{ShikaNejiSaku} 24 truths
24 câu chuyện nhỏCover: Karina Vorozheeva // Unplash: "https://unsplash.com/photos/BnaWs-SdDOc?utm_source=unsplash&utm_medium=referral&utm_content=view-photo-on-unsplash&utm_campaign=unsplash-ios"…
24 câu chuyện nhỏCover: Karina Vorozheeva // Unplash: "https://unsplash.com/photos/BnaWs-SdDOc?utm_source=unsplash&utm_medium=referral&utm_content=view-photo-on-unsplash&utm_campaign=unsplash-ios"…
Tomoyo Daidouji là sinh viên năm nhất đại học Tokyo. Vì chấn thương nên Tomoyo phải học online suốt một kỳ. Vốn nhút nhát và hơi ngại người lạ, thêm khoản hay bị lạc đường, cô phải vượt qua chính bản thân để có thể tự lập một mình tại Tokyo mà không để gia đình lo lắng. Ở đây, cô đã kết giao được với những con người thú vị, nơi này dần trở thành một ngôi nhà thứ hai của cô. Đó là Hội sinh viên.-----Tác phẩm thuộc về @dnjsgiddl, chỉ được đăng tải trên wattpad.…
tg :kẹo _không.ngọtMột cô gái ví mình như con sóng nhỏ giữa đại dương, còn người mình thích là biển cả bao la.Cô biết bản thân không nổi bật, không phải là người anh để tâm thật sự trong vô số "con sóng xinh đẹp" khác quanh anh.Cô không cần một tình yêu mãnh liệt hay ngọt ngào, chỉ muốn đứng từ xa nhìn anh, trân trọng khoảnh khắc được ở gần anh dù chỉ một chút.Nhưng cô cũng hiểu rằng mình không thuộc về riêng ai. Một ngày nào đó, cô sẽ tan biến-"bốc hơi"-và trở thành cơn mưa mát lành, sống theo cách tự do, xinh đẹp của riêng mình.Dù yêu, cô vẫn chọn rời đi, giữ lại lòng tự trọng và sự tự do.nv: tô hà ánh x lục tử khanh (CHỈ LÀ HƯ CẤU )…
"Ái phi, ngồi lên đây, tự mình động!" dứt lời, khuôn mặt tuấn tú liền lãnh trọn một quyền, hắn ủy khuất, "Bổn vương chẳng là muốn ngươi thử cưỡi thần thú tọa kỵ thôi mà."...Kiếp trước nàng chết thảm, một sớm trọng sinh lại có được thể chất tu luyện nghịch thiên. Phế tài chỗ nào? Thủy, hỏa, băng, phong, lôi, mộc - sáu loại nguyên tố... quá ư là nghịch thiên đi!..."Vương gia! Không ổn rồi, Vương phi đem nữ đế Thiên Phượng quốc đánh thành đầu heo rồi!"Hắn khẽ nhướng mày "Không hề gì. Lệnh cho trăm vạn hùng quân, cấp Vương phi chống lưng tới nói nàng là bổn quân sủng mà thành."..."Bẩm. Vương phi nàng... nàng mang về Thái tử nước láng giềng..."Lời chưa nghe xong, hắn liền đứng dậy, mắt tràn hỏa khí. Bắt nàng mang về đè dưới thân, hắn sủng nịch nói "Trời đất này, mặc cho nàng khinh cuồng thế nào, nhưng người là của bổn vương."❗Vác đi đâu vui lòng xin phép và ghi nguồn!…
Xin chào mọi người. Đây là tác phẩm nhỏ đánh dấu sự trở lại của mình sau khi bị mất cuốn truyện đầu tay trên Wattpad. Một tài khoản mới, một khởi đầu mới cùng "Vài thứ vu vơ 🌷". À, mọi người cũng có thể tìm thấy các bài post của "Vài thứ vu vơ 🌷" trên trang blog "Trải lòng mình vào đôi ba con chữ " trên Facebook nhé https://www.facebook.com/profile.php?id=100090352000958&mibextid=ZbWKwLĐến với "Vài thứ vu vơ 🌷", mọi người sẽ có thể cùng cười, cùng khóc, cùng rơi vào những khoảng lặng riêng khi lắng nghe đủ mọi cung bậc cảm xúc mình đã trải qua trong chuyện tình yêu. Có thể mỗi phần sẽ là một câu chuyện khác nhau, vài dòng trải lòng khác nhau hay thậm chí chỉ là một câu nói! Mình hi vọng "Vài thứ vu vơ 🌷" sẽ khiến mọi người tìm thấy bản thân trong đó, là món ăn tinh thần, là điểm tựa để mọi người tìm đến khi thấy cô đơn, lạc lõng hay đơn giản là cần được chia sẻ. Thế đấy, chúc mọi người vui với "Vài thứ vu vơ 🌷" và yêu thương nó thật nhiều nhé 💙…
