đây là tự truyện của 1 anh trai thẳng có tên là Đăng , đã từng có vợ có 1 đứa con gái , vợ a ta bỏ ra nước ngoài để lại đứa con cho anh ta nuôi , rồi cũng 1 ngày a bị kêu nhập ngũ , duyên phận đưa Đăng đến với V , những kỷ niệm những trò chơi khăm oái ăm đến từ 2 người hay sự đồng cảm đã gắn kết họ lại với nhau?? 2 trái tim nguội lạnh bắt đầu được hâm nóng lại lại và chảy cùng 1 nhịp đập…
Sau khi tốt nghiệp trung học, để tìm hiểu sâu sắc hơn về chủng tộc Countryhumans của mình, Norman Hendersky đã quyết định nhập học tại Crepusculum. Đồng hành cùng anh là cô bạn thân Rowena Rosy, một cô gái có đôi mắt tím kì lạ và tính cách hâm dở. *Tất cả các nhân vật, sự kiện trong fic đều là hư cấu*…
Ngôi Sao Chổi - Loé sáng trong đêm đen của bầu trời, rồi vụt tắt chỉ trong một cái chớp nhoáng.Câu chuyện không có một nhân vật chính cố định, đây là các mẫu truyện rời rạc của những cá nhân cùng sống chung trong một thế giới tàn nhẫn.Khi ước mong nào chưa từng sáng hơn ánh mai sau đêm mưa ròng…
_ [ Vị kị sĩ và công chúa ] _Ngày xửa ngày xưa, tại một ngôi làng nọ, có một chàng thanh niên nổi tiếng là quả cảm, người ta nói rằng chàng cả ngày đến đêm đều luyện tập kiếm pháp. Dường như trong mắt chàng, sự căm tức trước mãn xã đen, sinh vật đã phá hoại quê làng và giết hại cả gia đình hắn, đã trở thành lí tưởng sống mãnh liệt, chàng thề rằng bằng bất cứ giá nào cũng sẽ lên kinh thành, xin phép hoàng đế để tự mình đi giết bằng được nó.Rồi vào một đêm trăng tròn - khi băng qua một khu rừng để tìm đường tắt đến kinh đô, chàng bị tấn công bất ngờ bởi lũ ma sói từ đâu xông đến thành đàn. Bị trọng thương, chàng ngất liệm đi. May thay, gần đó có gia chủ của một căn nhà gỗ cũ nát đã cho anh ở nhờ đêm ấy. Gia chủ là một vị pháp sư bí ẩn, chỉ đường anh đến dòng sông đen, thứ ghi chép trong sổ sách là giúp người tắm trong nó có sức mạnh phi thường.[...]- "Đâu phải ai cũng là người đáng tin cơ chứ." Park Min Hae, tác giả trẻ đã viết nên 'Vị kị sĩ và công chúa', vừa nhủ bụng vừa đóng cuốn tiểu thuyết còn dở dang lại.…
Lặng ThinhWritten by: YOO.Genre: Romance | DramaStarted on: 101222Ended on: —Note: Sẽ có hai bản, fanfiction với nhân vật là EXO's KAI và bản này - bản gốc.Cô, một người luôn lặng lẽ, cá tính luôn giấu nhẹm đi sau những cử chỉ hời hợt, phớt đời.Anh, tâm điểm thu hút mọi người, một người luôn luôn xuất sắc.Cô yêu anh âm thầm.Anh yêu cô lặng thinh.Họ, cứ thế mà yêu nhau, xây đắp tình cảm trong sự thinh lặng.Họ, cứ thế sát lại gần nhau, xa nhau rồi lại về bên nhau mà không cần nói một lời.Đôi khi, tình yêu chỉ cần sự im lặng là đủ, đủ để tạo ra một tình yêu, đánh mất một tình yêu, làm tổn thương người đang yêu và kéo người yêu nhau lại về bên nhau.“Nếu phải so sánh tình cảm của anh và em thì anh liên tưởng đến những con kiến âm thầm, cần cù xây kho lương thực.”...Tình yêu là gì?Đó là một câu hỏi chứa đựng trong nó vô vàn câu trả lời với muôn vàn cung bậc cảm xúc khác nhau. Là hạnh phúc, sẻ chia, đồng cảm, vỗ về, chăm sóc, yêu thương, ân cần và cũng là lặng lẽ.Một tình yêu được giấu kín, một tình yêu không nói thành lời, không biểu lộ bằng hành động mà chỉ qua những ánh nhìn từ xa, sự quan tâm gián tiếp. Xa mà lại hóa ra gần. Cứ ngỡ rằng nó không bền chặt hóa ra lại là son sắc, thủy chung. Một tình yêu như vậy liệu có hạnh phúc và đến được cuối con đường với nhau?Câu trả lời nằm trong trái tim của mỗi người đọc, có hứng thú với Lặng thinh và cũng yêu một mối tình im lặng...Cuối cùng, dành câu chuyện cho chính trái tim tôi. Một trái tim đã từng có một tình yêu trong thinh lặng.…
