếc khăn tay đã cũ. Có lẽ là từ lúc anh lặng lẽ sửa lại cái bậc tam cấp trước nhà mà tôi vẫn hay vấp ngã.Tôi chỉ biết mình đã yêu anh bằng tất cả những gì còn sót lại sau bao lần đổ vỡ.Rồi chiến tranh gọi tên anh.Anh đi, để lại tôi cùng một lời dặn không rõ là hứa hẹn…

Vắng một giai điệu

Vắng một giai điệu

2 0 1

Tôi từng nghĩ âm nhạc là những nốt tròn méo chảy trôi qua phím đàn... cho đến khi gặp cô - người phụ nữ với đôi mắt lặng thinh nhưng tâm hồn vang vọng cả một bản giao hưởng."Cô giáo dạy nhạc năm đó không phải người đầu tiên dạy tôi về âm nhạc... nhưng là người duy nhất dạy tôi lắng nghe.Lâm Khải - cậu học trò năm ấy, mang trong mình một tuổi trẻ bất cần, bất định, và bất an. Nhưng sau từng buổi học, từng lần im lặng giữa hai người, trái tim cậu dần biết rung lên những giai điệu mà không giáo trình nào dạy được.Khi cô rời đi, cậu mới nhận ra:"Một số người xuất hiện không phải để ở lại... mà để khiến ta trở thành người tốt hơn."Một câu chuyện nhẹ nhàng về thanh xuân, âm nhạc và lòng biết ơn.…

anh đã bao giờ yêu em chưa?

anh đã bao giờ yêu em chưa?

22 4 1

Văn án: cô ôm chặt lấy anh,trong vô thức mở miệng hỏi- Phong,anh đã bao giờ yêu em chưa? Anh lạnh nhạt trả lời - Chưa Lúc này cô đau lòng lắm chứ,nhưng vẫn cố hỏi tiếp! - Dù chỉ một lần thôi? Cũng không có? ---------------------------------Anh ôm cô nói:Anh xin lỗi anh sai rồi em về bên anh nhé! Chỉ một lần cuối thôi anh sẽ không buôn tay đâuĐáp lại chỉ có sự im lặng -------------------Vô nào…

JUJUTSU KAISEN X OC: BÁNH BÔNG LAN VÀ CƠM NẮM

JUJUTSU KAISEN X OC: BÁNH BÔNG LAN VÀ CƠM NẮM

24 0 10

Fandom: Jujutsu Kaisen (Chú Thuật Hồi Chiến)Nhân vật chính: Toge Inumaki x Kiyoe Watanabe (OC)Tác Giả: Tĩnh Vy (Sui) - Lần Đầu Viết, Có Thể Không Giống Nguyên Tác…

[6 Chòm sao Fanfiction] The Healers (PVT)

[6 Chòm sao Fanfiction] The Healers (PVT)

458 33 2

Title: The HealersAuthor: Thậm Miên aka Phong Vãn ThiênRating: RGenre: Lãng mạn, ngược tâm, smut pha chút thần bí tâm linh. Available Couples:Ma Kết - Thiên BìnhThiên Yết - Song TửSong Ngư - Kim NgưuSummary:"Anh đã từng nghe qua từ Twinflames bao giờ chưa?" Cô ngước mắt lên nhìn hắn, dường như thấy đâu đó thấy được mặt hồ mùa thu sóng sánh phủ lên con ngươi nâu sậm của cô.Hắn im lặng, cánh môi cũng không có ý định sẽ cất lời. Có vẻ như hắn bắt đầu nhớ về lần đầu tiên hai người gặp nhau, dường như bị hút đến mãnh liệt. Cái cảm xúc mà hắn chưa bao giờ có. Cô chẳng buồn thở dài lấy một cái, có lẽ vì đã quá đỗi quen thuộc. Quen thuộc đến mức chẳng dám hy vọng điều gì, nên cũng không tồn tại thất vọng nữa."Tôi xin lỗi." Ba từ vỏn vẹn phát ra từ phía hắn. Bước chân chuẩn bị rời đi của cô như bị níu lại, xoay người nhìn sâu vào đôi mắt buồn của hắn. Cô khao khát tìm thấy điều gì đó, nhưng tất cả, cũng chỉ là một tấm gương soi nhau đến trần trụi."Cảm ơn."Câu nói cuối cùng hai người dành cho nhau, trắng đen rõ ràng, đối nghịch nhau đến sòng phẳng. Dẫu vậy, kẻ tự xưng là Healer, vẫn không thể chữa lành cho chính bản thân mình.…

Lặng im là hết yêu, lặng im là quá yêu

Lặng im là hết yêu, lặng im là quá yêu

3 1 1

"Lâm Hàn Vũ, tại sao anh lại im lặng.""Có lẽ là hết yêu rồi.""Ngô Tử Du, cô im lặng có phải cũng..""Không, là yêu nhiều quá nên im lặng."…