- " Tôi là một đứa ham truyện có thể nói là nhất quả đất này. Nhưng không giống với các bạn khác, tôi thích đọc truyện cổ tích. Thật trẻ con phải không?? Nhưng tôi không thấy trẻ con ở chỗ nào cả!!Từ bé đến giờ, tôi luôn tin cổ tích là có thật. Phép màu sẽ biến ra các chàng hoàng tử cưỡi bạch mã và hoàng tử sẽ mãi hạnh phúc bên công chúa. Điều này là có thật. "- " Tôi mê nhất là Nàng Bạch Tuyết và Bảy chú lùn. Không biết tôi đã đọc mấy trăm lần rồi nhưng mỗi lần đọc lại tôi vẫn thấy nín thở và hồi hộp.Mẹ bảo tôi ngốc nghếch đi tin vào những cái không có thật. Nhưng tôi mặc kệ tôi sẽ chứng minh cho mọi người thấy cổ tích là thật. " - Liệu tình yêu sẽ thành hiện thực hay chỉ là ảo ảnh thoáng qua, liệu tất cả có còn bên ta mãi hay không ? ...…
Thật sự thì, t thấy văn phong của t không ổn lắm. Rõ là lúc đọc fanfic, chúa ghét cái kiểu comedy lố, vậy mà tới lúc viết kiểu mẹ gì cũng nhét mấy miếng comedy vào(một xíuu à) . Thật sự thì, t thấy nó không quá tốt, nhưng mà cũng không quá tệ, mọi người cứ yên tâm đọc nha :DDÀ, nói về một số vấn đề trong truyện, thì thật sự t/g còn chưa coi hết phim hay tiểu thuyết, nên qua năm hai sẽ hơi lấn cấn á, nhm nếu mọi người ủng hộ thì t/g sẽ cố gắng nha. Tất nhiên thì truyện theo hình tượng Harry có hơi ácc (chắc không đâu:33), nhưng mà t cũng không cố đem một số nhân vật được miêu tả là ở phe "tốt" biến thành ác độc đâu, t đọc nhiều văn như vậy thấy dở dở kiểu gì, cụ thể là hơi ngánnVăn án :Sẽ ra sao nếu Harry Potter không phải là con gia tinh nhỏ nhà Dursley nữa, mà là đứa trẻ lang thang đầu đường xó chợ? Hắn mang linh hồn Harry Potter thánh thiện, nhưng lại sống trong môi trường khắc nghiệt từ nhỏ, nơi mà phải tranh đấu vì sự sống còn. Liệu nó có còn chấp nhận được người ta trải sẵn cho nó nữa không ? (ai mà biết được, t/g còn chưa viết tới khúc đó)…
Trích: "Ngày xưa có một nàng công chúa nhỏ, yêu lấy ai lại không yêu. Mà trót dại thương nhầm nàng công chúa nước láng giềng."Mẹ tớ kể ngày xưa ngoài bố ra còn một người yêu mẹ lắm. người ấy không cao to rắn rỏi, cũng chẳng khỏe mạnh, lực điền. Người ấy là một cô gái nhỏ con nhưng lại vô cùng cứng rắn. Người ấy là thiếu nữ, nhưng lại gồng mình che chở cho mẹ.Mẹ kể rằng ngày xưa dưới bóng cây cổ thụ, có hai cô gái ở độ tuổi niên thiếu ngồi trên chiếc xích đu đung đưa qua lại và cười nói nô đùa. Như thể ngày hôm ấy cả thế giới thu nhỏ lại, chỉ để vừa cho hai người có thể bù đắp lại tất cả sao chổi đã qua, có que kem nhỏ từng giọt chảy lên tay bởi vì bị ánh nắng làm cho đến mức say sẩm. Trong từng giọt đó lại chan chứa sự dịu dàng và ân cần của một người thương mẹ, lau đi bất kể dù tà váy trắng có đổi màu do kem, có nhuộm màu bùn đất do đôi tay mẹ dính bẩn.Thuở xuân xanh, có người đã yêu mẹ bất chấp khắc khoải của cuộc đời.…