Ban đầu, tớ thật sự ghét cậu.Ghét cách cậu im lặng mà vẫn nổi bật giữa đám đông. Ghét đôi mắt không buồn không vui, như chẳng bao giờ bận tâm đến điều gì trên đời này. Ghét cả những con điểm tròn trịa của cậu - bởi tớ phải đánh đổi bằng những đêm dài và nước mắt, còn cậu thì chỉ im lặng, dựa đầu vào bàn mà ngủ.Ghét... vì tớ đã cố gắng rất nhiều, nhưng vẫn luôn đứng sau lưng cậu.Tớ tưởng ghét cậu là đủ để quên cậu. Nhưng càng tránh, hình bóng cậu lại càng in đậm. Cậu bước qua đời tớ lặng lẽ, không cố ý, không ồn ào - nhưng từng chút một, từng khoảnh khắc nhỏ, cứ ở lại.Tớ không biết từ khi nào mình thôi để tâm đến bảng điểm, mà bắt đầu để ý ánh mắt cậu nhìn ra ngoài cửa sổ. Không biết từ khi nào mình thôi ghét, mà bắt đầu... nhớ.Tớ từng nghĩ nếu có ghét một ai đó đủ sâu, thì sẽ chẳng thể nào rung động vì họ. Nhưng hóa ra, giữa ghét và yêu, chỉ cách nhau một khoảng rất mong manh - là một ánh nhìn dịu lại, là một lần lặng thinh giữa tiếng cười ồn ã của lớp học.Nếu có thể, tớ muốn hỏi cậu một điều - rằng giữa mùa thu năm ấy, liệu cậu có từng một lần ngoảnh lại, và nhìn thấy tớ đứng sau lưng?…
Lyra Seren không bước vào đời Oliver Wood bằng tiếng sét ái tình.Cô đến như một cơn gió nhẹ đầu thu - không đủ để xô ngã, nhưng khiến người ta dừng lại giữa bộn bề mà ngoái lại dõi theo. Cô dịu dàng, trầm tính, mang trong mình những vết thương không thể kể ra thành lời. Anh mạnh mẽ, nguyên tắc, sống trong hào quang của những trận đấu. Nhưng khi hai người chạm mặt nhau qua những ánh mắt lặng thinh, cốc trà mật ong để sẵn, hay lời nhắc ân cần, cái nắm tay thật chặt, những cái ôm vững chãi mà ấm áp. Họ bước vào thế giới nội tâm bằng cách nhẹ nhàng, tinh tế và quan trọng hơn là sự thấu hiểu sâu sắc mà cả hai dành cho đối phương. Lyra Seren và Oliver Wood - hai tâm hồn lặng lẽ trưởng thành, vẫn rung động như những đứa trẻ lần đầu biết thương một ai đó.Một người sống lý trí cả đời, nhưng vẫn mềm lòng trước một tâm hồn bình yên. Không phải ai đến với ta ồn ào mới là định mệnh, có những người đến rất nhẹ, nhưng ở lại rất lâu. Không ai cố gắng thu hút người kia, nhưng đều kéo về nhau như bản năng.Giữa một thế giới đầy tiếng vỗ tay và rộn ràng cảm xúc, họ là hai khoảng lặng tìm thấy nhau.Và trong khoảng lặng ấy, người ta học được cách thương... bằng tất cả sự dịu dàng mình có. Bản quyền chỉ có ở Wattpad, xin hãy tìm chính chủ để đọc.…
