Thể loại: Hiện đại, xuyên sách, hài hài, HENguồn: bamholyland.comVăn án:Một ngày đẹp trời nọ, An Vân Thương xuyên vào một cuốn tiểu thuyết mà cô ghét vô cùng. Hơn thế nữa lại còn trở thành con bé nữ chính Bạch Liên hoa vạn người ghét. Vì quá chướng mắt tay nam chính, không muốn hắn để ý đến mình mà cô phải bày ra trăm phương ngàn kế để tránh hắn. Nhưng những hành động mờ ám của cô lại khiến một nam phụ chú ý đến. Mà nhân vật nam phụ này dường như rất có hứng thú với cô, đến mức phải nhốt cô lại trong phòng hắn!....…
Một Omega thích chơi cờ tình cảm.Một Alpha tưởng như không bao giờ tham gia.Nhưng ván cờ đã mở.Và một khi đã đặt tay vào bàn này -Không ai được rút lui.Ở Saewon - ngôi trường nơi pheromone là công cụ để đo lường sức mạnh và kiểm soát cảm xúc - Ryu Minseok bước vào cuộc đấu với Lee Minhyung bằng nụ cười nửa miệng và một đôi mắt chẳng bao giờ nói thật.Cậu không cần tình yêu. Cậu chỉ cần chiến thắng.Nhưng Minhyung, với vẻ ngoài lãnh đạm và lớp pheromone khó đoán, lại không chơi theo bất kỳ quy luật nào.Càng đi sâu, Minseok càng không chắc liệu mình đang kiểm soát trò chơi, hay đang từng bước bị dẫn lối bởi một Alpha mà cớ ngỡ không ai có thể chạm tớiCho đến khi cậu nhận ra... có những ván cờ không có nước rút lui,chỉ có kẻ nào đánh mất chính mình trước.…
Một ngày đẹp trời, Lam Tông chủ Lam Hi Thần phải ra mặt ngăn chặn cuộc cãi lộn dưới chân núi Vân Thâm Bất Tri Xứ. Mà người gây họa lại chính là Giang Trừng..." Lạc hoa hữu ý, lưu thủy vô tình."Cuộc cãi vã đó, có phải là vô tình hay không?" " Có phải ngươi vì ta mà đến Vân Thâm Bất Tri Xứ?"Ngay lập tức, Giang Trừng đỏ mặt:" Nói linh tinh! Ta không có!"" Hôm nay ngươi cố tình cãi nhau với Ngụy Anh là để dụ ta ra mặt?"" Ngươi sảng à? Cút!"Hùng hổ mắng xong, Giang Trừng lập tức cuộn chăn kín người, chỉ để chừa ra vài lọn tóc bung xõa trên gối. Lam Hi Thần biết phản ứng này của hắn chính là đang ngượng ngùng thừa nhận tất cả đều là sự thật. Không kìm được, Lam Tông chủ liền tiến tới ôm lấy cuộn chăn kia thật chặt. Y thì thầm với cái người đang ở trong đó rằng:" Cảm ơn ngươi, Giang Trừng."…
Nói rõ: Ta nhìn lâu như vậy kịch, thành thật mà nói đau lòng Ứng Uyên, hắn trả giống như một cá bị tất cả mọi người bức bách học sinh ưu tú. Bởi vì ngươi ưu tú, cho nên ngươi phải gánh vác tất cả, cho nên phải, hắn bị pu a lợi hại, cái gì đều là mình đích sai, cái gì đều là hắn đích trách nhiệm. Không có ai đau lòng hắn, ngay cả Nhan Đạm liền đau lòng hắn một hai tập, mở đầu là chán ghét, phía sau là oán hận hiểu lầm. Cực kỳ giống một cá nghe lời đứa trẻ, bởi vì ngươi không nói, cho nên ngươi phải chịu khổ. Ta nhìn mọi người đều là đau lòng Nhan Đạm, nhưng là Ứng Uyên lại đã làm sai điều gì đâu. Cho nên bổn văn đau lòng Ứng Uyên, xem ảnh trầm hương làm chủ, cộng thêm đam mỹ, nói rõ một chút, đạn mạc đều là ta thực đánh thực thấy bình luận. Lưu ly kịch tình ở Đại Cung Chủ trước khi chết, Thanh Vân Chí còn mở cục xuống núi. Huyền Dạ trước khi chết, Đế Tôn bọn họ ở sang thế cuộc chiến. Đúng, bọn họ ở kịch tình không có bắt đầu. Hy vọng Huyền Dạ cùng Nhiễm Thanh cưng chìu một chút Ứng Uyên bảo bảo. Bổn văn đau lòng Ứng Uyên làm chủ, những người khác không thổi không tối, không thích chớ vào, nếu như ngươi không phải là nói ta đen, ta liền nhín thời giờ đen một chút.…
Từ sau khi gia đình Việt Nam mất, cậu trở nên suy sụp và trầm cảm. Tránh tình trạng này cứ tiếp diễn, con t/g này đã cho Nam xuyên vào cuốn sách trắng không để viết câu chuyện riêng của mình. Sau khi cậu xuyên vào rồi, cậu sẽ viết gì...?________________ Đây là cuốn truyện đầu tiên của tớ, nếu có sai sót gì, thì mong mọi người thông báo để mình còn biết sửa chữa ^^ Và đây sẽ là cuốn truyện liên quan đến viễn tưởng, xuyên không, yaoi,... Nếu mọi người không thích các thành phần trong truyện, thì mong mọi người hãy click back ạ ^^…
Truyện thuộc bản quyền sáng tạo của Phong Du Đức.Thể loại: Cổ đại, trinh thám, xuyên khôngLịch sử chẳng qua chỉ là những trang giấy cũ viết chưa hoàn chỉnh hoặc có chăng là những tấm bia bị hao mòn theo thời gian. Lịch sử trải qua hàng trăm năm đến vạn năm, những sự việc, những con người đã từng tồn tại đâu phải sẽ mãi được lưu truyền. Sẽ có lúc bị vùi vào quên lãng. Lịch sử đơn giản cũng chỉ do một người ghi chép lại dưới quan điểm, dưới góc nhìn chủ quan bởi vậy chúng ta không thể chắc chắn được điều gì, không thể chắc chắn rằng người này tốt kẻ kia xấu, không thể chắc chắn rằng trong một cuộc chiến nào đó người được lưu danh sử sách là người vĩ đại có công lớn trong trận chiến tàn khốc trong quá khứ. Biết đâu, trong cuộc chiến ấy từng tồn tại những con người vĩ đại khác? Biết đâu họ đã từng có tên trong sử sách nhưng trải qua hàng trăm năm trang sách ấy đã bị thất lạc?Lịch sử phụ thuộc vào góc nhìn, quan điểm của từng cá nhân. Câu chuyện của tôi viết về hai con người bị lãng quên, mọi thông tin về họ vô cùng ít nên tôi phải dùng trí tưởng tượng của mình để tạo ra cuộc đời họ. Câu chuyện thiên về hướng tiểu thuyết tình cảm hơn là sử thi bởi vậy nó nhẹ nhàng, bình dị và chỉ đọc để giải trí chứ không dùng để tham khảo. Tôi sẽ cố gắng giữ nguyên những gì đã xảy ra trong quá khứ bởi đó là sự tôn trọng lịch sử, tôi sẽ viết những gì chưa rõ ràng dưới cái nhìn chủ quan của tôi.…