Nửa tiếng sau, máy bay cất cánh, bay thẳng về hòn đảo lớn nhất Tổ quốc. Có vẻ như gã rất thích nhìn khung cảnh Sài Gòn lướt qua khung cửa kính bé xíu, rồi nhỏ dần, nhỏ dần trước khi nó biến mất sau những cụm mây trắng. Qua một lớp kính dày lau vội, có thể thấy con sông vắt ngang thành phố như dải khói, kênh Nhiêu Lộc trải dài từ Tân Bình tới quận Nhất, cả Bitexco, cả Landmark 81 là mũi thương chọc thủng mây trời. Gã nhìn những thứ ấy, và cảm nhận được rằng em yêu nơi này. Có những lúc tình yêu ấy hữu hình như yêu nắng hạn, mưa mùa, yêu Đầm Sen, Tao Đàn và những kỉ niệm; lại có đôi khi tình yêu ấy vô lý và chông chênh tựa cái cách em lao đầu vào vòng tay gã. Dẫu chẳng rõ vì sao, nhưng em yêu gã và những thứ ấy, yêu đến lệ hoen má đào.__________Đoạn trên không liên quan đến nội dung bên trong, chỉ là một đoạn văn tôi đã viết và rất thích. Chủ yếu chỉ là req từ bạn bè và người quen thôi.…
@JuJu. Do not take out without credit!!!! <=== Seriously dont do that. :-< Sì-poi: / [Người tôi yêu là một người vô cùng lười biếng và nghiện game kinh khủng] ...... [Tôi yêu anh, một anh chàng cuồng công việc, một anh chàng ngăn nắp và lụ khụ như ông già.] ..... "Lạnh như này sao cậu không đeo găng?" "Tớ không thích đeo găng trong khi vừa tập bóng xong." "..." "Yoochun à." "Ừ?" "Tự dưng tớ muốn nắm tay cậu." Bàn tay đỏ ửng vì buốt giờ lên nắm lấy tay tôi không chút chần chừ. Junsu mỉm cười hê hê rồi cho cả hai bàn tay vào túi áo khoác của cậu ấy. Cảm nhận mảng chai trong lòng bàn tay Junsu, cọ cọ vào chúng rất nhột. Tôi mỉm cười và cả hai chúng tôi đi bên nhau trong im lặng vs cái nắm tay bí mật trong túi áo. Quên găng ở nhà cũng là một điều tốt. ______________________ Mấy cái short nho nhỏ cho hai cháu yêu thương, tổng hợp tất cả các dòng lảm nhảm mình viết về hai cháu.…
Đào Hạ Linh - một cô nàng vốn nhút nhát mặc cảm về quá khứ đau thương của mình , cô thu mình không muốn mở lại cánh cửa trái tim bởi những vết xước đã hằn in trong lòng . Nhưng thật may trong thế giới đầy vực thẳm , trong cô lại được thắp sáng ngọn lửa niềm tin mãnh liệt bởi những người thân yêu và cả những người bạn đến với cô để lấp đầy khoảng trời tối ngày ấy,...Khi ấy, cô nàng lạnh lùng ít giao tiếp lại là người mà Hoàng Tước Phong muốn chinh phục bằng cả trái tim . Cậu không ngừng giúp cô bước ra khỏi bóng tối , mà cậu còn cho Hạ Linh thấy được cuộc sống không có mặc cảm tự ti về chính bản thân mình lại đẹp ra sao --.Chuyện tình ngọt ngào của cặp bạn trẻ này cũng bắt đầu từ đây , hạnh phúc nhưng cũng đầy sóng gió . Liệu trên hành trình tìm lại chính mình và hiểu được giá trị của cuộc sống , cặp đôi này sẽ vượt qua những rắc rối ấy như thế nào , mời các trái tim đồng điệu với tác phẩm cùng thưởng thức....…
