Tác giả: 墨忆萧【催更长评、不给授权】QT by lien_hoa◎Huyền huyễn tiên hiệp paro, tư thiết như núi, cổ phong ABO◎Danh môn chính đạo Tiên Tôn Kỉ x hiện đại xuyên qua cổ đại vai ác đồ đệ Tiện◎Càn nguyên Kỉ x Khôn trạch Tiện❌Bản QT chưa có sự cho phép của tác giả, không reup repost!…
Việt Bân!!! Là Hi Hoa tôi sai khi ngày ấy đã quen biết câu, đã thân thiết với cậu, đã làm bạn câu và ..... Đã yêu cậu..... Hận..._______________" Nếu như đã không cần bản thân mình, sao em không bố thí nó cho Cao Tuấn tôi..... " Tác phẩm đầu tay, có gì chưa tốt mong mọi người góp ý :33…
Đây là 1 fic cover rất mới được tác giả cho chuyển sang nick khác mà nick khác chính là nick này đây sẽ là khởi đầu mới cho fanpage " Ảnh dìm Team Sii " Tại hạ là Alex trần cùng các cộng sự rất vui được làm quen với mọi ngườiFic này thuộc bản quyền của Sam_Nguyen Sau này xin được mọi người chiếu cố nhiều hơn…
Truyện đầu tay á 😔 nên trình hơi non, trầu quơ... kỉu t vt vì ck t nhuk mà cứ đến cảnh H+ là ngại r quắn quéo cả người liền , cơ mà truyền ít H+ lắm , tùy tâm t/g thuii nên yên tâm đọc nhà=33…
Lần đầu chuyển từ HP sang Ma đạo tổ sư mong là ổn ấp --Có OOC, tuy các nhân vật giống bộ truyện nhưng cốt truyện lại là của tôi !!!Xem văn án sẽ hiểu vấn đề nha !!!! Chúc đọc zui zẻ cấm seen tùa------Nhớ qua Noveltoon để ủng hộ tui nha---…
☞ this is a short fic để giải trí là chính á hự. mặc dù là một nữ cường nhưng trái tim ta mong manh lắm nha, nên nếu không thích mấy thể loại nữ cường nam bé bỏng thì vitamin story này không phù hợp .…
Giới thiệu:Kiếp trước, Dương Thần giúp mọi người làm điều tốt, lại bị ức hiếp suốt đời.Sống lại, Dương Thần tuyển chọn trở thành đao phủ, dưới Quỷ Đầu đao đoạn ân oán, trên Trảm Tiên đài chém hết thương sinh linh.Nhân giới trảm nhân!Yêu giới trảm yêu!Ma giới trảm ma!Tiên giới trảm tiên!…
Hai nhóm học sinh vô tình va vào nhau trong một tình huống không ai muốnVà rồi những chuyện sau đó làm thay đổi cả một năm học của họ cũng như cuộc sống bên ngoài…
Chuyện kể về cuộc sống thường ngày của một người bình thường.Tôi muốn lưu lại chút gì đó để sau này có thứ để nhìn lại, để nhớ rằng mình đã từng tầm thường và phi thường như thế nào.Chúc cho cuộc sống mọi người luôn có gấm hoa trải dài, cuộc đời dịu dàng với bạn.…
Ở một huyện nọ, nhà họ Trịnh vang danh khắp nơi là giàu có, quyền thế, khiến bao nhiêu người vừa kính vừa sợ hãi. Cái nhà vừa có tiếng vừa có quyền ấy, lại có một cậu Ba sinh ra đã mang bệnh ngày ngày phải uống thuốc như cơm bữa, tính tình theo đó cũng biến sắc theo. "Khó ở , khó chịu, khó gần" là ba từ mà người đời giành cho cậu Ba nhà họ Trịnh này. Vì hãy có người hầu nào mới là y như rằng chẳng vừa ý cậu , từ đó cậu Ba Hữu Khôi thay hầu như thay áo.Không ai hầu cậu được quá lâu vừa vào đã bị đuổi ra ngoài. Đến khi nó xuất hiện - Hoài AnMột kẻ với thân thế thấp hèn, không quen không biết đã dám xắn tay bảo vệ cậu giữa bùn đất và roi vọt năm nào.Từ ngày nó đến, cậu Ba lại chịu uống thuốc do nó nấu. Miệng thì càm ràm nhưng lại tự tay tha thuốc dán keo cho nó, chịu để một người khác chạm vào lớp vỏ bọc khép kín mà cậu dày công gây dựng.Người ngoài chỉ thấy một cậu chủ ốm yếu và một thằng hầu lẽo đẽo theo sau như hình với bóng.Nhưng họ không biết..Có những mối nhân duyên bắt đầu từ một nụ cười như nắng mùa hạ.và có những ràng buộc, dù là chủ tớ, nhưng cũng đủ khiến lòng người rung động đến khó tả.Giữa những ngày thuốc đắng, đêm dài lắm mộng và những lời chưa thể nói raliệu rằng tình cảm ấy sẽ là liều thuốc an thần tốt nhất cho người bệnh?…
Truyện Vương Gia, Hãy Để Ta Bảo Vệ Ngươi có cốt truyện mạch lạc tuy nhẹ nhàng mà ngọt ngào dễ đi vào lòng người. Nhân vật chính Hồ Thủy Linh là một sát thủ máu lạnh vì tình yêu mà bỏ đi tất cả quay đầu lại làm người lương thiện.Nhưng nào ngờ muốn làm việc tốt cũng không xong, nàng gặp một vị vương gia mặt lạnh có điểm chung kết nối hai con người có những bất hạnh tương đồng trong quá khứ, tình cảm dần nảy sinh.Nàng nguyện làm người bảo vệ người yêu mà không chút chần chừ bỏ qua cuộc sống tự tại đầy mơ ước, nguyện làm một người lặng lẽ đứng sau bảo vệ hắn mặc cho hắn đã có một vị chính phi. Tất cả là chỉ vì tình yêu chăng?…