Hãy gọi đó là Tình Yêu | Hoonjames [ONESHOT/ For allj' garden]
Chí Huân luôn có một câu tự hỏi bản thân rằng:Tình yêu liệu có phải là buông xuôi không?…
Chí Huân luôn có một câu tự hỏi bản thân rằng:Tình yêu liệu có phải là buông xuôi không?…
Bốn năm hai chàng một tình yêu.…
「 kiếp này, kiếp sau, hay hàng nghìn năm nữa,dù hưởng nắng nơi trần thế, hay tan nát vào cát bụi,em cũng sẽ tìm anh. 」…
Summary:Cách đây hàng trăm triệu năm, trước khi con người biết đến khái niệm sức mạnh và chú thuật, trước khi cái nghề anh hùng và chú thuật sư xuất hiện và được biết đến. Tồn tại một nghề nghiệp vô cùng vĩ đại và cao quý khác. "Onmyoji" hay còn được biết đến như là "Âm Dương Sư".Ở thời kì mà các yêu ma, quỷ quái vẫn còn ngang nhiên lộng hành trên nhân thế. Các Onmyoji luôn được người dân chào đón vô cùng nồng nhiệt và luôn được mọi người quý mến, kính trọng, bởi vì họ có thể giao tiếp được với yêu ma, thần thú và cả thần linh. Họ có thể dùng pháp lực hay còn gọi là Âm Dương đạo(lấy âm dương, ngũ hành làm cơ sở) để thanh tẩy yêu ma. Chính vì vậy, các Onmyoji còn được người dân kính mến mà đặt cho cái danh -- "Yêu Thần". Tuy nhiên, trái với pháp lực tâm linh mạnh mẽ, những Onmyoji lại có thể trạng và sức khỏe rất yếu. Họ không thể sống quá 27 tuổi, và sức khỏe cũng dần yếu đi theo năm tháng. Vậy nên, ở tuổi 25, 26, các Âm Dương sư dù còn rất trẻ nhưng sức khỏe thì giống như một cái cây héo, bất cứ lúc nào cũng có thể chết đi. Do đó nên có rất ít Âm Dương sư còn tồn tại được đến thời kỳ Nara.Đến khoảng cuối của thời kỳ Nara, tức năm 790 khi mà nghề thuật sư đã bắt đầu phổ biến. Một Âm Dương sư với pháp lực vô cùng dồi dào đã đứng lên kêu gọi các Âm Dương sư trên khắp thế giới tập trung về một nơi, họ cùng giúp đỡ nhau để có thể tiếp tục tồn tại, họ thành lập một gia tộc -- gia tộc Otome, ngôi mà của các "Onmyoji".[...]…
Alpha x Beta…
truyện này mình viết về chủ đề của cặp đôi Jangsoo và Soyeon nha , và cũng kể về hành trình mà các thành viên trong lớp 3-2 làm cha mẹ nha…
ở đây chỉ có Hoonjames thôi…
Author: Hanagaki Rei…
Đây đều là do ngẫu hứng nên tui viết ra cho vui thôi, do gu tui nó phải như thế này mà lại không tìm được truyện nào hợp ý. Và đương nhiên cách duy nhất là tự mình viết ra rồi tự mình đọc thôi. Mong là mấy phen có gu giống tui thì sẽ vui vẻ thưởng thức 🩷🩷…
😁 chỉ là cảm xúc dâng trào nên mình viết thôi 😥😥😥Cp Gojo Satoru x Fushiguro Megumi…
Tớ biết mik không phải chú ong duy nhất mê hoa hyeok đâu! ㅠ ㅅ ㅠ Nên fic này thay tớ giữ chỗ nhé😾 *Ko chen lấn khi xếp hàng aa*…
Seonghyeon thề với đời,đây là lần đầu cậu thấy con chuột bự thế này,lại còn biết nói chuyện...…
Truyện được remake từ Short fic "Chuyện kể bé nghe" và "Alice của riêng tụi anh".…
Hứa Thời Tâm là con trai, người yêu cậu cũng là con trai... Tình cảm tưởng chừng chỉ là nhất thời nhưng lại trở thành sợi dây ràng buộc họ lại với nhau cả đời.Họ từng vì sự an toàn của đối phương mà chịu nhiều thiệt thòi, hiểu lầm và xa cách hằng năm trời...Nhưng rồi cả hai đã vượt qua tất thảy và tìm về chốn yên bình chỉ thuộc về riêng họ.…
