[JunPhúc] Duy Ái Chấp Nhất
Hoạ hổ hoạ bì nan hoạ cốt…
Hoạ hổ hoạ bì nan hoạ cốt…
thầy thuận thầy phúc cứ thế mà đường đường chính chính bước lên ngôi vị của sự nổi tiếng. cả cái trường này nhờ có hai thầy mà tự hào phổng mũi với cả quận. đứa nào trường khác mà hỏi trường mày có gì vui không, thì không đứa nào là không nhắc tới hai thầy. trường tao có hắc bạch công tử đó, trường mày có không.--for "24 Giờ Gặm Nhấm 2024"…
'phúc, anh muốn nghe em gọi tên anh vào những ngày bình yên bên nhau. chứ không phải là mỗi khi tình nồng chăn gối.'…
'ước gì em cũng có thể xuất hiện ở tuổi ba mươi của anh.'…
Fanfiction Jun Phạm x Tăng PhúcMột vài mẩu truyện ngắn vô tri hài hước…
là những ngày khi mà duy thuận cảm thấy chán ghét chính bản thân mình. là những ngày khi mà anh chỉ muốn buông bỏ tất cả, quên đi mục đích của những ngày đầu cố gắng bon chen vào xã hội của những con-người-đã-lớn này.lại là những ngày anh có minh phúc ở bên.…
FanfictionCửu hoàng tử Minh Phúc mỗi lần trèo rào ra cung lại mang về một nam sủng, nhưng có sủng được hay không thì chưa biết! Ps: Truyện ngắn zô tri. Lời văn hơi nhiễm ngôn tình Trung Quốc.…
gọi một ly trà gừng, minh phúc chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ. quán cà phê này tuy nhỏ nhưng lại ấm cúng, và có vẻ là nó sẽ tuyệt hơn nếu em tới đây cùng duy thuận. và cũng vì chính cái suy nghĩ bất chợt này lại làm em thêm bực dọc. duy thuận có phải là bạn của em đâu mà cứ hở ra là nghĩ tới vậy.…
Mẩu truyện nhỏ về chàng huynh trưởng nhà Slytherin và em bé năm nhất nhà Gryffindor…
"Vậy ra, chúng ta đều giống nhau...""Qui est le vagabond"Chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả.Au gốc: mybong2k7…
góc dành cho atvncg 2024 và dimsum🥟 textfic học đường...."Sau này liệu chúng ta có còn gặp nhau không?"_Hãy tận hưởng tuổi trẻ trước đã...…
siêu ngắn - trữ trong notes từ rất lâu rồi, vào một buổi chiều nhìn ra cửa sổ thấy hoàng hôn Hà Nội thật 'dị kiều'…
Cỏ dại... sao lại là 'đoá'?...…
"Từ khi nào vậy?" - Duy Thuận đột ngột hỏi"Từ khi nào em thích anh?""Không, từ khi nào em nhận ra?""À, từ khi em vẽ tranh về anh."Duy Thuận ngẩng đầu lên, nhìn em tò mò."Em có thể nói dối, em có thể diễn, nhưng tranh của em thì không. Khi em vẽ anh, và khi em nhìn vào bức tranh đó, em đã biết em không thể nào tự mình lừa dối mình nữa rồi. Ngòi cọ của em chưa bao giờ nói dối, em biết điều đó."…
Câu chuyện này có thể coi là một thế giới song song, nơi mọi diễn biến hầu như đều giống đời thực, chỉ khác một chút: Thỏ và Hải ly đang giai đoạn mập mờ, và Sói Mèo đang trong mối quan hệ nghiêm túc trước khi tham gia Gai. Nhưng hai đôi này đều không biết chuyện của nhau, và tất cả bạn bè của họ cũng không biết chuyện của họ, dẫn tới khi họ được gom vào chung một chỗ thì mọi thứ bắt đầu rối tinh lên.…
Tăng Phúc là fanboy là người thầm thương trộm nhớ Jun Phạm. Nhưng tình cảm này chỉ từ một phía cậu. Sau nhiều lần đau khổ thì cậu sẽ quyết định từ bỏ hay tiếp tục.......Warning: Truyện hoàn toàn hư cấu. Đây chỉ là delulu trong trí tưởng tượng của tác giả, vui lòng không mang ra khỏi Wattpad. Cp: Jun Phạm x Tăng Phúc…
"Mấy cái người này làm như bị ngu hết rồi á. Đối xử với con nuôi tốt hơn con ruột rồi đuổi con ruột ra khỏi nhà. Eo ơi đọc ngu hết biết."..."Con không phải con ruột của ba mẹ."Đùng!Minh Phúc, cậu công tử bột, người giống như tên, hạnh phúc trưởng thành trong vòng tay của cha mẹ. Cậu sống vô lo vô nghĩ trong thế giới của chính mình chưa từng một lần biết đến cuộc đời hiểm ác thế mà trong một đêm giông bão, Phúc biết thế nào là ướt mưa."Con và Thuận sẽ kết hôn.""Dạ?!"Warning: Truyện hoàn toàn hư cấu, delulu trong trí tưởng tượng của mình. HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ THẬT. Truyện có yếu tố ảo lòi phi logic để đấm vào yếu tố ảo lòi của tiểu thuyết 3 xu, xin đừng đòi hỏi logic cho cái fic nhảm này.…
cringe thì kệ t, truyện ngắn junphuc là truyện ngắn jun phúc, còn truyện thiếu nhi là t bí tên quá nên đặt zAcc chính chủ 🔰 🍚👕🌾💵 Đối sao đáp vậy👍🏻 ❤️Mê Xe Độ ❤️ Hoa Rơi Cửa Phật-Vạn Sự Tùy DuyênTiền Tài Địa Vị…
Ừ, Kyoto thương nhớ. Bởi vì ở tận trấn cổ Kyoto, anh vẫn không ngừng nhớ thương một người.Nắng vẫn giòn tan trên sân đền, gió nhẹ lay hàng cây, và trái tim Duy Thuận chưa bao giờ an yên đến như vậy. Về thôi, về với Sài Gòn, có người đang đợi mình. Kyoto à, hẹn một ngày không xa nhé.…
occ,lưu ý truyện chỉ là một trong những suy nghĩ vu vơ của tác giả.…