" Khi một con quỷ khóc, thứ nước đó còn tinh khiết hơn bất cứ tạo vật từ thiên đàng ". Vậy...khi một thiên thần khóc thì sao?. Tác Giả: Vươn Thiên Luân Thể Loại: Xuyên không, phép thuật, thẳng nam đơn thuần thụ x bệnh kiều ôn nhu công, ngược, SE.…
warning: lowercase hong suzu yêu kim jisoo thật nhiều, nhưng luôn là nhân vật phụ trong cuộc tình giữa em và người kia.flechazo: yêu từ cái nhìn đầu tiên…
Tóm tắt trong một câu: Đồng đội bảo tôi đi quyến rũ đối thủ nhưng hình như tôi tự bán bản thân luôn rồi.Truyện được viết ở góc nhìn thứ nhất, là góc nhìn của Trần Dương.Nhân vật: Trần Dương, Lâm Kính Vũ…
Tiếng chuông ting tang lúc Cát đang tuốt lá bó cúc thơm, mùi lá xanh thấm vào kẽ tay nứt nẻ. Thứ năm, hạ tuần tháng Sáu, ngày cạn dần nắng, lác đác đã thấy gió mưa.[Truyện ngắn của Minh Vũ dự thi cuộc thi Truyện ngắn Báo Văn Nghệ 2022-2024]…
Ở vào cuối trang truyện nữ phụ không hề chết mà được cứu sống thì sao? Nếu như nữ chính không như vẻ ngoài thì sao? Nếu như vậy thì nữ phụ có được sống yên bình sau khi được thoát khỏi sự nhục nhã và đau đớn không? Cùng xem nữ phụ sẽ như thế nào nhé!Lê Chido: truyện vừa ngọt vừa ngược, các nam chính và nữ chính sẽ cùng khuôn mẫu______________________________________TRUYỆN CHỈ ĐĂNG ĐỘC QUYỀN Ở WATTPAD NHỮNG TRANG KHÁC ĐỀU LÀ GIẢ~THÂN ÁI♡♡♡~Lê Chido♡…
Không còn thứ gì hiện hữu trong cuộc sống của em lúc nàyKhông suy nghĩKhông cảm xúcKhông còn bất cứ một thứ gì thuộc về em cảĐến cả anh, em cũng không cònVậy thì cuộc sống của em, có lẽ cũng sẽ tan biến theo, trong vô nghĩa...…
Suốt 13 năm đứng ở vị trí phía sau Seonghyeon, Keonho đã dành trọn thanh xuân để chờ đợi một lần người ấy ngoái đầu nhìn lại. Khi ánh hào quang cuối cùng tắt lịm, họ sẽ là bến đỗ của nhau, hay chỉ là hai đường thẳng song song vừa đi qua một giao điểm đầy nuối tiếc?…
Kiếp trước, ta yêu một người đến tận xương tủy, để rồi phải tự tay hiến tim mình cho "bạch nguyệt quang" hắn - ngay khi đang mang trong bụng giọt máu của chúng ta.Không một lời cảm ơn, chỉ là ánh mắt lạnh tanh, cùng tiếng cười nhạt đến đau lòng:"Nó chỉ là thứ nghiệt chủng, không đáng mang dòng máu của tôi."Ta chết - đau đớn, tủi nhục, và tuyệt vọng.Cũng chính lúc ấy, ta mở mắt lần nữa...Trở thành Hữu An - nữ phụ yếu đuối trong một cuốn truyện cẩu huyết.Một kẻ từng bị vu oan làm kỹ nữ, bị hủy danh tiết, treo cổ tự vẫn, từ phượng hoàng rớt khỏi đài cao.Nhưng ta không cam tâm để lặp lại bi kịch ấy thêm lần nữa.Ta - không còn là Hữu An, mà là kẻ mang theo nợ máu, mang theo ánh mắt từng trải của người đã chết trong cay đắng.Lần này, ta sống.Sống để trả lại từng nhát dao, từng cái tát, từng vết thương - đầy đủ, không thiếu một ai.Sống để kẻ từng "chọn sai người" biết thế nào là sai cả đời.Và khi mọi thứ đã được thanh toán sòng phẳng, tâm trí đã buông bỏ oán niêm, ta mới chậm rãi quay đầu...Thấy một người luôn đứng phía sau, chờ ta báo thù xong, rồi... kiệu tám người khiêng mà rước về nhà.…
Lâm Châu Tùng và Lục Cao Tiến nhiều lần bước vào cuộc đời nhau - nhưng luôn sai thời điểm. Khi một người bắt đầu, người kia lại chưa sẵn sàng; khi có thể quay lại, họ lại lạc mất nhau giữa những lựa chọn riêng. Tưởng chừng chỉ là một mối quan hệ dang dở, nhưng sau tất cả, họ vẫn gặp lại - lần này không phải vì quá khứ, mà vì cuối cùng đã đến đúng lúc để chọn nhau.…