✧Dưới ánh đèn vàng mập mờ, từng làn khói thuốc bay lên kéo theo tâm trí con người bơi trong mớ hỗn tạp của xã hội. Liệu hạng người như chúng ta còn có thể tìm thấy con đường nào nữa?"Nếu được sống một cuộc đời mới, anh sẽ là ai trên thế giới này?"✧…
gửi lại giấc mơ thời trẻ dại cho người,mong sao khi hạ tàn nắng tắt sẽ không bị vùi lấp thành một mớ tàn tro, hòa cùng gió mây để phiêu du về miền dĩ vãng.…
một con vong hồn luôn tự thắc mắc. thế giới của chúng nó hay của loài người đáng sợ hơn....--------------- 𝑙𝑜𝑤𝑒𝑟𝑐𝑎𝑠𝑒 --------------INQUIRY : nghĩa là sự thắc mắc-------------𝚗𝚊𝚊𝚗𝚗𝚔𝚊𝚟𝚊𝚗𝚒…
Chỉ là gặp gỡ thoáng quaTrong lòng đã có bóng hoa lưu vào.Không mơ chi dải yếm đào,Lại mơ nam tử, kiếp nào có nhau?Lời yêu vừa tỏ đã nhàuE người ghét bỏ, thôi đành quay đi. Mà sao vương mãi điều chi?Từ nơi xa xứ gửi đi tấm lòng. Có người ngày nhớ đêm mong, Có người thổn thức còn trong đợi chờ. Có lời nói tựa như mơ, Giấu trong lòng mãi bây giờ nói ra. Quân tử kinh nạn can quaHiền tài nguyên khí quốc gia, vẹn đường. Hai người chung mối tơ vương,Cùng nhau nói chuyện yêu đương mặn nồng. _____________________________Các tình tiết đều là hư cấu, vui lòng đọc với tâm thế giải trí.…
Vị sếp trẻ đang rất tức giận vì dự án mà mình tâm huyết bấy lâu nay lại bị bên đối thủ dùng mưu hèn kế bẩn mà phỏng tay trên. Nét mặt thanh tú của anh đanh lại khó gần, khiền cho cô nhân viên mới không dám vào phòng sếp để xin chữ ký duyệt thu chi cho tháng. Cô đang cảm thấy cực kỳ xui rủi khi mới đi làm được có ba ngày đã bị giao công việc khó nhằn này, chuyến này lành ít dữ nhiều rồi. - Này, cô đứng đây làm gì thế? Một người đàn ông tóc trắng húi cua vận một thân đồ đen tự nhiên xuất hiện trước mặt làm cô giật mình.- Dạ, em muốn xin chữ ký sếp cho bản thu chi tháng này, nhưng không dám vào ạ! Cô thật thà khai báo.- Sao lại không dám vào? Hắn hơi híu mày lại.- Dạ, em nghe nói là công ty mình vừa bị mất một dự án lớn, nên sếp đang rất tức giận ạ! Em sợ chọc vào núi lửa, tại vì tháng này công ty bị lố ngân sách ạ! - Vậy à, đưa đây tôi ký cho. Hắn nhếch mép, đưa tay định lấy đi bản báo cáo thu chi nhưng cô có tâm với nghề lắm, cô không thể đưa cho người lạ ký bừa được.- Anh là ai mà đòi ký ạ? Cô giữ khư khư tập hồ sơ trong tay, người lạ ký bậy bạ sao cô chịu trách nhiệm nổi.- Cô không biết tôi là ai à? Hắn kéo nhẹ chiếc kính đen xuống và nhướng một bên chân mày lên tỏ vẻ bất ngờ.- Tôi là Nhà Đầu Tư của công ty này, còn sếp cô là vợ của tôi, hiểu chưa? Nói xong hắn đưa tay lấy bản báo cáo rồi ký rẹt rẹt mấy cái nhanh như chớp làm cô chưa kịp tiêu hóa hết thông tin vừa nhận được. Tới khi cô tỉnh người lại thì hắn đã đi vào phòng của sếp mất rồi.…
Chỉ là cuộc đời giữa Quang Anh và Đức Duy khi có nhauNó đẹp đẽ...Nhưng cũng đau khổ biết bao...Warning : occ, lowercase! Nhân vật là thật nhưng mọi tình huống đều là giảAu riêng của tôi!!!!Ý tưởng của tôi, cấm mấy bà lấy khi không có sự cho phép của tôi.VÀ ĐỪNG BÊ FIC TÔI ĐI ĐÂU CẢ!…
chỉ đơn giản là viết otp cho thỏa cơn đói hàng thôinếu bạn muốn mk viết cp nào thì hãy comment nhep/s: truyện thuộc bản quyền của tôi (list) vui lòng không lấy truyện mang đi lung tung, nếu có thì hay xin phéptruyện chỉ đăng duy nhất trên wattpad và không đăng ở đâu khác cảcảm ơn vì đã dọc mấy dòng xồn làm này hén…
Tổng hợp những đoản tôi viết về Vanitas no Carte• Chỉ viết các couple có Noé làm thụ• Mong mọi người không lật thuyền• Không thích có thể nhẹ nhàng clickback#Siniy…
"Mày chắc là tặng cho nó không đấy?" - Quốc Bảo ngờ vực hỏi sau khi nhớ lại profile của đối tượng mà Lê Trường Sơn phải cất công tự làm socola là ai. Tay Bảo vẫn đang trộn đều bột để hướng dẫn con mèo nãy giờ cứ loay hoay mãi không xong, đụng cái này đổ cái kia. "Chắc mà."…
Sau này đương nhiên có nhiều chuyện làm Sơn Thạch đau đớn và túng quẫn, nhưng chưa khi nào qua được cái cảm giác chết trân giữa tiệm làm tóc hôm ấy, nhìn vào gương và thấy trên đầu mình chỉ còn một lớp lởm chởm trắng xóa. Người ta bảo tóc tẩy là tóc đã chết rồi. Giống như trái tim của Thạch, từ đó về sau vĩnh viễn không thể nào như cũ được nữa.…