Hôm nay cậu thế nào? Bật bản lofi Point the star, cốc cà phê vẫn còn bốc khói nghi ngút, cảm nhận vị đắng còn đọng lại nơi đầu lưỡi. Thực ra là cà phê sữa nên cũng không quá đắng. Đã tối rồi. Ngủ thôi. Nằm nhoài ra giường, thả lỏng cơ thể, khẽ nhắm mắt lại, rốt cục vẫn là thao thức. Chính xác là cảm giác trống trải, thiếu thốn đến lạ. Cậu là cái gì mà cứ quanh quẩn trong đầu tôi thế? Đang liu riu đôi mắt, điện thoại trên bàn bỗng rung lên. Ài.... Lại quên tắt wifi rồi! khó lắm mới ngủ được mà! Vơ lấy cái điện thoại trên bàn. Trong bóng tối, ánh sáng từ màn hình điện thoại thật nhức mắt. Một dòng tin nhắn hiện lên: "Hôm nay cậu thế nào?".......…
"Hỡi một người đã đem đến tình yêu cho tôi, liệu em có đáp lại lời bày tỏ chân thành này? Để chấp nhận tôi...một kẻ ngày đêm chỉ có hình dáng em đem ấp ủ trong tâm trí, một kẻ biết yêu nhưng đặt sai chỗ giữa con tim và lí trí, một kẻ chỉ biết mặc cho những thứ cảm xúc tiêu cực gặm nhấm đến hao mòn tinh thần này?Hỡi nàng thơ của tôi, em tự lúc nào đã trở thành người tình trong mộng chiếm trọn những giấc nồng của tôi đến ám ảnh.Hỡi người con gái kiêu kỳ kia ơi, tuy không phải là người sở hữu nhan sắc tuyệt trần nhất thế gian này nhưng em vẫn nắm trọn trái tim tôi trong lòng bàn tay.Hỡi người thơ mộng của tôi, tâm trí tôi đã tự lúc nào điên đảo vì em đến mức đầu óc này đã điên đảo vì em.Tất cả những điều như vậy, dẫu cho tôi có cố gạt bỏ mọi ký ức về em nhưng tới cuối cùng, tôi lại là người nhặt lại từng mảnh ghép ấy với một nụ cười méo mó loạn trí vì "tình'."…
A Lỵ là một tiểu thuyết gia đang sống tại một căn nhà nhỏ bên trong khu phố cổ của Hà Nội với người mẹ đã ngoài 70 của mình. Anh luôn băn khoăn trong việc tìm những nguồn cảm hứng và xuất bản một cuốn tiểu thuyết để đời. Trong một lần tình cờ trở về căn nhà cổ của gia đình tại Ba Vì và tìm thấy một kho sách nằm sâu trong mật thất dưới lòng đất bị bỏ quên hàng chục năm, anh đã nhớ lại toàn bộ những kí ức tuổi thơ và khám phá ra được những bí ẩn xung quanh căn nhà cổ này…
Vào mùa hè năm ấy, tôi gặp cậu trong một khoảnh khắc nhất thời. Nhưng, tôi đã lỡ thích cậu ngay từ lúc chúng ta chạm mắt nhau rồi. Thích thầm cậu hai năm trời, chẳng biết tên của cậu là gì cả, chỉ thầm thương ở trong lòng. ________Đầu năm học, thầy chủ nhiệm thông báo có học sinh mới chuyển đến. Cậu ấy là Lê Minh Đức, học sinh cá biệt nhưng nhà rất giàu và cũng rất đẹp trai. Tôi chợt liếc mắt lên, thân hình ấy, giọng nói ấy thật quen thuộc đến mức tôi không thể diễn tả được cảm xúc của mình lúc này. Cậu ấy ngồi cùng bàn với tôi, dáng vẻ lưu manh này khiến lũ con gái trong lớp chẳng rời khỏi mắt. "Tại sao cậu lại chọn ngồi cùng bàn với tôi?" Tôi khẽ hỏi cậu bạn một hồi lâu. "Chọn