Au: jjaeismCouple: Lee Hyunjae x Lee Juyeon(bottom)Trans by: nyyn98BẢN DỊCH KHÔNG NHẰM MỤC ĐÍCH THƯƠNG MẠI. CHƯA XIN PHÉP TÁC GIẢ NÊN ĐỪNG MANG ĐI BẤT CỨ ĐÂU…
Nếu Takemichi biến mất . Làm trái tim của họ vỡ vụn thành từng mảnhNhưng rồi , em lại xuất hiện như một ánh dương cứu rỗi họ lần nữaNhưng tại sao em quên đi tất cả chứNếu em đã quên thì tôi sẽ làm cho em nhớĐừng hòng ai cướp em khỏi bọn tôi ____________________Truyện chỉ có duy nhất trên earw01 vui lòng không đem đi nơi khác…
" Giáo sư, anh cưới rồi à?""ừm"Lời chúc phúc vừa đến nơi đầu lưỡi thì cổ họng em nghẹn lại chẳng thể thốt ra nữa, thay vào đó tuyến lệ em cảm nhận rõ vị cay cay dường như chỉ chờ mà trực trào tuôn ra. Tại sao vậy nhỉ? rõ ràng em đã luyện tập và chuẩn bị kỹ lưỡng cả một tuần trời kia mà. Sao mãi em chẳng thể buông bỏ tình cảm cho người này vậy? Sao em cảm thấy bản thân mình nhỏ nhen và ích kỷ quá khi mà chỉ luôn muốn giữ hắn cho riêng mình? Hôm nay là ngày vui của hắn kia mà.Em chẳng thể cản nổi trái tim của mình nữa rồi, nếu em còn ở lại đây nó sẽ trở nên vỡ vụn mất. Lời nói đến đầu môi chẳng thể thốt ra, em rời đi ngay khi định nói với hắn.Người con gái ấy lại đuổi theo em. Anh biết không cô ấy đã hỏi em rất nhiều. Dường như cùng chung một bầu tâm sự mà giãi bày ra. Nhưng không thể phủ nhận một điều cô ấy là người chiến thắng ." em yêu anh Kanghyuk à"Em chẳng thể đáp lại câu hỏi đó nữa rồi anh à, nước mắt em cứ trào ra mãi mà thôi, cô ấy vì thế mà cũng khóc. Em đã lau đi hai hàng lệ của cô ấy, tự an ủi bản thân, xin lỗi cô ấy và nói rằng hôm nay là ngày vui của hai người kia mà." Em xin lỗi nhé"Cô ấy chẳng hề trách cứ em mà mỉm cười, ôm chầm em vào lòng, đây đó trong tim em len lỏi sự ấm áp"" kíttttttt"Một tiếng phanh gấp đến chói tai, sau đó thì em chẳng còn thấy gì, phía trước là một khoảng không vô tận. Em nhớ bản thân đã đẩy được người anh yêu ra xa khỏi chiếc xe ấy, nhưng em thì không may như vậy....Em tỉnh dậy trên một chiếc giường cỡ lớn, em nhận ra mình thực sự đã xuyên v…
Geto lúc chưa vào cao chuyên trong một lần đi thu phục chú linh bảo vệ mọi người cứ nghĩ mình đã thu phục xong thì có một con chú linh quỳ xuống xin anh thu phục mình .......làm cho geto phải dụi đi dụi lại mắt không dám tin không những vậy con chú linh này sao lại toả ra áp lực mạnh như vậy…
{{user}} là hậu duệ cuối cùng của một gia tộc chú thuật đã bị xóa khỏi lịch sử.Không thuật thức. Không được đào tạo.Chỉ có một thứ không ai kiểm soát nổi: chú lực nặng đến mức ép cong không gian.Chú lực của họ không bùng phát.Nó chìm xuống-kéo mọi thứ xung quanh theo mình.Chú linh bị thu hút. Con người cảm thấy khó thở. Và Thượng tầng thì không thích những thứ họ không thể gắn nhãn.Được Gojo Satoru đưa đến Trường Cao trung Chú thuật Tokyo như một "trường hợp đặc biệt", {{user}} trở thành một tồn tại không tên, không cấp bậc, không được phép sai lầm.Giữa sự giám sát âm thầm và nguy cơ bị xóa bỏ, Fushiguro Megumi là người đầu tiên nhận ra:điều nguy hiểm nhất không phải chú linh-mà là khoảnh khắc {{user}} mất kiểm soát chính mình.Nếu thứ đó vỡ ra... sẽ không còn đường quay lại.…
Tổng hợp các otp yêu thích của tôi…