Thể loại: Lãng mạn Tình trạng: Đang sửa lại dần dần Giới thiệu sơ: Một cô gái mất trí nhớ, bị gia đình đẩy sang một đất nước xa lạ. Liệu chỉ đơn thuần cô đã quên đi hay có điều gì họ cần che giấu?Môt chàng trai xa lạ đột nhiên xuất hiện cố gắng dung nhập vào cuộc sống của cô, tìm lại quá khứ, vẽ ra tương lai cho cô.Chẳng có nhân vật phản diện, chỉ có những trái ngang của cuộc sống đã, đang và sẽ giày vò tất thảy. Bắt đầu từ vị thế hai kẻ xa lạ ở nơi tha hương, dần dần chỉ vì một chút duyên phận ngẫu nhiên mà hai người gắn kết với nhau. Thế nhưng, thực sự họ chỉ là hai kẻ xa lạ mới quen, hay có điều gì đó cô đã quên đi, hay còn có chuyện gì anh chưa từng biết tới? Lời nói thêm:Thật sự cảm ơn các bạn đã đến đọc tác phẩm lạ hoắc, lại dang dở này. Mỗi hôm vào thêm chương mới lại thấy số lượt đọc nhích lên một số là thấy phấn chấn rồi.Lúc viết truyện thì hay kiểu đêm viết, hôm sau đọc lại, thấy không hay thì lại xóa đi, nên lịch đăng không cố định, tất cả tùy thuộc vào chuyện có hoàn thiện được một chương hay không.…
"Ngố vừa, nhìn đằng trước kìa""Chú ý chút đi, ngã bây giờ""Đưa cái tay đây xem nào, tay mày lạnh phát khiếp lên được" "Nín, để tao"....Anh, là ai ai nhỉ ? Chẳng biết xuất hiện trong cuộc đời em từ khi nào nữa ? Cái người vừa lạnh lùng, vừa nóng tính lại cục súc ấy, lúc nào cũng chỉ mắng em, gằn giọng lên với em...Cái người mà đi đến đâu cũng mang theo hương thuốc lá thoang thoảng, người mà chả có bộ quần áo nào ra dáng một học sinh, người mà mỗi ngày đi học chỉ mang theo vỏn vẹn một hay quyển vở....Cái người mà mặt mũi chân tay lúc nào cũng trày xước, cười lên thì chỉ thấy được sự ranh ma và tinh nghịch chứ chẳng lấy đâu ra vẻ dịu dàng hay tỏa nắng như nam chính "vườn trường" trong những bộ tiểu thuyết em hay đọc...Và còn ty tỷ những điều kì cục và đáng "ghét" ở anh nữa. Ấy vậy mà càng kì cục hơn khi em lại thích anh. Thích nhiều, nhiều lắm. Có phải là cảm giác thích không nhỉ ? Em cũng chẳng biết nữa. Thật chẳng muốn thừa nhận chút nào nhưng làm sao đây ? Em chẳng muốn anh nhìn ai khác ngoài em cả, chẳng muốn, ghét, ghét lắm...…
๖ۣۜMẹ đẻ: Cố Chi Quân 顾之君๖ۣۜSố đo ba vòng: Linh dị thần quái, vô hạn lưu, làm mất mặt, sảng văn, đại lão tôm tít Tử thần thụ X cao lãnh ít lời che chở thê cuồng ma côngTích phân: 83,576,256Nguồn: Tấn Giang๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: Hoàn 123 tuổi + 0 lần chết lâm sàn๖ۣۜNhử mồiTạ Bạch là cái Tử thần, liền ác quỷ nhìn thấy hắn đều bạch nghiêm mặt run cầm cập, kính nể nghiêng mình: "Tử thần đại nhân!"Nhưng mà.Này vị Tử thần đại nhân cực kỳ yêu tha thiết hỗn đến nhân loại trong đống chơi đùa, trang sợ quỷ tiểu đáng thương, gầy gò thanh tú thiếu niên, khiếp khiếp đứng ở đó phát run.Hắn run, ác quỷ cũng run.Tử thần nhíu mày: Ngươi này nghiệp vụ năng lực không được, không đủ hù người.Ác quỷ đáng thương bẹp: Đại nhân, cầu ngài bỏ qua cho ta đi...Đại lão tôm tít Tử thần thụ X cao lãnh ít lời che chở thê cuồng ma côngPS: Vai chính là tử thần đại lão, quỷ không phải hắn tiểu đệ, chính là tại trở thành hắn tiểu đệ trên đường, tôm tít khôi hài phong, khủng bố không đứng lên.Tìm tòi chữ mấu chốt: Vai chính: Tạ Bạch, Hám Vân Trạch ┃ vai phụ: ┃ cái khác:Nguồn: https://dithanbangdanilam.wordpress.com/2019/04/14/r-tu-than-dai-lao-%E6%AD%BB%E7%A5%9E%E5%A4%A7%E4%BD%AC/…
