"Em không thích anh đâu""Trên đây có tục bắt vợ mà nhỉ?"..."Nè...ai cho bắt em trai tôi?""Thế để anh bắt em trước nhé? Rồi em trai anh bắt em trai em sau" ..."Sếp, em có được bắt vợ đem về dưới không?""Tên điên thả em ra coi"..."Em không bắt vợ, em bắt chồng""Chồng theo vợ về dưới mà" ...Note: Đọc truyện vui vẻ, truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng không reup mang đi nơi khác. Đọc chuyện tại WATTPAD…
Chuyện tình lãng mạn nhưng đôi chỗ dở khóc dở cười của một anh đầu E nghiện skinship và một em đầu I anti skinship. Cố gắng phấn đấu một khoảng thời gian rất dài, cuối cùng cũng có thể hôn, có thể ôm, chỉ thiếu điều bắc rạp đám cưới rước ẻm về dinh rồi. Cùng đón chờ nhé.…
Changdong bước đi lơ lửng giữa bầu trời, từng bước trôi xa mãi khỏi Kwanghee. Kwanghee hoảng hốt, cậu muốn đuổi theo nhưng không biết cách nào để đi được như nó. Cậu gọi lớn tên nó, và khi Changdong quay lại, Kwanghee thấy màu xanh phản chiếu trong đôi mắt nó lấp lánh như những mảnh vỡ của bầu trời.Tác phẩm nằm trong khuôn khổ project "Hẹn gặp em dưới ánh trăng."…
Fanfic Lang Đồ 🐺🐰Bối cảnh giả tưởng, ở một thời không khác, thế giới bình thường không có thiết lập ABO nhưng có con trai mang bầu.Lưu ý: Người viết bị sảng đá, đẻ fic lúc nửa đêm cụ thể là khoảng 22h giờ đêm tới 2h sáng, vui lòng không chấp nhặt với người say ke quá liều đầu óc không tỉnh táo, vui vẻ đọc truyện.Câu chuyện viết về trường hợp nếu người cảm nắng trước là Thẩm Văn Lang, thích muốn chết, đào gan móc ruột ra cho người ta nhưng cứng miệng không chịu nhận và Cao Đồ thật thà xem Thẩm Văn Lang là bạn học kiêm ân nhân một lòng một dạ đối tốt với đối phương chỉ để trả ơn chứ không nghĩ đến phương diện khác.Mỏ hỗn xì tin tính chó khó ở thiếu gia nhưng thực chất là trung khuyển dính người công x ngoan xinh yêu dịu dàng con nhà người ta nhà nghèo thụ.Cặp đôi chính: Thẩm Văn Lang x Cao ĐồCặp đôi phụ: Hoa Vịnh x Thịnh Thiếu Du Cùng một số nhân vật khác WARNING: Sẽ có một số tình tiết và thiết lập sẽ OOC so với nguyên tác, mọi người đọc hoan hỉ vui vẻ thôi nhé! --Mây: Thật ra đây cũng chỉ là một áng văn ấm áp chữa lành tất cả mọi người đều vui vẻ hạnh phúc thôi~…
Tác Phẩm: Nương Tử Xung HỷTác giả: Cật Liễu Mộc Ngư Đích MiêuEdit: Sâu Sugar (@SauSugar) --Tiểu bạch hoa ngây thơ yếu đuối x Đại tiểu thư giàu nhất Giang Nam Đây chỉ là tác phẩm mình xin phép Cover lại…
Chuyện bắt đầu từ " Anh Trai Say Hi ", họ gặp nhau và....P/s : tuy lấy bối cảnh là chương trình, nhưng sẽ có nhưng phân cảnh khác không dựa vào 100%Truyện không có thậtTruyện không có thậtTruyện không có thật…
takemichi là một chàng trai hiền lành, trong sáng và hơi lạnh lùng xíu, tuy hơi nhỏ con nhưng lại rất mạnh ( có thể mạnh hơn mikey với izana) và cũng là một tay karate lợi hoại. Trong một lần vì một lần nghịch ngu mà đang xuất khỏi trái đất và cuộc đời của cậu bị thay đổi ___________________________________ship khác: emhinacó thêm cặp ship male senju x takengười ủng hộ take: senju, emma, hina , akkane, ...___________________________________Mong mọi người ủng hộ mình nha !!!mình là người mới nên đôi khi chuyện đọc sẽ thấy hơi kì lạBộ này mình lấy ý tưởng từ bộ bản gốc của bạn Jelly_mushrooms bộ này chừng nào mình xin được bản quyền mình sẽ bắt đầu làm nha!!!😁😁😁…
Có những thứ, chỉ người trong cuộc mới hiểu. Lại có những thứ, cả người trong cuộc cũng không thể nào hiểu được. Bắt Nạt.? Đúng vậy, là bắt nạt tâm hồn và thể xác nhân vật chính. Có ngày thì sao phải có đêm? Có nắng sao phải có mưa? Đó là sự cân bằng - Giống như có người yếu sẽ có kẻ mạnh.[ Best ranking #128 ]…
are u youtube?cuz i want you-to-be-mine ‧₊˚🖇️✩ ₊˚🎧⊹textfic, có văn xuôi, ooc, hạt nhài, xàm lờ, sech joke mom joke dad joke có đủ cả, bẻ nguyên tácwizarding worldsử dụng các nhân vật của J.K.Rowling⚠️không đem ra khỏi wattpadđã chỉnh sửa…
Cậu đã Crush và theo đuổi Trần Đăng Dương tận 3 năm cấp 3 , nhưng cậu không được đáp lại tình cảm ấy mà đáp lại bằng những sự kì thị , khó chịu từ mọi người xung quanh ngay cả HẮN cũng vậy . Sau những năm tháng bị sỉ nhục từ bạn bè và cả người mình yêu thì cậu quyết định đi du học . Chuyện tình này liệu sẽ có một cái kết HE chứ .…