Tịch Diệt

Tịch Diệt

0 0 4

TỊCH DIỆTLuân hồi vạn kiếp không tên,Linh hồn lạc giữa ưu phiền chẳng nguôi.Lộ Nhược Ca - bóng đơn côi,Mang theo tà khí, rã rời tháng năm.Không tình, chẳng nhớ, chẳng thăm,Trôi qua nhân thế, âm thầm hóa tro.Một người khuất dưới hư vô,Vì yêu mà chọn dại khờ gánh thay.Triết Viễn chẳng giữ nàng đây,Chỉ xin lặng lẽ đọa đày cùng nhau.Qua ngàn kiếp, bước qua đau,Mỗi lần tan biến, thêm sầu vào tim.Mảnh hồn ghép lại lặng im,Tình xưa dần hiện qua đêm mịt mờ.Đến khi chân tướng tình hờ,Liệu yêu có đủ để mờ "Tịch Diệt"?Hay là ánh sáng tan nghiệt,Chỉ còn tàn tro bi thiết cuối cùng?…

Chưa Gọi Thành Tên

Chưa Gọi Thành Tên

1 0 1

Có những mối quan hệ sinh ra không phải để gọi thành tên, mà để người ta lặng lẽ nhận ra bằng sự dao động của con tim...Chúng bắt đầu từ những điều rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không đủ tinh tế, sẽ dễ dàng trôi qua như một khoảnh khắc bình thường của tuổi trẻ. Một ánh mắt chạm nhau lâu hơn mức cần thiết, ở lại thêm một nhịp thở rồi mới lặng lẽ quay đi, gợi lên trong lòng một cảm giác mơ hồ, chưa kịp gọi tên. Giữa những buổi tối nhạt màu, tin nhắn được gửi đi chậm rãi, những câu chuyện không có điểm dừng, chỉ là cái cớ để kéo dài thêm một chút thời gian trước khi đêm khép lại bằng lời chúc ngủ ngon quen thuộc. Khi đứng cạnh nhau, có lúc khoảng cách bỗng trở nên mong manh, để những đầu ngón tay khẽ chạm, rất nhẹ, như vô tình nhưng lại mang chút tâm tư hèn mọn, đủ khiến con người ta nhớ mãi. Giữa những tiếng trêu đùa của bạn , cả hai chỉ cười rồi để im lặng thay cho câu trả lời, không phủ nhận cũng chẳng một lời khẳng định, như thể câu trả lời đã nằm sẵn trong ánh nhìn dành cho nhau. Chiều tan trường, họ bước cạnh nhau trên con đường lát đá dưới tán cây, chậm hơn đám đông một nhịp, không ai dừng lại, cũng chẳng ai muốn bước nhanh hơn, chỉ mong khoảnh khắc ấy trôi chậm thêm một chút, để được ở cạnh nhau lâu hơn trước khi nói lời tạm biệt.Giữa tuổi trẻ trong veo ấy, tồn tại một mối quan hệ chưa đủ rõ ràng để gọi thành tên, nhưng lại đủ dịu dàng để người ta muốn giữ lại thật lâu, như giữ một điều rất quen, rất nhẹ, và rất khó thay thế.…

Qua Những Ngày Không Có Nhau

Qua Những Ngày Không Có Nhau

1 0 1

câu chuyện ngôn tình trưởng thành xoay quanh mối tình kéo dài nhiều năm giữa Nguyễn An và Lê Minh Khang - hai con người từng yêu nhau rất sâu, nhưng lại rời xa nhau vào thời điểm không thể yếu đuối.Họ gặp nhau khi còn trẻ, yêu trong những ngày chật vật nhất của cuộc đời, rồi lạc mất nhau giữa áp lực của sự nghiệp, gia đình và những lựa chọn không thể dung hòa. Chia tay trong im lặng, mỗi người mang theo một nỗi đau riêng, học cách trưởng thành trong cô đơn và tập sống một cuộc đời không còn đối phương bên cạnh.Nhiều năm sau, khi gặp lại, họ đều đã thay đổi. Tình cảm cũ chưa từng biến mất, chỉ bị che giấu dưới sự bình thản của những người lớn từng tổn thương quá nhiều. Giữa những hiểu lầm chưa kịp giải thích, những bí mật của quá khứ và những mất mát không thể quay đầu, họ đứng trước câu hỏi khó nhất:liệu tình yêu có còn đủ mạnh để bắt đầu lại, khi cả hai đã không còn là phiên bản của ngày xưa?…

Mối Quan Hệ Chưa Từng Đặt Tên [One Short]

Mối Quan Hệ Chưa Từng Đặt Tên [One Short]

5 0 1

Đây là câu chuyện về một mối quan hệ không tên, nơi cảm xúc luôn đi sau tình bạn một bước. Chúng tôi ở cạnh nhau đủ lâu để hiểu, nhưng chưa từng đủ can đảm để nói ra. Những rung động đến không đúng lúc, bị giấu sau những lần quan tâm lặng lẽ.Có những cảm xúc tưởng đã qua, nhưng thật ra chỉ đang chờ một thời điểm khác để quay lại. Và trong sự im lặng ấy, tình đơn phương trở thành thứ tồn tại dai dẳng nhất - không ồn ào, không vỡ vụn, chỉ âm thầm ở lại.Mới tập viết nên có gì sai sót mong mọi người góp ý nhẹ nhàng ạ…