Có hai đứa nhóc ở cạnh nhau, một to một nhỏ. Thằng nhóc mạnh miệng khẳng định: "tao mà yêu nó, tao làm con chó". Ấy thế mà nó không biết mỗi lần con nhỏ cười là tim nó lại lạc một nhịp, mỗi lần nghe tiếng xe quen dừng trước cổng là nó vô thức ngó ra ngoài. Nó vẫn chối bay chối biến, vẫn mạnh miệng như thường, vẫn xem lời nói năm xưa như một trò đùa trẻ con. Nhưng tình cảm thì đâu có biết giữ lời...…
Nguồn: vanvietbooks' page"ĐƯỢC ANH YÊU, MỚI GỌI LÀ YÊU" Giữa 1 rừng ngôn tình trên internet, cuốn sách như làn gió mát mẻ, trong lành đem đến cho chúng ta cảm giá dễ chịu, thoải mái nhất định không làm bạn thất vọng. Cuộc sống làm gì đẹp như tranh, làm gì có hạnh phúc trọn vẹn và may mắn như thế. Nhưng với Vy Vy hay chính là tác giả Ngải Lộc Vy của chúng ta, những điều đó không hề là tưởng tượng, qua những câu chữ của mình, đưa đến cho chúng ta câu chuyện tình yêu chân thực, ngọt ngào đáng yêu của tác giả và chồng của mình Mr.Tô. Để chúng ta thấy rằng, thực ra hạnh phúc không xa vời hay khó khăn như chúng ta nghĩ, nó hiện hữu ngay bên cạnh mỗi chúng ta từ những điều nhỏ bé, bình dị nhất. Chỉ là chúng ta có chịu khó để ý và trân trọng nó không? Hạnh phúc không hề xa vời, hãy trân trọng những gì mình có."Được anh yêu mới gọi là yêu" gồm 6 chương chính, mỗi chương có một chủ đề nhất định gồm những mẩu chuyện nhỏ về cuộc sống cũng như công việc hàng ngày xoay quanh cặp đôi chính Vy Vy và Mr.Tô. Câu chuyện bắt đầu với cảnh nữ chính Vy Vy bị mắc chứng tràn khí màng phổ phải nhập viện để phẫu thuật và Mr. Tô là bác sĩ điều trị chính của cô, cũng từ đấy duyên phận của hai người bắt đầu.___Ngày được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, có lẽ vì thuốc mê khiến tinh thần mơ màng, tôi nhớ mang máng rằng mình đã huyên thuyên với anh rất nhiều chuyện, nhưng cụ thể là chuyện gì thì lại chẳng có ấn tượng.Về sau nghe mẹ kể lại tối mới biết, hôm đó tôi đã nở nụ cười rất ngọt ngào với vị bác sĩ kia, còn hỏ…
Mỗi thời điểm của mỗi người đều có một đối tượng khác nhau để yêu. Khi còn bé thì lại muốn một người đẹp, nhắn tin với mình mỗi ngày, la cà mọi nơi với mình nhưng khi lớn lên thì lại từ bỏ những hình tượng đó và muốn chạm đến một người trưởng thành, cho mình sự chắc chắn trong tình yêu, một nơi "bình yên" nhất của mình khi về đến nhà. Vậy rốt cuộc sau khoảng thời gian chật vật giữa những tiêu chuẩn của bản thân, đâu mới là người phù hợp nhất với mình? Tụi mình thật sự, đã ổn đến mức nào?…
Tác giả: Báo Nhỏ Cầu DưaThể loại: Đoản văn, nhẹ nhàng, tu tiên, cổ đạiNhân vật chính: Dương Đoạn Cẩm, Mộc Viễn---------------------- ° Văn án:Giữa những làn mây trắng bồng bềnh, ba tiểu tiên nữ đang nô đùa vui vẻ. Tiếng nói cười của bọn họ trong trẻo, êm tai đến vô cùng.Trong ba người, thiếu nữ khoác lên mình bộ phục trang từ tơ lụa thượng hạng, dung mạo diễm lệ, chính là Dung Ngọc công chúa của Tiên cung, hòn ngọc quý của Tiên đế.Thiếu nữ thứ hai nhỏ hơn một chút. Nàng có đôi mắt long lanh, cặp má hồng đào chúm chím, lúc nào cũng nở nụ cười trên môi xinh. Tiên nữ đáng yêu ấy tên là Quân Doanh.Còn người thứ ba, làn da trắng như dương chi bạch ngọc, mái tóc hồng mềm mượt như tơ lụa luôn là niềm tự hào của nàng. Tiên nữ này là ai nhỉ? Ồ, đó là chân tiên Triêu Hạ Dương Đoạn Cẩm.Cuộc sống nhàn nhã êm đềm của ta rồi cũng đến ngày kết thúc: Ta phải tham gia cuộc khảo hạch tư chất định kì của Tiên giới.Cuộc khảo hạch này khó không khó, dễ không dễ, tất cả tùy vào vận may của ngươi. Nếu như may mắn có thể rơi vào kiểu thế giới mình quen thuộc hoặc cấp thấp, còn không thì... Dù cho có là thế giới nào đi chăng nữa ta tin mình nhất định sẽ vượt qua được!..."Ngươi... Thật sự là cái cây ta cứu sống lúc đó?""Người hành y không nói dối. Trăm năm trước mạng ta đã là của nàng, bây giờ ta cũng là của nàng."...Ehehehe đây là bộ đoản đầu tiên mà Báo viết, khó tránh khỏi có sai sót, mong mỗi người đi qua hãy để lại một bình luận thật khách quan để Báo sửa đổi cũng như có thêm nhiều động lự…
