ý là lụy ánh mắt của DĐC dành cho BLĐQ nên triển fic nè, truyện theo trí tưởng tượng của t thoi nhé,tuy ship ngang ngược nma thật sự rất là tiếc cho tình bạn tri kỷ giữa họ, mn đọc để thỏa mãn cho cái kết âm dương của họ thoi đừng toxic nhee…
Một ngày Bách Lý Đông Quân đang nằm trên cây uống rượu nhớ lại về quá khứ, đột nhiên trời đất xoay chuyển lảo đảo làm y bất tỉnh nhân sự..............Phủ Trấn Tây Hầu? Người qua kẻ lại tấp nập, y còn nghe được tiếng nói của ai đó truyền vào phòng rất quen thuộc vậy mà lại là tiếng của Tiêu Nhược Phong?? còn cả giọng cười độc quyền của Lôi Mộng Sát??!!!Cảnh báo: Có những sự kiện ko diễn ra trong phim, nhân vật có thể hơi Ooc!! Nhân vật thuộc về tác giả không phải của tôi…
Hoàng quyền tranh đấu, khó tránh khỏi gió tanh mưa máu.Nữ nhân thì đã sao?Chỉ cần có bản lĩnh, có thủ hạ trung thành, có được lòng dân - thì Hoàng Quyền có xá là gì?Dực Quốc những năm về sau, chia bè kết phái, lòng dân chẳng yên.Trưởng công chúa mất nước cùng một đứa trẻ mồ côi... sẽ dựng nên bàn cờ ra sao?Không một kẻ nakc đoán được.______Thể loại: nữ cải nam trang · cung đình hầu tước · quan trường · bách hợp tiểu thuyết______📌 Mọi hình ảnh, nhân vật, địa điểm đều hư cấu, dựa trên trí tưởng tượng của tác giả.📌 Xin vui lòng không báo cáo tác phẩm, không bắt chước hành động nhân vật dưới mọi hình thức.📌 Tác giả là người Việt Nam - xin đừng nhầm lẫn!…
Mình sẽ để link để các cậu ưng thì vào mở kẹo để đọc nốt nhá.Ở đây không nhận các bình luận tiêu cực ác ý.Đa phần bản dịch 🍬🌾 mình đã mua fic và trả phí, đăng ký fan nhưng có 1 số fic free chưa có sự cho phép của tác giả, mong mọi người có đọc thì cũng đừng mang đi đâu. Bản dịch dựa trên năng lực cá nhân nên khó tránh sai sót.Lưu ý: Không cho vào danh sách đọc allchu, ly chu, all lỗi, all...., các cp không phải chu ly, hạo an. Chỉ chấp nhận Chu Ly, AllLy, Đại mộng quy ly,.....…
Những mẫu truyện ngắn không liên quan đến nhau về tiểu Bách Lý và các anh chồng của ẻm., vì quá mê rồi 🥹 LƯU Ý: Lôi Mộng Sát ở đây chưa kết hôn, đồng nghĩa không có Lý Hàn Y.Mình không có bất kỳ ý định đục thuyền hay gì cả, mình rất thích cp gốc của Lôi nhị, mình chỉ âm thầm ship một cách bình thường và tôn trọng cp gốc xin mọi người đừng hiểu nhầm! _________________________Xin chào, mình là Nàng Thơ, mọi người cứ gọi mình là Nàng nhé.Truyện viết dựa trên trí tưởng tượng của mình, mình chưa đọc truyện gốc, truyện này được sinh ra khi mình chỉ xem mỗi phim, nên bạn nào là fan của truyện gốc thì hoan hỉ cho mình nhé, mình sẽ không viết giống nguyên tác hay phim, mình chỉ dựa vào thiết lập của thế giới trong phim mà thôi, nên sẽ có những chi tiết hoàn toàn không xuất hiện cả trên phim lẫn trong truyện. Cảm ơn vì đã đọc những lưu ý ở đây của mình!…
"Mỗi năm vào tháng 10, Sơn Thạch lại lên chuyến tàu về thành phố cũ. Nơi đó có ngôi trường tiểu học, có con phố quen thuộc, và có một người mà anh đã yêu suốt cả thanh xuân."Anh yêu Trường Sơn - một tình yêu không nói thành lời, một tình yêu đẹp như nguyệt thực: rực rỡ nhưng ngắn ngủi, để rồi chỉ còn lại bóng tối cô độc.Năm tháng trôi qua, Trường Sơn kết hôn, xây dựng gia đình, còn Sơn Thạch vẫn đứng lặng lẽ trong khoảng trời riêng của mình, nhìn từ xa, chúc phúc từ xa.Mỗi mùa nguyệt thực, anh chờ em. Chờ một ánh mắt, một nụ cười, hay chỉ là một khoảnh khắc để trái tim được sống trong hồi ức cũ.Nhưng rồi sẽ đến một ngày, người chờ đợi phải tự tìm lối đi cho chính mình. Liệu anh có thể buông tay và để lại quá khứ phía sau?"Một câu chuyện buồn man mác về tình yêu thầm lặng, về những lời chưa kịp nói, và về cách một trái tim học cách yêu, học cách buông bỏ."…
Vì mê xem BCT nhưng ít truyện đồng nhân về phim, nên mình viết để thỏa đam mê. Truyện đầu tay nên câu văn chưa mượt, đọc giải trí thôi nha mọi người, có gì mọi người góp ý, đừng ném đá.Truyện theo dạng chậm nhiệt, chủ yếu là tuyến tình cảm, những vụ án mình đều lược qua (do không có khả năng viết suy luận logic).Truyện được đăng trên Wattpad và NovelToon.…
Trong cuộc chiến khi ấy, hắn ta thấy Đường Bảo cảnh báo hắn phía sau có địch nếu không thì hắn đã ăn một nhát đao rồi. Chuyện này không quá lạ vì Thanh Minh cũng thường thấy Đường Bảo, Thanh Vấn và cả Thanh Tân nhưng chỉ khi hắn nhớ đến họ hay khi hắn uống rượu thưởng trăng còn trong trận chiến này... Trong suốt cuộc chiến hắn không nghĩ đến Đường Bảo. Hắn đâu có ngốc đến nỗi không phân biệt hư và thực. Một điềm báo nào chăng...Hắn vội lắc đầu xóa bỏ suy nghĩ ấy đi."100 năm .... người không thể còn ...."------------------------------------------------Notice: ONLY ON WATTPAD!!!• Lịch ra: tùy hứng :)))• Tình trạng au: nhát, đg cày truyện khác, xem cp khác 😇…