Câu chuyện kể về main, 1 người bình thường ít nói. Bỗng dưng 1 hôm bọn lớp trên đến gặp cậu, bọn họ đưa cậu đến nơi hẻo lánh để đánh đập cậu, khi bọn lớp trên vừa xô ngã cậu, cậu bật dậy đánh lại bọn chúng khiến bọn họ phải ở viện dài ngày. Cảnh sát bắt cậu đưa về đồn khai báo, khi cậu đag nói là do bọn lớp trên gây sự trước, nhưng không có ai làm chừn cho cậu, cậu còn bị bọn lớp trên bảo rằng cậu là kẻ nói dối, khi thông tin được phán tán khắp nơi, bọn họ gắn cho cậu cái mác: "Kẻ Dối Trá"Cuộc sống của cậu sẽ ra sao?......…
Evelynn Miller (Eve) một cô gái Phoenix chuyển sang New Haven để theo đuổi ước mơ là học đại học Yale. Trong quá trình đó, cô đã gặp vài người bạn và họ rủ cô đi khám phá nhà hoang phía sau đường mòn. Càng vào sâu trong nhà hoang thì Eve lại càng biết nhiều hơn về lịch sử ngôi nhà. Không biết điều gì sẽ chờ đón họ phía sau.Các bạn đón đọc truyện này nhé. Mình sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành cuốn truyện.Tớ mong các cậu bình luận nhận xét để có gì tớ có thể sửa và cố gắng hơn trong chap sau nhé❤…
Văn án: Hoàng Bảo An sau khi đi ra ngoài dạo bị người ta lừa bắt đi mất, và rồi cô bị hành hạ rồi vứt vào rừng hoang hiu quạnh, ngày ngày hoang mang hoảng loạn, cứ như vậy mấy tháng liên tục không có tin tức con họ cho rằng con họ đã chết, nhưng họ có hôn ước với nhà họ Triệu, nhưng anh chưa từng gặp cô ấy và cũng không muốn lấy người đã mất tích, bèn mang đồ đi ở ẩn một thời gian, trùng hợp vô cùng bắt gặp cô gái máu bê bét như ma, lúc đầu anh bỏ đi không quan tâm nhưng nó cứ bám anh hoài, anh đành dùng cây doạ, cô thấy cây thì hơi sợ bèn chạy đi vì cô sợ mình lại bị đánh tiếp. Sau đó khi thấy anh ăn, cô núp sau thân cây nhìn mà chảy nước miếng, chảy lên vết máu đã tróc vẩy đã khô khi buổi xế chiều bị người đàn ông khác đ/ánh vô miệng. Sau đó khi anh đi, cô bám theo dùng tay chỉ chỉ như muốn xin theo, cuối cùng sau bao lần tha thiết dập đầu anh mới đồng ý cho cô theo, cô được ở nhà anh nhưng anh vẫn rất khinh bỉ và chê cô hôi, nhưng vẫn chỉ tận tình cách ăn cơm và dọn dẹp."cô nên nhớ tôi không thích cô mà tôi chỉ thấy tội nên mới đưa cô về, ở đây phải lo mà làm việc tôi không nuôi không cô đâu biết chưa?" Vì trải qua mấy tháng tiếp xúc cô cũng có thể hiểu được anh nói gì, bèn gật đầu rồi dập đầu như thể tôi cảm ơn đội ơn anh.Sau đó mấy tháng sau anh tự dưng cho cô đi ra ngoài mua đồ, vì nhìn thích mắt mà cô chạy lung tung, lạc đường và không thấy anh,... sau đó cô bị bắt đi, lúc này anh lo lắng tìm kiếm trong vô vọng.... Cảm giác trái tim anh đã mất đi một người…