Hốc mắt Trịnh Bằng bỏng rát. Đôi con ngươi đen láy như một chiếc máy chiếu cũ, kèn kẹt tua ngược từng thước phim đã mục nát.Kiếp trước của cậu, bọn họ không ở bên nhau...."Diễn viên Điền Hủ Ninh qua đời tại nhà riêng, nghi ngờ tự vẫn."…
Trịnh Bằng là tiểu thịt tươi mới nổi trong giới, là học trò ngoan trong miệng các bậc tiền bối, và là bé ngoan trong mắt các fan.Đến một ngày, tin tức nổ ra lịch sử đen kéo bè kéo lũ đi đánh nhau, đua xe của Trịnh Bằng, chỉ sau một đêm hình tượng ngoan ngoãn sụp đổ hoàn toàn.Có người biết chuyện đến tìm Điền Lôi, hỏi: "Xin hỏi Điền tiên sinh, ngài có suy nghĩ gì về việc tạo dựng hình tượng ngoan ngoãn của Trịnh Bằng?"Điền Lôi khẽ nhíu mày, giọng điệu rất trịnh trọng nói rõ: "Bạn nhỏ nhà tôi thật sự rất ngoan."Hệt như một vị phụ huynh bao che khuyết điểm của con mình.…
🌞🌞WARNING: OOC (Out Of Character), di*t.y t.a*k, chửi thề, từ ngữ thô tục🌞🌞📌CP: Điền Lôi x Trịnh Bằng. 📌Thiết lập nhân vật:- Điền Lôi: Chủ quán bar, vẻ ngoài lịch thiệp điển trai, nhưng đời sống tình dục phóng túng. Lên giường với rất nhiều người chỉ để thỏa mãn nhu cầu, rất ít khi nói chuyện yêu đương nghiêm túc. Nguyên tắc chung: không ngủ với bạn bè.- Trịnh Bằng: Họa sĩ nghiệp dư, đổi nhiều công việc part time khác nhau cho vui.P/S: Truyện có bản thảo cốt truyện gốc (Vũ là tác giả chính chủ, không vay mượn, không đạo nhái)#fanficLP99…
Mùa hạ năm ấy tại Vô Tích, tình cảm của Điền Lôi và Trịnh Bằng dành cho nhau sâu sắc hơn bất cứ thứ gì. Họ đã cùng nhau trải qua biết bao trưa hừ nóng nực, những buổi quay khó khăn và thậm chí là vào những đêm dài lộng gió, họ chưa bao giờ giấu đi cảm xúc và dục vọng của mình. Thế nhưng, khi bộ phim ấy kết thúc, tất cả những nỗi niềm ấy dường như bị lãng quên, họ giống như người xa lạ chưa từng xuất hiện trong cuộc đời nhau, tia sáng năm ấy của Điền Lôi cũng đã rời xa anh, và sự vỗ về ấm áp của Điền Lôi dành cho Trịnh Bằng năm ấy cũng dần tan biến. Trong đáy mắt họ là sự nuối tiếc, bởi lẽ họ đã từng cùng nhau vượt qua nhiều gian nan như vậy, sao vẫn không thể nắm tay cùng nhau bước tiếp?…
Điền Lôi choàng tỉnh dậy. Trước mặt hắn là màn đêm đặc quánh như mực. Con đường ướt lạnh trải dài, chỉ có ánh đèn neon lập loè bám theo từng bước chân.Gương mặt phản chiếu trong vũng nước vẫn là hắn, nhưng đôi mắt hai màu xanh - xám lại mang khí tức hoàn toàn khác.Một bóng áo trắng từ trên cao hạ xuống. Đối phương nở một nụ cười lễ độ, giọng nói lạnh lẽo như được lập trình."Xin tự giới thiệu. Trịnh Bằng, thiên thần giám hộ mã hiệu ZY0706.""Chào mừng người chơi 1909 đến với trò chơi vô hạn.".