gia đình của cậu và anh rất thân , khi ba mẹ cậu đi làm xa buộc anh phải ở một mình , anh luôn là người chăm sóc cho cậu nhưng dần dần cậu cảm nhận ra cậu có tình cảm với anh .. liệu cậu có thổ lộ hay lại là giấu kín ?…
Thuần Nhã hôm nào đi qua sân bóng đá đều bị một tiểu ca ca sút bóng trúng đầu- Thành thực xin lỗi bạn học!- Không sao, cậu cũng không phải là cố ý.Nhưng tiểu ca ca Thiệu Huy là cố tình gây chú ý, là cố tình tạo cơ hội tiếp xúc, là cố tình làm quen với bạn học mang trên mình sự thanh tao, nhã nhặn ấyDù biết là có tình cảm nhưng có nhất thiết ngày nào cũng phải u đầu một lần không???Tác giả: Lười NhânTên truyện: Ngã baCouple: Thiệu Huy x Thuần NhãTình trạng: Chưa hoànThể loại: 1x1, hiện đại, học đường, fanfic,Boy x Boy, đam mỹ, nhẹ nhàng, hài hước, soft, HE,...Chú thích: Thể loại tui ghi cho có thôi chứ đây là một nồi thập cẩm nhé:)) có gì không nói trước được đâu nên thôi mấy tình yêu đội mũ vào cho chắc ăn:))…
Có đau thương mới có Hạnh Phúc Có cho đi mới có nhận lại.............Truyện tưởng tượng nhưng có đoạn là thật.Này thì lần đầu Jay ra truyện, nên còn nai tơ lắm, hy vọng các tiền bối nhiệt tình giúp đỡ, có thắt mắt muốn chửi rủa hay muốn ném đá ném gạch gì thì cứ ném, Jay nhận hết..Cảm ơn trước!! 💚 Yêu thương 💚…
Câu chuyện lấy bối cảnh 50 năm sau cuộc đại chiến Ninja lần thứ 4.Lúc này, cậu thanh niên trẻ là học trò của Naruto Uzumaki có tên Aoi Kinomoto đã bước lên chiếc ghế đứng đầu Konoha với cương vị là Hokage đệ Bát.Nhưng thời đại nào cũng có chiến tranh, Isshiki Otsutsuki lại 1 lần nữa gây tai họa cho thế giới Ninja. Liệu Aoi Kinomoto có giải cứu được thế giới Ninja như thầy của anh ấy Naruto Uzumaki đã từng làm hay không?…
Sự mất tích đột ngột của bà khiến Julius dần dần rơi vào một vòng xoáy mà cậu mãi mãi không thể quay đầu lại. Julius có thật sự là một cậu thiếu niên ngoan hiền luôn tuân theo mọi quy tắc hay đó chỉ là qua cái nhìn của Jayden? Hay anh ta mới chính là người đưa cậu từ bất ngờ này sang bất ngờ khác?..._______________________Họ gọi "nó" làm cảm xúc khó tả.…
8 a.m Việc đầu tiên là với tay tới chiếc điện thoại đang sạc pin và cố tắt tiếng chuông báo thức với âm lượng sánh ngang chiếc còi xe cứu hỏa đi. Cố nhổm dậy trong sức lực yếu ớt của một người mới ngủ dậy, tôi vớ được cắp kính dày cộp của tôi và ngồi nhổm dậy cố định thần được thời gian đây là sáng, chiều hay tối.Có lẽ với đa số người bình thường thì tất cả bọn họ sẽ nghĩ tới việc tiếp tục nằm vào giường nhưng vẫn sẽ có những con người nghị lực biết bao khi họ thoát được ra khỏi được những cám dỗ ấy. Còn về phần mình, thực sự mà nói tôi cũng không rõ mình thuộc dạng nào nữa. Tôi không có ý định qua lại với giấc ngủ nhưng tôi lại phát nghiện cái cảm giác được nằm dài cùng với những ý nghĩ vơ vẩn trong đầu.…
Tôi từng sống như một cái bóng. Từ sau biến cố năm ấy, tôi học cách giấu nước mắt, học cách mỉm cười dù lòng mình nát vụn.Người ta gọi tôi là " tiểu thư bất trị ", là đứa con gái có tất cả...trừ một quá khứ bình yên.Tôi quay lại trường, không đề bắt đầu lại, mà đẻ sống một năm cuối cùng cho trọn vẹn. Tôi không mong chờ gì cũng chẳng mong chờ ai.Nhưng rồi tôi gặp họ - những người không vì quá khứ của tôi mà quay lưng.Và anh, người con trai ấy...không nói nhiều, chỉ lặng lẽ ôm tôi khi tôi vỡ òa, và ở lại.Có lẽ..không phải mọi vết thương đều cần lành lại bằng thời gian. Có những vết thương, chỉ cần một người dịu dàng để xoa dịu là đủ.…