Tư Phổ Phi Điểu || WilliamEst
Bệnh nhân tâm lý đặc biệt.…
Bệnh nhân tâm lý đặc biệt.…
Hoài Yên : chưa từng nghĩ mình có thể "thuộc về" bất cứ điều gì: không gia đình đủ đầy, không bạn bè thân thiết, không cả ước mơ rõ ràng cho tương lai. Cô lặng lẽ sống từng ngày như cái bóng giữa lớp học - chỉ mong đừng bị chú ý.Cho đến khi Trí Nam - cậu bạn được xem là hoàn hảo trong mắt nhiều người - lại bắt đầu chú ý và quan tâm cô . Tuy không ồn ào, cũng chẳng khoa trương, chỉ là những cái đưa ô, những lần im lặng cùng nhau sau giờ tan học, hay ánh mắt dịu dàng nhìn cô như thể... cô là cả bầu trời.Nhưng liệu tình cảm ấy có đủ để lấp đầy những khoảng trống mà Hoài Yên đã giấu kín quá lâu ..?Có người đến với đời ta như một vì sao...Nhưng cũng có người đến để khiến ta tin rằng : "Mình cũng xứng đáng có cả bầu trời"…
Author: Johan…
"Là các người đã nói yêu tôi trước!"Văn phong của tác giả ở mức trung bình, không giỏi miêu tả,xin hãy góp ý nhẹ nhàng!…
Nếu phải chọn giữa việc bản thân mình hay William bị mất trí nhớ, em sẽ chọn William. Vì em tự tin rằng, mình sẽ có thể khiến em ấy nhớ lại và yêu em.…
- Người đó, đặc biệt với anh lắm sao?Est sững người nhìn William đang nghiêm túc ngồi bên cạnh, sau đó cũng không nghĩ nhiều mà thản nhiên đáp:- Bạn bình thường thôi.William có vẻ như không hài lòng với câu trả lời này, cậu cau mày:- Thế tại sao anh lại xoa đầu cậu ấy?Est hơi ngạc nhiên:- Bình thường mà, bạn bè thân thiết anh đều hay thế.William lại càng khó chịu, hậm hực quay ngoắt người nhìn chằm chằm Est.- Nhưng anh vẫn hay xoa đầu em như thế.William nói được một nửa lại bỗng dưng im lặng, nét mặt tức giận dần chuyển sang mè nheo như con mèo nhỏ đang dỗi hờn, ánh mắt long lanh như đang nài nỉ Est vậy.- P'Est, đừng làm như thế với bất cứ ai, được không?- Sự dịu dàng tùy ý để em làm loạn, chỉ dành cho một mình em thôi, được không?…
Author : Rinrinkoinui - Rins…
Enigma x omega…
Người ta bảo, khoảng cách gần nhất giữa hai người không phải là một cái chạm, mà là một ánh nhìn đủ lâu.Với William, 5cm chính là khoảng cách giữa tim anh và người anh không thể có được.*Vui lòng không chuyển ver, edit, re-up dưới mọi hình thức. [Only In Wattpad]…
Phía sau ánh đèn rực rỡ, họ chỉ là hai con người bình thường. Đôi khi vụng về, đôi khi điên cuồng, đôi khi lạc lối. Nhưng may mắn là, họ có nhau.…
Isagi luôn đeo đồ bịt mắt để che đi một bên mắt, vì sự kì lạ của bản thân mà cậu luôn bị bắt nạt ở trường. Đằng sau đôi mắt luôn được che đi đó là gì?…
Isagi và các anh trai mưa của cậu, mọi khoảnh khắc trong cuộc đời cậu đều có bóng dáng họ. Liệu khi trưởng thành, cậu sẽ chọn ai.[ NOTE]Mặc dù là Allisagi nhưng mà nếu để nhiều nhân vật quá thì mình sẽ khó kiểm soát được, nên mình sẽ không lấy nhiều Top nhưng mà không dưới 10 nhé. Rất xin lỗi nếu otp mọi người không nằm trong đây.…
Cái giá cho việc động chạm đến vật nuôi của gã, một ván bạc đủ để nhấn chìm cả quãng đời còn lại trong bóng tối.(cross-over Kakegurui, các chi tiết được tham khảo và lấy cảm hứng từ chính truyện của Kakegurui)…
Một gia đình nhỏ. Một hạnh phúc to.…
một câu chuyện buồn dựa trên những gì jakrapatr còn nhớ về mùa thu đầu tiên của thế kỉ 21.warning: lowercase, self harm, không áp đặt lên người thật.…
Truyện hài, rất hài. Một thế giới nhẹ nhàng, hài hước và vui vẻ lạc quan, cũng rất dễ thương nữa. Chỉ thế thôi nha!…
Những Tưởng Là Một Chiếc Reaction Được Viết Bằng Lời Văn Bình Thường…
William nghĩ mình cần "vitaminsea"Một tách cà phê ở biển cảABO [TẤT CẢ CHỈ LÀ TƯỞNG TƯỢNG,KHÔNG CÓ THẬT,VUI LÒNG KHÔNG ÁP ĐẶT LÊN NHÂN VẬT NGOÀI ĐỜI THẬT]…
Chỉ là một ánh nhìn, nhưng như hai cực của nam châm trái dấu, họ bị hút về phía nhau theo cách mạnh mẽ nhất mà chẳng thể cưỡng lại được.Là tình yêu từ cái nhìn đầu tiên. Là cảm xúc lớn dần trong im lặng.Cũng là những thử thách cho cả hai người.…
Một ngày bình thường của Isagi Yoichi và dàn chồng của ẻm trên mạng xã hộiCó OOC nhé ae @Rinrin…