Một cảnh sát nằm vùng non nớt liệu có thành công trong nhiệm vụ quan trọng này không? Quá nhiều mặt nạ...quá nhiều lời nói dối...Liệu có gì là thật trong một thế giới bóng tối đầy tội lỗi đó? Tình yêu? Thật xa xỉ..._______________________#MilkLove #MilkPansa #Loverrukk#มิ้ลค์เลิฟ #มิ้ลค์พรรษา #เลิฟรัก #NamtanTipnaree #น้ำตาลทิพนารี#EmiBonnie #เอมี่บอนนี่#EmiThasorn #Emiamily #เอมี่ทสร#BonniePattraphus #Beonnnie #บอนนี่#InMyDeluluUniverse #JustDelulu…
Có những giấc mơ như vòng tuần hoàn mà bản thân ta chẳng muốn dứt ra,vì một khi đã tỉnh giấc,vết thương trong lòng cứ theo đó mà nứt ra.Thôi thì cứ giam "giấc mơ" đó bên mình đi,đừng cho nó cơ hội chạy trốn là được.…
0 giờ ngày thứ 49, có một tình yêu đã tan biến một nửa. Có một Gemini Norawit đau đớn tan vào màn đêm bỏ lại một Fourth Nattawat sống mãi với hồi ức ngày thứ 48...~~~~~~• Fic chuyển ver• Author: ricinnnn• Chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả…
Một con thủ thư lười như hủi =))) Lầy như chóa và một dàn kiếm và văn hào =)))))))) Cuộc sống diễn ra tại thư viện hệt như một cái trại thương điên không hơn không kém =))))Đừng hiểu lầm, chỉ có con thủ thư nó bị điên hoi =))))) Chứ mọi người "bình thường" =))))…
Một buổi trưa rực rỡ tại Florence, 20xx.Trên đường đi thăm quan và khảo sát nhà hát của trường đại học Sân Khấu-Nhạc Kịch Santa Cecilia cho vở opera "Carmen", gã tổng giám đốc bốn mươi tuổi người Đức của Tổ Chức Sân Khấu- Nhạc Kịch Ansgar, Ludwig Beilschmidt, vô tình để lạc chính mình trong những bước nhảy ngẫu hứng của một thằng nhóc kém mình hai mươi tuổi, cậu sinh viên Feliciano Vargas người Napoli, khi nó hóa thân vào vai Carmen và hát vang khúc aria trứ danh "Habanera".Nhanh và chóng vánh như những uyển chuyển cuốn hút của Feliciano, Ludwig vội vàng đi vào kết luận: nó chính là tương lai của gã- một tương lai đắt đỏ đầy tiền tài và danh vọng, quyền lực.Đem nó theo suốt những ngày tháng lưu diễn, từ tháng Tư Florence cho đến tháng Mười Hai Mát-xcơ-va, gã người Đức vẫn luôn cố tự nhủ, gã tiếp cận nó không hơn không kém việc tiếp cận một mỏ vàng, và gã đối xử với nó chỉ có thể ở mức một người chủ chăm bẵm cho một con gà đẻ trứng vàng mà thôi.Nhưng thực sự, mọi thứ có còn đơn giản như thế, khi gã bắt đầu gọi nó bằng cái tên "Carmenio", trong những trang nhật ký, trong những nỗi ưu tư, trong những giấc mộng khuya khoắt, và trong cả cơn say khướt? Warning:- GerIta.- Có OOC, ngược, HE.- 16+ (cân nhắc nhẹ về khía cạnh tư tưởng đạo lý)/ có cảnh nóng.- Nội dung có âm hưởng đến tôn giáo/tâm linh. Nhiều phân cảnh hơi hướm Surrealism. - Các nhân vật đều thuộc về Himaruya Hidekaz (APH: Hetalia).- Fanfic này được lấy cảm hứng từ 1 bộ phim truyền hình Hàn Quốc "King of Drama" và vở opera "Carmen" của George Bizet.…
Jack-j97, nam ca sĩ đình đám dính phải 1 loạt các vụ drama lớn. Hằng giờ, hằng đêm, anh đều phải chịu nhiều khủng hoảng, chỉ trích từ cư dân mạng, để rồi tuyệt vọng....…