Vốn dĩ thế giới đang bình yên bỗng một ngày nọ phía tây của nhân tộc phát hiện ra một bí mật động trời. Undead không phải là một chủng tộc mà chúa sinh ra. Từ đó điều những khó tin dần dần hé mở, hóa ra ngay từ đầu "thần" không phải là vị duy nhất mà cõi hư vô tạo ra.Những bí ẩn liên tiếp nối nhau, nội loạn và những cuộc tấn công của sinh vật "thần bí" liên tục ập đến.Sau khi mọi thứ đã vỡ oà, và khi đội quân bóng tôi đang vùng dậy và tạo nên những ác mộng tột cùng cho lục địa. Một lần nữa các chủng tộc không phải đánh nhau, gây chiến với nhau mà là cầm tay nhau để chiến đấu. Vì thần của họ, vì lãnh thổ và niềm tự tôn. Vì chính họ, và những người thân yêu. Phía Tây tại địa bàn nhân tộc xa xăm, một thiếu niên với ma pháp cường đại. Mọi người gọi cậu ta là niềm tự hào của Học Viện Ma Pháp, với bước chân thoăn thoắt và đôi mắt biết cười. Cậu ta đi đến gia tộc Givta, nơi được mời đến và đi tìm vị đấu sĩ của riêng mình. Người sẽ cầm vũ khí và che khiên cho cậu ta. Người sẵn sàng tin tưởng đưa lưng để cậu ta ở phía sau bảo hộ.Mỗi người đấu sĩ đều có một pháp sư là đồng đội. Vào sinh ra tử, mãi không rời.Họ gặp nhau, cùng nhau trưởng thành.Họ là một trong những hi vọng của nhân tộc. Cùng những chủng tộc khác, mang lại vinh quang và chiến thắng tuyệt đối cho miền đất của họ và cho cả luc địa."Limerence, redamancy and eternal."-------Thể loại: 1x1, nam nam, BL, fantasy, HE.…
Chủ yếu là backstory của con nhà.Mainstory là Akasha: Những đóa hoa rực nở trong bóng tốihttps://www.wattpad.com/story/192066576-akasha-nh%E1%BB%AFng-%C4%91%C3%B3a-hoa-r%E1%BB%B1c-n%E1%BB%9F-trong-b%C3%B3ng-t%E1%BB%91iAll about my story: https://www.wattpad.com/story/168551021-all-about-my-ocs…
Người ta nói thanh xuân là ngưỡng cửa, cũng là một bước chuyển mình trong cuộc đời, giống như một cơn mưa rào dù cho bạn từng cảm lạnh vì tắm mưa nhưng bạn vẫn muốn đắm chìm trong nó một lần nữa. Thanh xuân có lẽ có những chuỗi thời gian có những mắc xích, cũng có những tình cảm nảy nở như cánh hoa bằng lăng trong gió. chỉ là cả một đời người ta vẫn không thể hiểu được...những phút giây đó vì sao lại thích một người, vì sao quay đầu nhìn lại, chẳng mấy chốc đã nhanh như thế, nhanh không kịp níu giữ bất cứ điều gì.Tớ bước một bước về phía cậu, cứ như trở lại quãng ký ức mơ hồ không rõ nét. Cứ như một cuốn phim quay chậm, cậu có lẽ chỉ là thước phim cũ kỹ, là tấm ảnh trắng đen phai màu nhưng cứ chầm chậm, dùng nét cũ kỹ ấy khắc trong tâm trí tớ. Để rồi khi tớ quay đầu lại, giữa cái nắng dịu nhẹ, giữa cơn gió hất nhẹ mấy cánh hoa rơi trong gió. Tớ thấy cậu là hình ảnh một thiếu niên đang mỉm cười đẹp đẽ ngọt như nắng hòa tan vào tớ, còn tớ chính là viên kẹo ngọt giữa đời của cậu, ăn qua một lần sẽ mãi nhớ về mùi vị của nó, chỉ là...sẽ khó để cảm nhận nó thêm một lần nữa, vì duy nhất và chỉ duy nhất trong đời, tớ mới là viên kẹo ngọt mau hòa tan trong cậu, là viên kẹo dẻo trong suốt không vẩn đục...…
9 năm rồi , kể từ cái ngày định mệnh ấy. Em ra đi không một lời từ biệt, để tôi một mình tìm kiếm em khắp nơi, dằn vặt bản thân mình. Để rồi tôi hận em, hận chính bản thân tôi. Tôi hận em vì ra đi không nói lời nào, để trái tim tôi đau đớn từng ngày từng ngày một kiếm tìm bóng hình em. Tôi hận chính tôi khi đôi bàn tay này không đủ chặt để giữ em ở lại, bảo vệ và che chở cho em. Hận.........Nhưng liệu là vô tình hay cố ý? Khi em đột nhiên quay trở lại, hiện hữu trước mặt tôi sau bao năm tuyệt vọng kiếm