Trong thế giới của Bảng Tuần Hoàn, ngôn ngữ không chỉ là phương tiện giao tiếp mà còn mang lại sức mạnh.Zyrian, ngôn ngữ chung của các vương quốc phi kim và khí hiếm, từng là tiếng nói thiêng liêng gắn kết các vùng đất tự do. Nhưng mọi thứ đã thay đổi khi các vương quốc kim loại quý trỗi dậy, mang theo tiếng Auric - một ngôn ngữ lạnh lùng, cứng nhắc và kiểm soát.Vương quốc Nitrogen, quê hương của Aeri, đã bị đế chế Uranium xâm lược và trở thành thuộc địa trong hàng trăm năm. Người dân bị ép buộc bỏ tiếng mẹ đẻ, học và sử dụng ngôn ngữ mới.Zyrian dần bị lãng quên, chỉ còn trong những lời nói thì thầm.Aeri chỉ là một cô gái bình thường, lớn lên trong một thế giới đã thay đổi. Nhưng khi cô nhận ra giá trị thật sự của ngôn ngữ, cô quyết định bước ra khỏi vùng an toàn.Một hành trình bắt đầu.Không chỉ để khám phá lục địa,mà còn để tìm lại tự do...và giành lại tiếng nói đã từng thuộc về họ.À mà tiếng Zyrian và Auric (biến thể của tiếng Việt và tiếng Anh do tôi sáng tạo ra) dùng cho lời thoại trong truyện thôi nha chứ lời dẫn dùng tiếng Việt bình thường :)))Thằng nào ghét hóa nên cân nhắc!!!…
Tác giả: Hồng Y Muội Muội (Lilliei)Nhân vật chính: Nhi, Băng, Phong, Kiệt. Thể loại: teenfic, ngôn tình, (phản?) xuyên thư, parody, OOC, lãng mạn, hề hước.Cp: Kiệt x Nhi, Phong x Băng.Bạn nào có nguồn ảnh bìa cho mình xin ạ, vì mình không tìm được cre ảnh. Mình xin cảm ơn trước và chúc các bạn đọc vui.Mình sẽ cố gắng không đi theo lối mòn và khiến truyện không quá nhàm chán hay nhại lại quá lố.Mình sẽ update sớm nhất trong thời gian có thể vì mình bận học ạ, mong mọi người ủng hộ.----Nhi rất yêu thích những teenfic về Băng - Phong, cặp đôi nam nữ chính đang nổi như cồn hiện nay.Đến nỗi cô muốn được xuyên vào một teenfic đó để có thể tận mắt nhìn hai người họ yêu nhau đắm say mặc kệ thế giới nổi trôi. Kể cả khi cô chỉ là nhân vật quần chúng bị một trong hai đạp bỏ trên còn đường chinh phục tình yêu.Rồi một ngày, ước mơ của cô thành hiện thực...Nhưng có gì đó, rất, rất sai...?-----Nhi là một cô nhi, có một cuộc sống khó khăn, tìm niềm vui trên các câu chuyện lãng mạn trên mạng. Một ngày nọ, cô tìm thấy một tác giả đại tài khiến cô đem lòng ngưỡng mộ. Sau một lần bị đánh bất tỉnh, dường như cô đã xuyên thư? Được nữ chính là Băng cứu, phải chăng đã đến lúc cô đổi thay số phận của mình?!-----…
Tên truyện: Strawberries and Cigarettes - Dâu tây và Thuốc láTác giả: @hatemenuttViệt trans đã có sự đồng ý từ tác giả.Trans bởi Niran.Link truyện gốc: https://my.w.tt/HMinTs6QG9-------Sẽ ra sao nếu bạn mạo hiểm kể cả cơ hội cuối cùng mặc cho bạn sẽ đánh mất tất cả???Yêu một người đến mức ám ảnh sẽ chẳng bao giờ có kết cục tốt. Kengkla yêu Techno bằng cách riêng của hắn nhưng hắn chẳng biết rằng điều đó đã tổn thương đến người kia rất nhiều, và đó là lý do vì sao hắn quyết định ra đi. Không phải bởi vì Kengkla mệt mỏi, mà bởi vì hắn muốn sữa lại lỗi lầm của mình, mặc dù đã quá muộn màng. Liệu khoảng cách có chữa lành mọi vết thương hay chỉ khiến cả hai thêm đau khổ???-------Cánh báo: truyện vẫn chưa full và hình như tác giả có ý định drop truyện rồi, nhưng may là truyện dừng ngay thời khắc trọn vẹn mặc dù còn nhiều vấn đề chưa được giải quyết. Nhưng mình vẫn quyết định trans vì mình mê quá mê =))))))) nhảy hố đi ko sợ hụt hẫng đâu ạ. Niran.…
