Jane-Paul Sartre từng nói : "Con người bị kết án phải tự do" Trong sự tự do đó, chị có quyền tìm một điều gì đó - hoặc từ chối tất cả. Nhưng nếu chị chọn tiếp tục tìm, thì ngay cả khi tìm trong đống đổ nát, đó đã là một sự sống có ý chí.cre: wye.dang____Có thể có h vì lần đầu viết nên sẽ hơi cringe…
Metallon City - thành phố của kim loại, ánh sáng và những lời dối trá. Nơi con người và máy móc sống cạnh nhau, nhưng cái gọi là "bình đẳng" chỉ tồn tại trên các tấm biển quảng cáo hologram treo lơ lửng giữa trời. Trên cao, những tòa tháp kính lấp lánh như thiên đường nhân tạo, che giấu cả một hệ thống mục ruỗng. Còn dưới đáy, sau lớp tường chắn độc hại, Khu Phế Liệu trải dài như một bãi rác của thành phố: mê cung sắt vụn, chợ linh kiện lậu, đấu trường đẫm máu và những con phố đỏ rực trong hơi dầu nóng.Giữa đống hỗn mang ấy, có một nơi luôn mở cửa cho bất kỳ ai bước vào ,kẻ sạch sẽ hay dơ bẩn. Ở đó, chỉ cần bạn có tiền, mọi yêu cầu đều được đáp ứng.Đến với chúng tôi - không luật lệ, không rào cản, không phân biệt.…
London thế kỷ XIX, 1 tên sát nhân tàn bạo giết người không gớm tay biến nạn nhân thành tác phẩm nghệ thuật của riêng hắn tác phẩm hắn cho là đẹp trong con mắt ghê rợn của hắn.…
Cuộc sống có ý nghĩa gì? Con người tại sao lại phải sống? Đó là câu hỏi mà hàng thế kỷ qua, con người vẫn đang tìm kiếm. Triết gia người Đan Mạch Soren Kierkegaard từng đưa ra khái niệm bước nhảy niềm tin khi ông cho rằng nếu con người muốn hạnh phúc thì con người phải dám sử dụng một bước nhảy. Nhưng mọi thứ lại không đơn giản như vậy, Camus và Sartre cho rằng con người sinh ra là vừa có hạnh phúc và cũng là có cái khủng hoảng. Sartre gọi cái khủng hoảng ấy là "buồn nôn", buồn nôn trước một sự vô nghĩa, phi lý của đời người. Còn Camus gọi cái phi lý ấy là cái vô nghĩa của cuộc sống. Đây có lẽ là hai điều mà con người đã luôn tìm kiếm.…
Nếu rảnh thì mình làm mấy phần xàm lờ, hếtWarning: nếu ai dưới 12 mà ko biết gì về Madness Combat thì xin đừng đọc cái truyện này (yea mik nghĩ chắc mik làm mấy phần hài xàm gì đó nên cái câu này bỏ đi)…
- Một câu chuyện ngược tâm về tình yêu của đôi trẻ- Truyện mang hơi hướng hiện thực, có nhiều yếu tố không phù hợp với đàn ông đang cho con bú và phụ nữ mang thai, người già, trẻ nhỏ...- Học đường, hiện đại, abo, đô thị...- Truyện đan xen hiện tại và quá khứ, khi đọc chú ý không lắp não để hiểu một cách sâu sắc hơn...Phúc hắc tâm cơ có chút xíu xìu xiu tra công x Ngạo kiều bạo lực dễ mềm lòng thụHai con người tưởng chừng ở hai thế giới nhưng lại hòa hợp đến không tưởng. Mật ngọt nếm được chưa lâu đã vội tan, vụng vỡ nơi đầu lưỡi khiến mối tình sang ngang.Không hẹn mà tái ngộ, vật đổi sao dời, thế giới đổi thay, nhưng lòng người liệu có như vậy?Chuyện tình viết trên hồi ức thiếu niên 17 tuổi, thời gian dài trôi qua, phải chăng tất cả đã không còn? Mối tình ấy liệu sẽ đi về đâu...ĐÂY LÀ LẦN ĐẦU TIÊN MÌNH VIẾT THỂ LOẠI NÀY, CÓ GÌ KHÔNG HÀI LÒNG CỨ GÓP Ý NHIỆT TÌNH.XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN!!…
Vì không biết Tiếng Trung nên bản dịch có thể chỉ đúng khoảng 70% nên mong thông cảm.Bản cover đã có trên wiki (hơn 500 chương), edit với mục đích để cho những bạn không đọc hiểu bản QT cũng có thể đọc😑😑😑…