Tên gốc: 心有猛虎拱蔷薇Tác giả: 墨西柯Nguồn: Tấn GiangNội dung:Mặc Sênh, cầu thủ tự do của đội bóng chuyền nữ của trường đại học, khá xinh đẹp, nhưng tất cả những người hâm mộ cô ấy thu hút đều là nữ?Đột nhiên một ngày, cô nhìn thấy một con quái vật phát sáng với những viên đạn bay trên đầu, khiến cô sợ hãi và đánh anh ta.Sau này có người nói cho cô, người cô đánh mới nhậm chức giáo thảoMặc Sênh cuối cùng cũng nhớ ra điều ước mà mình từng ước: "Tôi hy vọng sẽ gặp được một chàng trai tỏa sáng. Tôi là người hiểu anh ấy nhất, và tôi cũng là sự tồn tại đặc biệt nhất trong mắt anh ấy."Tỏa Sáng = rực rỡ.Biết rõ anh ấy nhất = qua "Đạn mạc" có thể nhìn thấu tâm tư của anh ấy.Tôi nghe nói rằng Úc Lê Xuyên bẩm sinh đã bị mù mặt, và đột nhiên, cô ấy trở thành người duy nhất anh ấy có thể nhìn rõ.Hiện thực hóa tâm nguyện này có chút cực đoan... Trong tương lai, hắn không phải ở trong chăn chiếu sáng rực rỡ sao?Truyện dịch để mình đọc và cũng muốn chia sẻ đến mọi người, chưa có sự đồng ý của tác giả.... Vui lòng không reup…
Mùa hạ năm ấy mang hương vị của cỏ dại và hơi ấm của những giấc mơ chưa thành hình. Tôi gặp Hạ Tư Dục giữa lúc tâm hồn anh đang dần cạn kiệt, như một nhành cây héo úa lẩn khuất dưới bóng râm,tôi đã chọn đứng lại bên cạnh anh.Khi trái tim anh bắt đầu biết ấm áp trở lại, cũng là lúc tôi nhận ra mình đang dần tan vào hư vô...…
Na Baek Jin đã từng thích Park Hu Min từ rất lâu như thế, luôn quan sát bảo vệ anh âm thầm nhưng Hu Min chỉ ngó lơ nó mà quan tâm đến Si Eun. Nhưng cảm giác khó chịu này tại sao lại có khi thấy Na Baek Jin vui vẻ cùng Geom Seong Je ! - Baek Jin à, tôi thích cậu- Dừng lại đi Park Hu Min tôi không còn tình cảm với cậu nữa rồi Có lẽ chắc đây là cuộc tấn công tình yêu lại từ đầu của Park Hu Min dành cho em người yêu siêu cấp lạnh lùng của mình rồi. Nên để HE nheee…
________"chẳng có việc đó đâu anh à, mỗi người chỉ có một trái tim, và mỗi người chỉ có duy nhất một người mà suốt cuộc đời mà ta phải tìm..."(với em... là anh)…
Chuyện gì đã xảy ra sau khi Jake, Sunghoon và Sunoo đi chơi cả ngày ở Manchester?...Author: 320jkTrans: kirinnnzBản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, mọi người đừng mang đi đâu nha (。•́‿•̀。)…
Thể loại: Hiện đại, sủng ngọt, ấm áp, điền văn hôn nhânĐộ dài: 10 chươngChuyển ngữ: Thượng Quan Huân YênBiên tập: Hiên Viên Dạ NguyệtHoa Vân Vân bởi vì có ngoại hình vô cùng bé nhỏ mà rất nhiều người nhìn vào cứ nghĩ cô là trẻ vị thành niên.Tuy nhiên có trời đất mới biết được là cô đã làm oán phụ của Tô Gia được hai năm rồi.Hết thảy mọi chuyện, đều là do ông xã thân yêu kia của cô làm hại!Nhớ ngày đó, cô vừa tốt nghiệp đại học đã phải tham gia lần xem mắt đầu tiên trong cuộc đời,Không ngờ rằng nhanh chóng bị đối tượng xem mắt của cô là Tô Dật Hòe "phóng điện",Chẳng bao lâu sau, cô cùng anh vui vẻ đi vào lễ đường, trải qua cuộc sống làm thiếu phu nhân,Mỗi ngày chỉ có ăn ngon, mặc đẹp, ở thoải mái, rảnh rỗi thì đi theo ông xã ra nước ngoài công tác,Tất cả mọi người đều hâm mộ cô có được ông xã dịu dàng chín chắn, hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn,Nhưng mà, kỳ thật mọi người không biết là cô sắp buồn đến chết rồi đây, ~~Không phải là cô không biết điều, nhưng mà Tô tiên sinh nhà cô thật sự không hiểu phong tình gì hết!Anh cho rằng kết hôn chỉ đơn giản là rước một pho tượng Quan Âm về nhà cung phụng hay sao?Kết hôn đã hai năm rồi, đến ngay cả mấy lời tâm sự của anh cô cũng chưa từng được nghe, cái này thì thôi bỏ đi,Nhưng sáng sớm tỉnh lại chỉ cần lãng mạn hỏi cô một câu "Ngủ ngon không?"cũng khó như vậy sao?Hừ, cô đã quyết định sẽ bỏ nhà trốn đi, phải cho cái đồ đầu gỗ kia biết cô khó chịu cỡ nào. * TRUYỆN REUP, KHÔNG PHẢI DO MÌNH VIẾT *…