tìm. Trái tim tôi ngỡ như được thời gian vùi lấp đi những vết thương năm xưa, ngỡ như đã khô cằn lạnh lẽo và đóng chặt, không thể mở ra cảm nhận được chút hơi ấm nào từ người con gái khác ngoài em. Giờ đây lại âm ỉ rỉ máu, khiến tim tôi lần nữa lại loạn nhịp........"Bối Tiểu Lam, em đã ở đâu? Trả lời tôi!""Anh là ai? Còn tôi...là ai?""Bối Tiểu Lam, nhớ kĩ. Em là Bối.Tiểu.Lam"........."Trịnh Hạo Thạc, là em. Bối Tiểu Lam hình như đã nhớ ra điều gì đó, cô ấy có nhắc đến cầu Bailang""Cầu Bailang? Nơi xảy ra tai nạn 9 năm trước?"....."Trịnh Hạo Thạc, nghe nói ở sông Bailang tổ chức lễ hội đúng không? Anh đi cùng tôi được chứ? Tôi đợi anh ở đầu cầu nhé"........"Bối Tiểu Lam, mau tỉnh lại! Gọi cấp cứu đi! Tiểu Lam! Tiểu Lam!"....."Trịnh Hạo Thạc, xin lỗi..."…
Bảo Lam là một học sinh cá biệt, học lực yếu và luôn tỏ ra bất cần do thiếu sự quan tâm từ gia đình, khiến cô dần mất niềm tin vào bản thân. Trái ngược với Lam là Thanh Tùng - một học bá sống kỷ luật, nghiêm túc và chỉ tập trung vào việc học. Theo sự sắp xếp của giáo viên, Tùng phải ngồi cạnh và kèm cặp Lam. Ban đầu, cả hai thường xuyên mâu thuẫn vì sự khác biệt trong tính cách và suy nghĩ. Tuy nhiên, Tùng dần nhận ra Lam không kém cỏi mà chỉ bị mất gốc và thiếu người dẫn dắt, nên kiên nhẫn giúp cô học lại từ đầu. Nhờ sự đồng hành và động viên của Tùng, Lam từng bước thay đổi, tiến bộ trong học tập và tìm lại sự tự tin. Trong quá trình đó, giữa hai người nảy sinh một tình cảm nhẹ nhàng, sâu sắc, mang ý nghĩa của sự tin tưởng, đồng hành và chữa lành.…
Văn án Cô là một bác sĩ tâm lý tài giỏi. Từ một biến cố trong gia đình biến cô trở thành con người thờ ơ lãnh mạc.Rồi cô gặp cô ấy người con gái đầy quyền lực và tài năng nhưng lại mắc chứng trầm cảm. Gia đình cô ấy đã dùng rất nhiều công sức để mời được cô về chữa bệnh cho cô ấy Rồi họ gặp nhau .Tình yêu của họ không mạnh mẽ như những bản nhạc dance Không nhẹ nhàng như bản nhạc buồn Mà tình yêu của học đến từ sự thấu hiểu và cảm nhận từ hai con tim bị tổn thương Tình khúc không có lời mà phải hiểu nó từ sự rung động của con tim .----Tác giả : Lãnh Vô Dạ Lề : Viết truyện ở đây chỉ nhầm thỏa mản nhu cầu bản thân Mục đích phi lợi nhuận.Sơ xuất xảy ra là việc khó tránh. Kính xin các bạn thông cảm Rất hân hạnh đc nhận ý kiến đóng góp từ các bạn. Nếu không ngại cứ gọi mình A Dạ là đc rồi . -----…
Con người ai cũng cần cảm xúc, những khi bạn yếu lòng, cần những sẻ chia, những câu chuyện khiến bạn đồng cảm được. Hãy cùng tác giả trải lòng qua những tản văn rất thật này nhé!* Đây là truyện được viết và sở hữu bởi LOUisSAD trên wattpad. Mọi hình thức copy đều cần ghi rõ tên và quote nguồn dẫn về wattpad. Những bạn nào muốn copy đi các trang khác không cần xin phép mình. Chỉ cần làm theo đúng những gì mình yêu cầu là ok. Thanks các bạn đã theo dõi những câu chuyện của mình.…
Giữa khoảng trời vô định, cô là vầng trăng, anh là mặt trời. Trăng lên, mặt trời lặn, trăng lặn mặt trời lên.Hai thứ ánh sáng của đất trời, không bao giờ gặp nhau.Họ là những con người tưởng chừng sẽ không bao giờ chạm nhau, nhưng số phận đã đưa đẩy để họ thấy nhau, cũng như mặt trăng trong nhiều năm sẽ gặp được mặt trời.Nhưng không phải gặp là sẽ yêu, còn bao nhiêu vì tinh tú xung quanh họ.Vậy, phải mất bao lâu mặt trăng và mặt trời sẽ thương nhau mãi mãi ???Đón đọc và tìm hiểu thêm chi tiết :))))Chương mở đầu : 16.8.2014Tác giả : huyenmika…
