Chúng ta không cùng dòng máu, anh em cái gì chứ.Anh yêu em, không phải anh trai em gái, là tình yêu nam nữ. Gả cho anh...._________________________Một xíu pr cho blog của mình: https://astupizgirl.wordpress.com/ cảm ơn các cậu nếu ghé qua <3…
DROP‼️DROP‼️DROP‼️Hành lang nhỏ nơi tình yêu bắt đầu?Lần đầu viết có gì sai xin thông cảmVề trường lớp hoi nha35/50?Nói vậy thôi chứ chưa chắc à nhe=)))))OOC OOC OOCXàm ẻ, xàm nhất mọi thời đạiXen text…
Một chút u mê không lối thoát cho MiniChaKang Minhee thích thầm Cha Junho 2 năm rồi.Anh lại không dám tỏ tình vì sợ mất tình bạn,nhưng chính ảnh cũng không biết,Junho cũng thích mình và em ấy cung không biết mình thích em ấy Trong nhóm bạn thì biết hết là hai đứa thích thầm lẫn nhau mà không chịu nói nên đã bày đủ trỏ để hai người tỏ tình với nhau.Vùng xem xem hai người có tỏ tình với nhau không nhé!(truyện hoàn toàn không có thật,chỉ là tưởng tượng,không có ý xúc phạm idol nào cả,ai ko thích click ra chỗ khác mà đọc)…
Truyện viết về hậu cung Nhà Phục - triều đại hư cấu , theo chân nàng Tuyên Thùy Dương không phục với phân vị được sách phong . Nàng quyết tâm sẽ giành lại tất cả vốn thuộc về nàng . Mưa máu , gió tanh , tranh sủng , tần phi hòa quyện lại Tử Áo Thành. Một màu bi thương bao trùm nơi xa hoa lộng lẫy này. #hucau #codai #cungdau…
Lần đầu tiên gặp anh, cô bán thân, bán đi thứ quý giá của một người con gái, đổi lại cho ba nuôi cô một mạng.Gia đình của cô, tình yêu đầu đời, thanh xuân thuần khiết, cô mất trắng, tất cả đều tan nát dưới chân của người đàn ông kia.Anh ngu muội yêu chiều cô, không biết sẽ có ngày bị cô đánh cho tan tác, nhớ cả đời không quên.Lòng vòng luẩn quẩn, rốt cuộc suốt 8 năm, cô chỉ là chạy trong lòng bàn tay anh, không sao thoát ra được.///////***///////Một đoạn cao trào:Đường Tử Hân đứng trên ban công, mưa dội xuống như thác nước, làn váy trắng ướt sũng, bít chặt lại với thân hình mỏng manh của cô, vô tình lộ ra một đường cong nhỏ ở bụng cô.Cô gào khóc trong đêm, đem tất cả những thống khổ thảm thiết mà gào thét lên trời.Ông trời đáp lại cô chỉ là một tiếng sấm rền vang giận dữ.Cô quay đầu nhìn lại người đàn ông phía sau mình. Trên ngực trái của anh một mảng máu đỏ oặt rợn người, máu không ngừng chảy, hoà vào nước mưa, đau đớn tê buốt.Bàn tay cô đặt dưới bụng xoa nhẹ, cười thê lương:"Vương Kiến Hạo, thật cảm tạ anh vì đã ban cho tôi đứa bé này. Bây giờ tôi đã có thể cắt đứt thù hằn suốt bao năm qua."Đôi mắt người đàn ông run lên, tim như bị ai đó vò xé vỡ vụn."Đó là con em."Cô cười ngạo nghễ quái dị, không, là xót xa tột cùng."Mất đi rồi có thể có một đứa khác, tôi hoàn toàn có khả năng."Cô hóa điên dại. Hổ dữ không ăn thịt con, đến cả con trong bụng cô cũng muốn giết?"Vương Kiến Hạo, anh nhớ cho kĩ thời khắc này, tôi hận cho anh đến cả kiếp sau vẫn nhớ rõ!"…