Tuổi 16, Hải Anh ao ước những xúc cảm mới mẻ mà cô chừa từng trải nghiệm, là cảm giác được yêu ai đó, được ai đó quan tâm, chia sẻ. Đó là những xúc cảm cô thiếu thốn từ lâu, bố mẹ cô mất khi cô còn quá nhỏ để nhận thức, để lại số tiền bảo hiểm chỉ đủ cho cô sống tiết kiệm đến năm 18 tuổi, từ nhỏ Hải Anh đã chẳng có ai để chia sẻ, chẳng có ai bao bọc, che chở cô suốt 14 năm qua, vì vậy cô đã ước ao từ lâu những cảm xúc mãnh liệt của việc yêu và được yêu.năm 26, Kiên đã là một người thành đạt, anh có trong tay mọi thứ, ngoại hình: có, tiền tài: có, địa vị: có, có thể nói anh chẳng thiếu thứ gì, là một người đàn ông hoàn hảo như thế nhưng Kiên chẳng có lấy một người bạn gái dù gia đình đang thúc giục anh chuyện cưới xin, bởi lẽ mấy cô gái anh gặp chỉ muốn quen anh vì đồng tiền, vì địa vị của anh hay cũng chỉ vì muốn tạo mối quan hệ giữa hai gia đình, Kiên muốn được yêu ai đó thật lòng chứ không phải vì vật chất hay địa vị.Hai con người cách nhau tới 10 tuổi tình cờ gặp nhau trong một buổi sáng ảm đạm, họ trao nhau một làn gió mới, Hải Anh bước vào đời Kiên, cô hồn nhiên vui vẻ trước mặt anh, cho anh cảm giác đang che chở, quan tâm một người con gái, được dõi theo mọi việc cô làm, tới mọi nơi cô đi. Kiên bỗng dưng xuất hiện trong thế giới riêng của Hải Anh, cho cô cảm giác được chia sẻ, được lắng nghe, được cảm giác an toàn khi làm một điều mới, tới một nơi mới vì cô luôn biết Kiên luôn ở ngay phía sau cô. Họ cứ thế mà nảy sinh tình cảm với đối phương, họ say đắm nhau tự l…
Nguyên tác: The Queen of Nothing - The Folk of the Air #3Tác giả: Holly BlackNó sẽ là kẻ hủy diệt vương miện và là tai ương dẫn đến thảm họa diệt vong của ngai vàng.Quyền lực thì dễ giành nhưng khó giữ. Jude đã thấm thía bài học ấy khi cô buông bỏ quyền kiểm soát đối với vị vua độc ác Cardan, đổi lại là một thứ quyền lực vô hạn không thể đong đếm.Giờ đây, với thân phận Nữ hoàng Faerie phàm nhân bị lưu đày, Jude chẳng còn gì và vẫn choáng váng trước sự phản bội của Cardan. Cô kiên nhẫn chờ đợi thời cơ, quyết tâm giành lại tất cả những gì mà hắn đã cướp khỏi tay mình. Và cơ hội ấy đến dưới hình hài người chị sinh đôi đầy dối trá của cô, Taryn, người mà mạng sống đang rơi vào hiểm cảnh.Để cứu chị gái mình, Jude buộc phải mạo hiểm quay trở lại Triều đình Faerie đầy cạm bẫy, đồng thời đối mặt với những cảm xúc còn chưa nguôi ngoai dành cho Cardan. Nhưng Elfhame đã không còn như ngày cô rời đi. Chiến tranh triền miên đang âm ỉ bùng phát. Khi Jude lặng lẽ xâm nhập sâu vào lãnh thổ của kẻ thù, cô đã bị cuốn chặt vào vòng xoáy những mưu mô chính trị đẫm máu của cuộc xung đột.Và khi một lời nguyền tưởng như đã ngủ quên nhưng vô cùng hùng mạnh bị giải phóng, nỗi hoảng loạn lan tràn ra khắp vùng đất, buộc Jude phải đưa ra lựa chọn giữa tham vọng và phần nhân tính còn sót lại của mình...…