Câu chuyện này mang một màu sắc tươi sáng và dễ thương dành cho lứa tuổi học trò. Nói về chuyện tình của hai cậu bạn thân dần dần trở thành.... người yêu!@@ Thể loại : Đam mỹ, lãng mạn Lứa tuổi : 10+ Chú ý ( hay bác ý, cô ý gì đó thì bạn đọc hiểu) : Phim có một số cảnh "eighteen plus". Kính mong các bạn đọc cân nhắc trước khi .... ai biết đọc hay xem gì cũng được ai thích hiểu gì thì hiểu…
Đây là một câu chuyện có thật, không có hậu. Chuyện xoay quanh mối tình đơn phương của một les kín dành cho cô bạn cùng phòng thời đại học. Toàn bộ nội dung chính là thực tế của bản thân mình, vì vậy, nó không được đẹp đẽ và hoàn mỹ như những truyện GL các bạn từng đọc. Đừng quá thất vọng nhé. Mình coi câu chuyện này như cuốn nhật ký nhỏ của mình, không văn chương hoa mỹ mà vô cùng chân thật. Mình viết nên nó, để sau này có thể đọc lại, coi như ôn lại kỷ niệm, nhớ về quá khứ một thời.…
tôi thích một người suốt chín năm, chỉ vì một lời hứa năm ấy.chúng tôi là thanh mai trúc mã, hai bên gia đình từng đùa rằng sẽ kết thông gia với nhau. anh cũng từng nói sẽ cưới tôi, còn tôi thì mang câu nói đó đi qua cả tuổi thanh xuân.chỉ là khi thật sự lớn lên, anh lại dần rời xa tôi. ở trường, anh coi tôi như người xa lạ.cho đến một ngày, tôi nhìn thấy anh mỉm cười với người khác.lúc đó tôi mới hiểulời hứa ấy, chỉ có mình tôi tin là thật…
Tác giả: Tang KiềuTình Trạng: Đang lết.Trang web đăng chính thống: WattpadThể loại: Mỹ diện Công nhưng tâm tư vừa lệch lạc vừa tam quan bất chính - Thụ nhu nhược si tình yêu thầm Công nhưng không thể thừa nhận. Em trai x Anh Trai (Không cùng huyết thống, thụ là con riêng của mẹ kế công.) Showbiz, Giới Giải Trí, Song hướng yêu thầm, Cao H, thao túng tâm lý, có vấn đề về tam quan, ngược ngọt lẫn lộn. (cảnh báo: Công có đời sống buông thả.)Văn Án:Lần đầu tiên nhìn thấy Trịnh Thường Nghiên, trong đầu Đình Nghiêm Lạc chỉ có một câu hỏi."Trên đời này thật sự có người... có thể toả sáng rực rỡ đến vậy sao?" Đứa trẻ sáu tuổi, nhỏ hơn Nghiêm Lạc chỉ hai tuổi, đem bông hoa anh túc vừa hái được cài lên bên tai phải của Nghiêm Lạc, trên môi treo nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai, giọng nói ngọt ngào trong trẻo."Anh hai, đẹp lắm."Cũng cùng một câu nói đó mười một năm sau, ánh đèn mờ đổ lên cơ thể của hai người đang dựa vào nhau, Thường Nghiên ở phía sau, hơi thở dồn dập gấp gáp, chóp mũi dán vào sau gáy Nghiêm Lạc rải những chiếc hôn xuống, cố tình tạo ra vết tích như đánh dấu vật sở hữu, cụp mắt ngắm nhìn khuôn mặt đỏ ửng lấm tấm những hạt mồ hôi hoà cùng tiếng nỉ non, Thường Nghiên cong môi cười, giọng nói trầm thấp khàn đặc."Anh hai, đẹp lắm."Đó là lần đầu tiên Đình Nghiêm Lạc cảm thấy không còn gì hối tiếc trên đời nữa.Nhưng . . .Đêm mà Đình Nghiêm Lạc ngỡ mình hạnh phúc nhất, cũng chính trong đêm đó, mẹ của cậu ta đã - Tự sát.___…
Vào những ngày cấp 3,tôi đơn phương một cô gái. Cô ấy tựa như một thiên thần. Mỗi khi cô ấy cười khiến lòng tôi nao núng, cố ấy luôn mĩm cười ,nụ cười của cô ấy tỏa ra một sức hút lạ kì.Tôi đã bị cô ấy hút hồn mỗi khi cô ấy lại gần trò chuyện cùng tôi. Rồi cứ mỗi tối lại nhớ nhung mơ tưởng đến cô ấy, từng hành động, cử chỉ của cô ấy cứ hiện trong đầu tôi. Rồi sao 3 năm học cấp 3 cứ đơn phương cố ấy, tôi cũng đã mạnh dạng tỏ tình với cô ấy. Tôi có nhắn tin với cô ấy là:"cậu ạ, tớ nói này nghe nè".Cô ấy đáp "gì thế cậu".Và trong lúc ấy, tôi lúng túng không biết nhắn tiếp thế nào. Rồi tôi cũng đã nhắn lại "cậu biết sao không, những năm cấp 3 quen biết cậu tớ đã trót thương cậu rồi".sao khi nhắn xong tôi hồi hộp chờ tin nhắn của cô ấy. Và một lát sao tin nhắn của cô ấy reo lên. Tôi giật mình và mở ra xem, tôi bất ngờ khi thấy dòng tin nhắn của cô ấy là" cậu biết sao không, tớ đã biết tình cảm của cậu từ lâu giành cho tớ rồi và tớ cũng đã thương cậu lâu rồi, tớ chỉ đợi ngày cậu nói ra để tớ đáp lại thôi".Tôi nhìn thấy dòng tin nhắn ấy lòng tôi vui sướng, cảm giác lúc ấy rất khó tả, nói chung là tôi rất vui. Sau ngày hôm ấy chúng tôi trở thành người yêu của nhau và 1 năm sau chúng tôi cưới nhau và Sống rất hạnh phúc.…
" Mong sau này gặp lại, ta có thể vẫn là thiếu niên của năm tháng đó "Nhưng lần nữa gặp lại, chúng ta lại không chung đường.Lần nữa gặp lại, Diệp Đỉnh Chi đã không còn là Diệp Vân, mà Bách Lý Đông Quân, thì vẫn là Bách Lý Đông Quân. ____________________________________Cre ảnh bìa ở trên ảnh luôn á nha, tui lưu ảnh mà quên xin, giờ tìm hong thấy để xin, thành thật xin lỗi chủ ảnh lắm 🥹🥹Xin chào! Mình là Nàng Thơ, mọi người cứ gọi mình là Nàng nhé, truyện mình viết chỉ dựa trên việc mình xem phim, mình không đọc truyện gốc, chỉ đọc được một số đoạn nhỏ cắt ra trên tiktok, và các tình tiết trong truyện hoàn toàn không giống trên phim. Mình sẽ chỉ dựa trên sự kiện và thiết lập thế giới để viết, còn lại đều không có trong phim hay truyện, chỉ có một chút ít là giống trong phim.…