✨ Thiết lập nhân vật:Quân nhân, bản lĩnh, cứng cỏi, ít nói với người khác nhưng lèm bèm với người thân Điền Lôi.xThiên thần giám hộ, thông minh, tinh nghịch, hay làm nũng, đa sầu đa cảm nhưng hay giả vờ bình tĩnh Trịnh Bằng._____WARNING: Truyện có thể sẽ mượn vài chi tiết của các bộ vô hạn lưu kinh điển như Kính Vạn Hoa, Kinh Phong, Hoạ Phố, Toàn Trí Độc Giả, Không Người Giám Thị...Mình còn non tay nên fic này không thuần vhl, chỉ mượn bối cảnh để khai thác câu chuyện của Lôi Bằng trong thế giới trò chơi vô hạn.Plot viết tới đâu nghĩ tới đó, sẽ beta lại sau. Chủ yếu publish sớm để tự tạo động lực viết và đọc thêm nhiều truyện vhl hơn. Biết đâu một ngày nào đó, khi mình nuốt hết 600 chương của KNGT, thì cũng sẽ hoàn thành fic này thì sao hehe.Hy vọng và cố gắng 😋…
Cửu hoàng tử, Điền tướng quân, Điền Hủ Ninh.Con trai út của Trịnh thừa tướng, Trịnh Nguyệt Nguyệt.Một mối liên hôn, hai con người tưởng chừng như có quá nhiều khác biệt.Đến cuối cùng, vẫn là không nỡ phụ lòng người.…
[FANFIC] Nhập Cục.Tác giả: GuaguabuchiguaNguồn: AO3.Tình trạng bản gốc: Đã hoàn.Thể loại: Đồng nhân, Đam Mỹ, RPS 6.0.Couple: Điền Hủ Ninh x Tử Du.Điên phê thụ x Bề ngoài ôn nhu bên trong có máu điên ngầm công, có hội chứng Stockholm. Văn án:Trong lúc đợi xe, Điền Lôi bị bắt cóc, bị đưa đến Bàn Thạch Ao, một thôn nhỏ ở vùng núi Thương Lĩnh.Anh bị người ta coi như một món hàng mà mua bán qua tay, cuối cùng được một cậu thiếu niên "mượn" về nhà chơi vài hôm.Cậu thiếu niên ấy xinh đẹp vô cùng, khi cười đôi mắt sáng lấp lánh như ánh sao, vừa mở miệng đã nói muốn làm bạn với anh.Điền Lôi cho rằng cậu thiếu niên thoạt nhìn có vẻ ngây thơ này chính là chìa khóa để anh chạy thoát khỏi đây.Chỉ là, dường như cậu thiếu niên này không đơn giản như anh nghĩ, cậu có một ông bố là thổ hoàng đế ở nơi này, còn cậu chính là Thái Tử độc nhất vô nhị của người ba cuồng kiểm soát ấy, chỉ cần là thứ cậu muốn, ông ta sẽ mang về cho cậu, cho dù đó có là một con ngửi bằng da bằng thịt cũng không ngoại lệ."Chỉ cần cậu ngoan ngoãn chơi với Bằng Tử vài hôm, dỗ nó vui vẻ, tôi sẽ sắp xếp chốn về cho cậu!""Là ý gì?""Ở nơi này, loại mặt hàng như cậu, nam nữ không kén.""Nếu chán tôi rồi, cậu sẽ làm gì?""Trả lại cho Lý Như thôi!"Những câu nói lạnh lùng đến mức tàn nhẫn này của 2 cha con bọn họ khiến Điền Lôi nhận ra, ở nơi đây, anh chính là một món hàng có thể bán đi, có thể trả lại bất cứ lúc nào.Nhưng dưới chiêu cho một cái tát, thưởng một trái táo, dần dần Điền Lôi rơi vào tay giặc.Cuối cùng,…