Anh, người con trai mà em yêu sâu đậm nhất!Anh, mối tình đầu mà em không thể quên!Anh, cuối cùng cũng đã có thể cùng anh bước chung một lễ đường!Không hứa được sẽ mãi yêu anh, nhưng em hi vọng đến sau này, mãi mãi về sau cũng sẽ luôn yêu anh như vậy!Yêu anh, rất yêu anh!…
Không biết trút vào đâu những suy tư. Không biết chuyện trò cùng ai về những điều mình nghĩ. Thôi thì gửi tạm vài thứ linh tinh vụn vặt hằng ngày lên đây vậy!…
Thể loại: đoản, lãng mạng, shoujo,...ko ĐỌC đc ĐAM thì next cho mik nhaĐây là lần đầu mình viết truyện, nếu có sai sót mong mọi người thông cảm. Mình mong là mọi người sẽ thích nó…
- Này, Tiểu Vũ, đợi anh- Plè... Anh chạy chậm hơn cả rùa bò- Aizz, con nhóc này... 2 đứa trẻ đuổi bắt nhau trên thảm cỏ xanh lốm đốm những bông hoa vàng nhỏ bé. Ánh nắng chan hòa phủ xuống cùng đùa vui với 2 đứa trẻ.......- Tiểu Vũ, em không được đi- Xin lỗi anh, đã đến giờ máy bay khởi hành- Tiểu Vũ...- Tạm biệt, người em yêu...- Hôm nay là ngày lễ tình nhân đấy- Ừ, tôi biết- Này, tôi có 1 bí mật muốn nói cho anh biết- Ừ, em nói đi- Hoàng Nguyên, hình như, tôi thích anh rồi. A không phải, là tôi yêu anh, yêu anh rất nhiều- Ừ- Anh không cần đáp lại tình cảm của tôi đâu, anh hãy để tôi đơn phương anh 1 cách tự nguyện - Tôi có nói với em, là tôi không yêu em?- A...- Ok, tôi và em, yêu nhau đi...- Chia tay đi, chúng ta dừng lại được rồi- Tiểu Vũ...- Buông tha cho tôi đi, tôi chịu không được nữa- Anh xin lỗi, em tha lỗi cho anh đi- Biến khỏi cuộc đời tôi... - Em thật tồi tệ, tại sao lại tàn nhẫn bỏ lại anh nơi này? Tại sao? Tại sao? Được rồi, em muốn đi, anh cũng sẽ đi cùng em. Tiểu Vũ, đợi anh...…
''Người ta có thể thay đổi vì bạn là thậtNhưng cũng có thể vì người khác mà thay đổi, cũng là thật. Trên đời này không có cái gì gọi là duy nhất. Chỉ có thể trách mình không phải là người cuối cùng trong đời họ mà thôi. "…
Đối với hắn, "yêu" không hề tồn tại. Tất cả người phụ nữ xung quanh hắn, đều muốn đem hắn lợi dụng nhưng kết cục rất bi thảm... Nữ chính xuất hiện trong mắt hắn như một cái gai. Nhìn là muốn giết, muốn biến cho cô khuất tầm mắt. Nhưng thậm chí cả tát nhẹ vào cô cũng hắn cũng chẳng thể giơ tay lên được. Bởi vì sao? Hắn vừa yêu. Phải, rất yêu nhưng nó tỉ lệ thuận với cái hận. Hắn hận? Rất hận!!!!Cùng đón xem hắn ta sẽ có cái kết nào cho câu chuyện của mình…
Văn án: "Có những người, cả thanh xuân ta chỉ lặng lẽ đi ngang họ...Và đến khi họ quay đầu lại, ta vẫn đứng đó - như một thói quen chưa kịp quên."Mộc Lam từng nghĩ, tình cảm dành cho Tạ Duy Hàn rồi sẽ mờ dần theo năm tháng. Nhưng cô đã sai. Dù năm tháng có dày lên, dù gương mặt có xa cách đến đâu, thì chỉ cần một ánh mắt quen, mọi vết nứt trong lòng lại trở nên nguyên vẹn như ngày đầu.Tạ Duy Hàn là một người lính - mạnh mẽ, lạnh lùng, và cô độc. Anh không giỏi nói những lời yêu thương, cũng chẳng biết cách giữ một người bằng tay. Nhưng khi đã đánh mất cô một lần, anh hiểu... mình không muốn đánh mất thêm điều gì nữa.Họ gặp lại, không phải để nối lại một mối tình dang dở, mà là để đi cùng nhau, thật chậm, qua những ngày sau đó - với nhiều lặng im, nhưng cũng nhiều thấu hiểu.Đây không phải là một câu chuyện rực rỡ.Mà là một mảnh ký ức cũ -được gấp lại cẩn thận,và mở ra vào một ngày không nắng, không mưa...chỉ có gió khẽ lướt qua mái tóc người từng thương.…
Vì ngai vàng mà huynh đệ tương tàn, nàng là con gái Tể tướng người nắm giữ trong tay 20 vạn quân, chỉ cần có được sự ủng hộ phụ thân nàng thì như hổ mọc thêm cách.Nàng là tiểu cô nương 16 tuổi, được phụ thân yêu thương, che chở, lại vì sự tranh giành ngai vàng mà bị lôi vào vòng xoáy vương quyền..Tiểu cô nương ngây thơ sẽ ra sao???…