Phần 4 Thất Kiếm gặp nạn rơi vào dòng suối bất lão, Ngũ hiệp (Đạt Đạt, Đại Bôn, Khiêu Khiêu, Sa Lệ, Đậu Đậu) bị biến thành trẻ con mãi mãi ko thể lớn. Hồng Miêu thì mất võ công, Lam Thố mất trí nhớ, trở thành một con người mới và khi ấy toàn bộ tình cảm và sự quan tâm của cô đều dành cho Hàn Thiên- một người đã cứu rất nhiều lầm nên cô cảm thấy an toàn khi có anh. Hồng Miêu lúc này cảm thấy mình thật bất lực ko giúp được cô nhưng với ý chí kiên cường của một thủ lĩnh anh quyết tâm đứng lên lấy lại võ công và ngọc tịnh nguyên để giúp Thất Hiệp vượt qua kiếp nạn này.…
Những mảnh kí ức trôi nổi bủa vây lấy tâm trí hắn.Những mảnh kí ức hoà lẫn với tiếng cười, với niềm hạnh phúc đa sắc còn ấm nồng nơi cõi lòng.Những mảnh kí ức bị bỏ lại trên chặng đường tái khởi môn phái, nằm lại cùng vạn bước chân rướm máu.Những mảnh kí ức tan theo bóng trăng mờ từng một thời toả sáng giữa dòng suối nhỏ.• Warning:- OOC.- Mạch truyện không ăn nhập gì với nguyên tác, được tác giả bịa từ đầu đến chân.- Mỗi chương một góc nhìn khác nhau (có chương ở góc nhìn của Thanh Minh, có chương ở góc nhìn của Đường Bảo), mọi người để ý xíu để có trải nghiệm đọc tốt nhất nha.(Bản quyền truyện và bìa thuộc về Cassian Wi, chỉ được đăng tải ở Wattpad và Facebook cá nhân của tác giả.)…
Huyền tử bối trong lúc dọn dẹp thư phòng đã tìm thấy một bức họa của Đại Hiền Kiếm Thanh Vấn.Khi biết tin đám đệ tử Hoa Sơn đã ngay lập tức phi đến thư phòng của Chưởng Môn Nhân. Vân tử bối thì còn đỡ chứ đám Bạch tử, Thanh tử như quỷ khóc sói gào chen chúc đánh nhau để được vào xem.Cho đến khi Thanh Minh xuất hiện.Cuộc hỗn chiến ngay lập tức được dẹp loạn, cả lũ bị Thanh Minh đánh cho một trận rồi bắt quỳ trước cửa điện Chưởng Môn Nhân để sám hối.Hắn nhìn tất cả mọi người bằng ánh mắt không hài lòng rồi bắt đầu phàn nàn.Thanh Minh nghĩ thầm. Chỉ là một bức tranh của Thanh Vấn sư huynh thôi mà, riêng cái này hồi trước hắn ta đã xem không biết bao nhiêu rồi. Thanh Vấn cũng không phải là thiên tài hội họa gì, hắn chỉ là Chưởng Môn Nhân của Đại Hoa Sơn Phái thôi nên hầu hết mấy bức tranh Thanh Vấn vẽ là khi rảnh rỗi hoặc là để giải sầu. Nên ngoài hoa mai ra thì Thanh Minh chẳng thấy Thanh Vấn vẽ ai hay cái gì bao giờ cả.Đấy chỉ là suy nghĩ của Thanh Minh cho đến khi hắn thấy bức tranh đó...…
Những nàng gái gọi, cho dù bọn họ đáng thương hay đáng giận cũng không đến phiên tôi bình luận. Tôi viết quyển sách này, chỉ đơn thuần vì muốn viết. Bởi ở trong quan niệm của tôi, nếu như tình yêu thực sự tồn tại, thì sâu bên trong nó không thể dung chứa bất cứ thứ tạp niệm nào. Không có thân phận, không có tiền bạc, không có đẹp xấu, hơn nữa cũng không có cách nào trốn tránh. Sự thật có lẽ không như vậy, nhưng những cuốn tiểu thuyết cho phép con người ta vươn đến những điều không thực. Nếu như rất nhiều rất nhiều cô bé lọ lem đều có thể biến thành công chúa, vậy tại sao gà rừng lại không thể biến thành phượng hoàng?Chúng ta thường xuyên nhìn thấy những cô gái gọi ở trong tiểu thuyết bị tác giả miêu tả tục tằn làm người ta khinh ghét, tôi không khỏi phản đối. Ha ha, cho nên muốn thay đổi nhân vật chính một chút. Về phần nam chính thế nào, ai biết được.Vì vậy, trước khi các bạn đọc sách, tôi muốn nói rõ một điều, nữ nhân vật chính là gái gọi, về phần vì sao cô ấy làm gái gọi, tại sao không như người bình thường nỗ lực phấn đấu lao động, thay đổi số phận của mình, tôi không quan tâm. Tôi chỉ muốn cho cô ấy làm gái gọi, nếu không, không thể nào gặp gỡ được nam chính. Ha ha, đây là một câu chuyện tình yêu, không có ý nghĩa gì sâu sa, xin mọi người đừng quá kỳ vọng.---Truyện đăng tải chưa có sự xin phép của tác giả và người dịch.…
Tư thiết : Sau trận chiến với Ma giáo, Bạch Thiên vì đỡ cho Thanh Minh một kiếm mà chết, bất ngờ hắn xuyên về một trăm năm trước, giúp ''Thanh Minh'' - Kiếm tôn đánh bại thiên ma, bảo vệ Hoa Sơn, đùng một cái Thanh Minh - Hoa Sơn Thần Long cũng xuất hiện.HE, ngọt, sủng , ThanhBạch, occ!, thụ có chút trầm cảm , oneshot, không phải Kiếm x Bạch là Long x Bạch{ vẫn đang suy nghĩ lí do tại sao cho nhỏ xuyên không, chắc để cho one shot của mình tình thú hơn 😫😫}o<o…
Warning: TẠM DROP 🚨______________Ta và người từng là huynh đệ, nhưng ta lại một lòng yêu ngườiBiết rằng tâm tư trái với luân thường đạo lý này sẽ không có một kết cục đẹp, nhưng ta vẫn yêu người.Liệu người cũng có tâm tư như ta? Ta không dám chắcNhưng ta biết rõ, trái tim này đã sớm thuộc về người.Dù kiếp này hay kiếp sau, người có duyên ắt sẽ tương phùng ___________Viết do thiếu hơi pỏn, văn phong mình còn kém. Nếu bạn thấy không hay thì hãy góp ý để mình lần sau mình sẽ làm tốt hơn, xin cảm ơn. À mà bây giờ chỉ là bản thảo chưa hoàn tất thui. Bao giờ văn phong ổn hơn mình sẽ chỉnh sửa lại hết tất cả nên mọi người cùng chờ đợi với mình nha 😉✨✨✨…
Một tình yêu bị cấm đã từng bị xóa khỏi dòng thời gian. Ký ức bị chôn vùi, định mệnh bị thao túng, nhưng trái tim vẫn tự tìm về nhau... dù cái giá phải trả là cả sự tồn tại.…