Ngôn tình hiện đạiThể loại sư đồ luyếnNếu có một loại thuốc giúp tôi tăng thêm số tuổi thì hay biết mấy. Nhưng có hay không, không phải ai ai cũng điều biết rõ rồi hay sao...Tôi ước không có đạo lý, không có luân thường, vậy thì tôi và cô ấy có thể đến bên nhau một cách không mỹ mãn rồi, nhưng dẫu sao đó cũng là lời ước của riêng tôi......Tôi ước khi ấy, ngay chính cầu Nại Hà, tôi có thể chờ thêm một ít, chỉ một ít thôi, để kiếp sau có thể yêu một cách cuồng nhiệt không bi thương, không phẫn uất, cùng người tôi yêu mãi mãi không phân li.Tôi ước, ngay khi tốt nghiệp, tôi không chọn con đường truyền dạy kiến thức mà chọn một nghề đơn giản nào khác, có lẽ đến giờ tôi sẽ không đau thương đến thế này, và cậu ấy cũng thế!Cậu ấy - Cô ấy, Nam sinh - Tiểu Lão sư. Kết quả sẽ như thế nào mời mọi người đón xem bộ truyện mang tên "Đoạt tình nữ sư - cô giáo đừng rời xa tôi!" của tôi nhé.…
Vân Nương là người xuyên không, kiếp trước không được hạnh phúc, kiếp này sinh ra trong gia đình nghèo khó lại không được thiên đạo ưu ái như những người xuyên không khác.…
Mười năm bảo hộ, Trình Duy là bầu trời của Trình An. Nhưng dưới mái nhà họ Trình, anh em cũng là thầy trò. Giảng đường uy nghiêm, Trình Duy một thước đo lòng người. Phòng sách lặng im, Trình An quỳ gối hối lỗi lầm. Cùng cha khác mẹ, tình thâm xen lẫn những lằn roi. Anh dạy em bằng kỷ luật thép để thành nhân. Em trưởng thành từ nỗi đau và sự bao dung. Nói dối, trốn học, bướng bỉnh đều bị uốn nắn. Thước gỗ giáng xuống, lòng anh đau, mắt em đỏ. Sau cơn giông bão, chỉ còn lại bình an.…
Tôi đang thong thả đứng chờ pháo hoa giao thừa bắt đầu, bỗng có một giọng nói trầm ấm phát ra từ đỉnh đầu tôi:"Thùy Dương biết ông 'âu' không?" Kiên gác cằm lên đầu tôi"Hả, là ông nào?"Kiên khẽ bật cười, đáp lại tôi"Âu mình ciệu"____________________________Ngày sáng tác: 19/07/2024Tình trạng: Đang sáng tác@Xoài Trộn Tương Ớt…
Kagome Enomoto là một nữ sinh 18t như bao cô gái khác, khác ở chỗ cô là 1 fan cuồng thực thụ của One Piece. Tuy nhiên, xui xẻo thay, trên đường đi học về, Kagome đã bị một chiếc xe ô tô mất thắng đâm vào và qua đời. Ông trời thấy ẻm chết nhảm quá, vs lại chắc kiếp trc ẻm làm công tích đức nhìu quá nên ôg trời thương, cho ẻm 1 cơ hội nữa, lại còn xuyên đúng bộ truyện mà cô ấy iu thích nữa. Kagome nghĩ: "Cơ hội hiếm có như thế này, sao mình từ chối đc nhỉ?"Đây là lần đầu mình viết truyện nên sẽ có yếu tố ảo ma lazada, và đặc biệt là rất nhảm và xàm loz, nên nếu có gì k vừa ý các bạn cứ góp ý cho mình ạ(đằng nào chả drop vì lười =))…
Mãi rất rất lâu về sau, tôi vẫn nghĩ về anh ấy, như một kỉ niệm. Anh ấy là tuổi thanh xuân của tôi, là những ngày nắng chang chang hay những đêm mưa tầm tã. Rất nhiều lần muốn đặt bút viết về anh, viết về nhiều thứ về anh, viết về tôi , về tuổi thanh xuân, nhưng thật khó để viết.. Mọi chuyện như những mảnh ký ức bị chắp vá.Tôi luôn đi tìm mình của những năm tháng đó, tìm lại mình của ngày xưa, để khi gặp lại anh, tôi vẫn lại có thể hết mình, chân thành và ngu ngơ như vậy. Nhưng thời gian đã làm gì với chúng ta? Tôi của năm 24 tuổi không còn là tôi của những năm 16, và tương tự khi tôi đến 30 tuổi tôi cũng không còn là tôi của 24 tuổi nữa. Chúng ta vẫn phải thường thay đổi để thích nghi, để sống tiếp, nên tuy có nuối tiếc nhiều, tuy vẫn còn nhớ nhưng tôi ít khóc hơn, ít nghĩ về anh đi và mạnh mẽ hơn, và tôi đã không còn chờ anh.…