ngồi cùng cậu thì còn có lí do? Không phải là chúng ta đã quen biết từ trước sao?"Tôi ngạc nhiên, trợn tròn mắt. Bốn chữ "quen biết từ trước" này khiến tôi suy nghĩ cả buổi học, ngẩn ngơ chẳng có chữ nào vào đầu cả. Có lẽ nào, cậu bạn tôi thầm thương hai năm trước bây giờ lại xuất hiện? Không thể nào, tôi phải tìm hiểu. Thật khó để xác định, vì khi ấy tôi còn chả biết tên của cậu là gì thì lấy đâu ra bằng chứng để xác minh là đúng hay không đây? ________"Vì sao lúc đó anh vẫn nhớ mặt em?""Không biết, chắc do trí nhớ thông minh?""Vậy tại sao anh lại chọn ngồi cùng bàn với em?""Hửm, thích thôi. Lúc đó anh không quen ai cả, em là lựa chọn tốt nhất rồi đó vợ à."…
Ám Hà lúc này vẫn chưa thay đổi, Ám Hà vẫn là Ám Hà, không phải câu chuyện có người khác, đây là câu chuyện chỉ có hai người đồng hành cùng nhau, là quá khứ chỉ có hai người nhớWARNING: fanfic viết về Tô Xương Hà x Tô Mộ Vũ, tình tiết chậm, trước Tô Xương Hà đơn phương Tô Mộ Vũ, ban đầu là tình cảm huynh đệ, sau mới phát triển thành tình yêu, có ngược.…
Ông 7 Rượu ngày nào cũng rượu chè đánh đaajp vợ con, trong một lần đánh đập mất binh tĩnh, Út Nhi lấy kéo đâm ông 7 trở thành nguoi thực vật, từ đó bị chung bệnh tâm lý mà quên sạch những chuyện đã xảy ra trong đêm đó. Lớn lên làm bác sĩ tâm lý chua bệnh cho rất nhiều người nhưng tâm benh của bản thân không cách nào trị được…
Ngày hôm đó vũ trụ điện ảnh Marvel chấn động dữ dội. Bởi vì sao? Bởi vì thông tin động trời: Thay vì sử dụng CGI cho tốn tiền, Peter Parker đã tự tan thành cát bụi trong Avengers: Infinity War và mất 3 tháng sau mới được thành hình trở lại bình thường ?Thật là một siêu anh hùng trẻ tuổi đầy tâm huyết, biết quên mình vượt khó ?Như các bạn đã biết, thân xác chính là cái vỏ để chứa linh hồn. Mất thân xác đồng nghĩa với việc linh hồn trôi nổi vô định trong vũ trụ. Vậy thì câu hỏi đặt ra là trong ba tháng ấy, linh hồn của spider man tức Peter Parker đã biến đi đâu?…
"Chợt nhận ra, chăm sóc một cái cây giống như việc bạn yêu thương một ai đó vậy..."------------------------------------Tác giả: Nguyễn Quốc LongLà một trong những truyện (bài viết) ngắn trong cuốn 'Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi' -Đặc san kỷ niệm 20 năm HHT 10 năm 2!…
summary: Khi con mèo báo ấy bị người ta giết chết, những con chữ bắt đầu hiện lên trên xương nó.Ban đầu chúng chỉ là những tiếng mê sảng khe khẽ vọng qua rừng thông.Nhưng rồi chúng lớn dần, phình to không ngừng, đến mức cả vũ trụ cũng không còn chứa nổi.Cho đến một ngày, tấm lưới bụi trần bắt lấy tất cả, nhào nặn chúng thành núi non.Và mỗi khi con người cần đến chúng, họ sẽ dùng muỗng đào lên một ít, rắc vào lửa,để khói cùng ngôn ngữ nhào nặn mọi thứ thành những câu chuyện.…