Tiệm bánh ngọt "SayHi" x Tiệm kẹo ngọt "Baocon"Hai tiệm đối diện nhau, chủ của hai tiệm cứ như chó với mèo ýƠ nhưng mà tiệm bánh ngọt lạ thậtGiữa một dàn A như thế lại lọt thỏm một bé O dễ thương quá đi ~~~"Trừ nó ra...anh cấm đứa nào bén mảng sang tiệm bên đó""Nhà bên lại phái gián điệp sang nhà mình kìa""Đằng ấy ngọt gắt quá. Không bằng đằng này""Nhà này cũng không béo bằng nhà kia đây"…
Quốc dân nam thần là nữ sinh: Ác ma, trụ cách vách Ba năm trước đây, Đế Minh tan rã, trò chơi thiên tài Mạc Bắc, khiêm tốn ẩn lui.Ba năm sau, nàng nữ giả nam trang, mai danh trở về, từ bị người phỉ nhổ đến trọng đăng Thần Đàn, đưa tới toàn dân sôi sục!Hắn tuấn mỹ cấm dục, fan vô số, điện tử cạnh kỹ vòng không ai không biết.Về chỗ ngay từ đầu hắn nói với nàng: "An phận một chút, không cần có ý đồ không an phận."Sau đó thân phận nàng bại lộ, hắn từ trước bàn ngước mắt, chậm thân đứng lên: "Trong trò chơi kết thành hôn liền muốn bội tình bạc nghĩa? Ừ?"Tới gần bên tai giọng nói, để cho nàng không khỏi chột dạ: "Nếu không ngươi nói làm sao bây giờ?"Hắn nghiêng thân đưa nàng chống ở trên bàn, khí tức ép tới gần: "Đem hôn nhân quan hệ làm thật."Nằm trong hệ liệt: "Quốc dân nam thần là nữ sinh" gồm " Đế Thiếu Tâm Sủng" và "Ác ma trụ cách vách"Truyện cùng tác giả: "Nhất thế thịnh hoan: Bạo sủng hoàn khố phi", "Đế Thiếu Tâm Sủng", "Ác ma trụ cách vách"Nguồn: truyencv.comConvert: Tà Tiểu Miêu**Này truyện còn rất mới không đủ 50 chương nên sẽ đăng từ từ nhé . Phải đăng 50 chương một lần vì truyện hắn là rất dài, tác giả truyện nào cũng hơn 1000 chương lận~~, nếu ai muốn đọc từng chương thì qua nguồn truyencv.com đọc để ủng hộ converter nhé **…
Trịnh Ly có một nhiệm vụ, đó là trợ giúp nam chính chệch đường ray một lần nữa đi đến đỉnh cao.Ví dụ như cậu bé đang nhặt ve chai ở góc đường kia vốn là người giàu nhất thế giới.Chàng trai bị mọi người mắng là chó đạo văn kia là đại thần văn học mạng. Nam minh tinh tuyến mười tám bị tẩy chay kia vốn là một ảnh đế.Mau xuyên 1V1, nam chính đều là một người.__Bộ truyện này đã có nhà thầu thế giới 1 nên mình sẽ bắt đầu với thế giới 2 nhé😘Vì là edit trên bản convert, mình lại chẳng biết tý tiếng Trung nào nên không thể chắc chắn 100% những gì mình viết sát với bản gốc, nhưng mình sẽ cố gắng đảm bảo nội dung truyện và dịch mượt nhất có thể:3 Mọi người nếu thấy có lỗi gì thì cứ nhiệt tình góp ý nhé, mình sẽ cố gắng sửa trong thời gian sớm nhất.…
Đôi lời giới thiệu:Đây là cuốn novel mang tên Gakuen Bungou Stray Dogs với độ dài khoảng 80 trang, được chia làm hai nửa với nửa đầu được đính kèm DVD/BD vol 2, còn nửa sau là ở vol 8. Nếu bạn có chơi BSD: Tales of the lost thì sẽ thấy rằng novel đã được chuyển thể thành phần School trong game rồi. Nhưng mình thấy chưa có page nào dịch đầy đủ thì phải (hầu hết mới dịch nửa đầu), nên quyết định bê về đây cho các bạn không chơi game cùng đọc. Mình dịch từ bản eng translation của fan nên có thể sẽ có sai sót và không rõ ý ở một vài chỗ. (Đại ý là bản gốc 100%>bản eng 92%>bản việt 87% ấy. •́ ‿ ,•̀) Mong mọi người thông cảm, và cùng đóng góp cho bản dịch thêm mượt mà hơn. Vui lòng không mang bản dịch này sang chỗ khác.Người dịch: @lacming…
Một làng chài ven biển miền Trung, mằn mặn gió, khắc nghiệt sóng, nhưng cũng đầy tình người. Dương chàng trai thành phố trở về quê mẹ sau nhiều năm, mang theo sự ngây thơ và lúng túng giữa đời sống mộc mạc...…
🌸Năm ấy Trường Thành hoa lại nở.🌸Nhặt đóa tương tư bên chân người.🌸Thành An như mộng thời không tỉnh.🌸Trường An một kiếp hóa si tình.Trường An x Thành An…
Tác giả: Mỹ BảoEdit: Bạch Liên, Merry_angel, AnnBeta: Bạch LiênNguồn: michachan123.wordpressCổ đại, thanh mai trúc mã, bình dân áo vải, HE___________________Năm ấy, ta thích một nam tử, hắn anh tuấn phi phàm, chững chạc chính trực, nhưng lại trầm mặc ít lời, vĩnh viễn chỉ lưu lại một bóng lưng vững chãi."Phong Tranh, người ta thích là ngươi"Hắn nghe được, nhưng lại nhẹ giọng, như có chút thở dài "A Vũ, Đừng thích ta..."Nhị sư huynh Hạ Đình Thu từng nói, ta và Phong Tranh không phải là người cùng thế giới, không thể ở bên nhau...Lúc ấy, ta chẳng hề suy nghĩ nhiều, chỉ biết lòng ta luôn hướng về hắn, vì không được hắn đáp lại mà chua xót, cũng vì hắn đáp lại mà thương tâm, nếu hắn không để lại tám chữ ấy trên chiếc khăn tay cho ta, ta cũng sẽ không quay về, chứng kiến cả gia tộc đi đến đoạn đầu đài kia, lại dùng chính thanh chuỷ thủ hắn tặng đâm hắn một nhát. Giữa hai chúng ta, rốt cuộc cũng trở thành quá khứ không thể vãn hồi....______________"Diều giấy bay về trời, Hải Đường xa rời cành, mác vàng ngựa sắt một giấc mộng.Ánh trăng trên ngọn liễu, ước hẹn dưới cơn mưa, cuối cùng vẫn chỉ mang theo một bóng hình."…
Liệu rằng chúng ta có thể đi đến sau này???P/s: đây là bộ truyện đầu tay của mình, cũng là nơi mình thoả mãn trí tưởng tượng của bản thân. Mong mọi người bỏ qua cho sai sót của mìnhLƯU Ý: mọi chi tiết trong truyện là KHÔNG CÓ THẬT nhé…