Tác giả: BlueSugarrrrrrrCặp đôi: Kẻ cuồng công việc tầng trên Lee Mark x Người có vẻ như rất rảnh rỗi tầng dưới Lee DonghyuckNhân vật phụ: Teddy trắng Đậu Đỏ, Na Jaemin, Zhong ChenleĐộ dài: ~7,8k chữBạn trai của tôi mang cún cưng chạy trốn rồi, phải làm sao đây ʕ ᵒ ᴥ ᵒʔBẢN DỊCH ĐÃ CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ.…
dùng máu của chính mình viết tên người trong mộng tưởng một vạn lần, người đó sẽ hóa thành hiện thực.^ྀི tác phẩm gốc thuộc quyền sở hữu của @leslian tại ao3^ྀི dịch bởi biển chết; @holdingwine…
🧵 A THREAD BETWEEN US | ATBU Tied by fate. Tangled by time. -----------------------------------------------------------tâm trí cậu rối bời, đầu óc như đang phiêu lãng tới miền tăm tối mà bới móc tìm kẽ hở của sự thật.…
Mũi tên bắn chệch của thần cuppi mang họ đến với nhau.★★★★★Nó: một đứa con gái bướng bỉnh, ngang ngạnh, quậy phá.Anh: một chàng trai khôi ngô anh tuấn, lại thông minh hơn người.số phận buộc họ với nhau....Để rồi yêu....Để rồi đau....Để mất nhau ... nhưng rồi Họ sẽ mãi mãi thuộc về nhau…
Không phải vô cớ mà Minjeong luôn thích cảm giác đi trên con đường trở về nhà đâu. Em thích cái cảm giác bình yên của mỗi buổi chiều đi học về, sự ấm áp khi nghĩ đến những món ăn mà mẹ sẽ nấu tối nay và có lẽ hơn hết vì ở đó có chị.Lấy ý tưởng từ bài Đường tôi chở em về của buitruonglinh…
"học thuyết sai lệch cảm xúc (misattribution of arousal) cho rằng con người có thể nhầm lẫn nguyên nhân gây ra cảm xúc của mình, đặc biệt là trong những tình huống kích thích mạnhkhi cơ thể phản ứng với các tác nhân gây hồi hộp như sợ hãi, lo lắng hay hưng phấn hay như tim đập nhanh, thở gấp ta có thể gán cảm xúc đó cho một người đang hiện diện gần mình và tưởng rằng đó là cảm giác yêu đương"về mặt lí thuyết theo lí giải của cô em đồng nghiệp subin là như thế, còn lee hyeri chỉ đơn giản nghĩ nàng và em là định mệnh của nhau…
Title: Thần chết (do người dịch tự đặt)Written: _schoolboybyebyeTrans: ssylinmylinRelationship: Han Dongmin × Kim Donghyun(*) Bản dịch chưa có sự đồng ý từ tác giả.- Sau khi Donghyun chết, Han Dongmin cố gắng tự tử năm lần.…
Văn án:Sim Jaeyun mắc chứng khao khát da thịt nhẹ nhưng mắc bệnh sạch sẽ rất nặng, chỉ cần muốn bắt tay người khác trước hết cũng phải nghĩ xem mình có mang khăn ướt theo không.Cứ thế, mỗi khi chứng khát da thịt tái phát, cậu chỉ có thể miễn cưỡng dùng giấc ngủ để thôi miên chính mình, may mà cậu bị nhẹ, không tính là quá khó chịu.Nhưng mà trạng thái này từ sau khi Lee HeeSeung dọn vào ký túc xá liền vô tình bị phá vỡ.Vậy mà cậu lại không bài xích người này tới gần.Thậm chí khi Lee HeeSeung vừa chơi bóng rổ xong, vén vạt áo đứng ở bên ngoài sân uống nước, cậu không thể kìm chế mà sinh ra một loại kích động muốn được hắn ôm vào trong ngực.Giải pháp ngủ tuyên bố mất tác dụng, chứng khát da thịt của cậu càng nặng thêm....Đêm khuya một ngày nào đó, vì nóng đến mất ngủ mà HeeSeung cởi trần đứng hóng mát, tại ban công ngơ ngác mắt to trừng mắt nhỏ với Jaeyun."Cái gì?" Lee HeeSeung cảm thấy mình bị nóng đến váng đầu nên nghe nhầm rồi.Cái tên xưa nay được xưng là không dính khói bụi trần gian, nhìn bạn cùng phòng như hắn một cái cũng như đang bố thí, sao lại nói những lời này với hắn???Jaeyun trầm mặc một lát.Cậu dùng âm thanh bình tĩnh đều đều nói lại một lần, nỗ lực trấn tĩnh, còn có chút tự giận bản thân mình."HeeSeung, cậu có thể ôm tôi một chút không?" Thả thính người ta mà không biết, sủng người yêu, dương quang công X mắc bệnh sạch sẽ nặng, mỹ nhân lạnh lùng thụ----------------- truyện chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả nên đừng mang đi đâu nhé ☺️-------------…
Chỉ là hai người phụ nữ tìm cách để chữa lành nhau.Phần II của truyện "...rồi đi con đường riêng của mình." Hy vọng nó sẽ mang đến một chút gì đó ấm áp, chỉ một chút thôi.…