(Tác phẩm không viết liền mạch theo các chap, mỗi chap chỉ là câu chuyện của một khoảng thời gian cố định.)Như những nốt nhạc êm đềm trong một bản giao hưởng, những cuộc gặp gỡ 'tình cờ' giữa du học sinh quân sự và điệp viên tình báo dần hòa quyện, tạo nên một giai điệu tình yêu vừa ngọt ngào vừa ẩn chứa những nốt trầm xao xuyến...[Lưu ý: Tất cả nội dung của tác phẩm đều là hư cấu, không có thật. Vui lòng không cố so sánh với văn minh, văn hoá, sự kiện, lịch sử, địa danh, chính trị,... ở đời thật.]…
...chuyện chưa kể về tôi - một người như gió nhẹ vút qua rồi tan vào hư vô.Truyện lấy bối cảnh khá tương đồng với thế giới Teyvat quen thuộc của chúng ta nhưng sẽ được tinh chỉnh cho phù hợp với tình tiết và cốt truyện của truyện này. Vì thế mong các bạn có thể hiểu cho.Truyện hoàn toàn thuộc về tôi, dưới danh xưng là Genesis. Là lần đầu tiên viết truyện, tôi rất chân thành cảm ơn bạn đã lựa chọn truyện của tôi trong vô vàn các truyện khác. Chúc bạn có một trải nghiệm tốt khi đọc truyện của tôi, và nếu có ý kiến hay đóng góp gì cho tôi, hãy cứ tự nhiên vì tôi rất muốn lắng nghe suy nghĩ của bạn‼️✨…
Cô gái 14 tuổi, Alisa, đệ tứ công chúa của đế quốc Edenburg, bị buộc tội hạ độc Marianne, người em gái cô yêu quý.Cô nhìn em gái, hi vọng em sẽ ngăn mọi người hành quyết cô. Nhưng...những gÌ cô thấy lại hoàn toàn khác.Marianne đang nhìn xuống với đôi mắt phấn khích, như thể cô ấy đã đợi giây phút này lâu lắm rồi. Alisa nhắm mắt chấp nhận cái chết, và tiếng cười của em gái vẫn còn ám ảnh.Khi cô mở mắt lần nữa, cô chỉ có thể thấy được bóng tối. Cô nghe thấy giọng nói với ngôn ngữ quen thuộc.Cô đã ở trong tử cung của một người phụ nữ.Trước khi ngất đi thêm lần nữa, cô nghe thấy giọng một cậu bé "Chào mừng em, cô em gái quý giá của anh!" Rồi nở nụ cười ấm áp "Cả thế giới yêu em."Cô được tái sinh dưới thân phận đại công chúa chúa đế quốc Elmir vĩ đại.Đế quốc từng là đối thủ của Edenburg.…
Cô nàng 18 tuổi, dung mạo trông khá ổn, là một võ sĩ tài năng, cuộc gặp định mệnh đó đã đến với cô. Cô được một cặp vợ chồng nhà tài phiệt mời về làm vệ sĩ cho đứa con trai 12 tuổi của họ. Năm tháng cô ở bên cậu chủ nhỏ, tình cảm nam nữ của cậu chủ cứ thế mà lớn lên. Bỗng một ngày cô biến mất không một lý do, cậu chủ của chúng ta chỉ biết khóc lóc và đợi cô ấy quay về bên mình. Thời gian cứ thế trôi đi, đã được 10 năm, hình bóng ấy vẫn không quay lại, cậu chủ của chúng ta đã lớn và là một ông trùm Mafia khét tiếng còn là một CEO của một công ty lớn nhất nhì thế giới. Trong một lần đi dạ hội để trao đổi về công việc, cậu chủ đã thấy bóng lưng quen thuộc ấy, vượt qua mình như một cơn gió, cậu cố đuổi theo nhưng lại để vuột mất thêm một lần nữa!!! Đêm hôm đó, cậu đã suy nghĩ rất nhiều.... Liệu sau này họ có thể gặp lại nhau? Hay lại đánh mất nhau thêm lần nữa và mãi mãi?Lưu ý: truyện nên cân nhắc trước khi xem:)))…