- Tôi sẽ đeo nó mỗi ngày. Draco cắt ngang, giọng trầm xuống.- Dù nó có xấu cỡ nào đi nữa.Tôi bật cười, nhưng trái tim đập loạn nhịp.- Thậm chí nếu tớ thêu hình con rắn xấu xí lên đó?Draco quay lại nhìn tôi, nụ cười nhẹ nở trên môi:- Đặc biệt là khi cậu thêu hình con rắn xấu xí.…
Như mọi người đã biết, thì Replica là dòng nước hoa của Maison Martin Margiela."Replica" có nghĩa là bản sao, MMM đã làm rất tốt điều đó trong loạt nước hoa này. Đối với bản thân mình thì mình hài lòng với cách MMM mô tả từng mùi hương theo như tên gọi của nó.Mình cũng muốn mượn những mùi hương của Replica, hay đúng hơn là những cái tên của em í để mô tả fanfiction này, theo cách diễn đạt của riêng mình. Mình không phải perfumista gì, không rành rẽ lắm tất cả mọi thứ về nước hoa, cũng không thử qua quá nhiều mùi hương, có những mùi hương kinh điển mình còn chưa từng ngửi bao giờ. Nên những điều mình viết về nước hoa trong này chỉ là cảm nhận của cá nhân mình thôi, mọi người đọc cho vui, đừng quan trọng hoá nó làm gì nha, có khi nó cũng không liên quan đến nước hoa lắm đâu :)))…
Author: ✨Thể loại: boyxboy,funny,pink,SE (maybe TT)Disclaimer: Hai anh thuộc về nhau, tất nhiên rồi =))Couple: KaiSooVà một số nhân vật khác.Thời gian trôi nhanh lắm, nó không chờ đợi ai cả. Đúng vậy. Và đôi lúc, thời gian khiến ta xoắn chặt lấy công việc và sự bộn bề của cuộc sống, và có thể khiến những kí ức đẹp phai mờ đi. Chỉ còn tội lỗi là lưu lại mãi trong tâm trí.…
Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh se sắt, luồn qua mái tóc rối bù của Niragi. Hắn khẽ rùng mình, kéo cao cổ áo khoác. "Mày có bao giờ cảm thấy... cô đơn không, Chishiya?" Hắn hỏi, giọng nói trầm khàn vang vọng trong không gian tĩnh mịch.Chishiya im lặng một lúc, rồi quay sang nhìn Niragi, ánh mắt xanh xám sâu thẳm như vực thẳm. "Tao không biết." Cậu đáp, giọng nói đầy ẩn ý. "Có lẽ... tao đã quá quen với việc ở một mình."Niragi nhìn hắn, ánh mắt có chút phức tạp. Hắn biết, Chishiya không phải là một người dễ dàng mở lòng. Nhưng hắn cũng biết, đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và kiêu ngạo đó, là một tâm hồn cô độc và tổn thương."Mày biết không, Chishiya," Niragi nói, giọng nói trầm thấp và dịu dàng hơn bao giờ hết. "Tao nghĩ... chúng ta không cần phải cô đơn."Chishiya nhướn mày, ánh mắt có chút ngạc nhiên. "Ý mày là gì?"Niragi không trả lời, hắn chỉ tiến lại gần Chishiya hơn, đưa tay chạm nhẹ vào má hắn. "Ý tao là... chúng ta có thể tìm thấy nhau." Hắn nói, giọng nói thì thầm như một lời hứa. "Chúng ta có thể... cùng nhau phá vỡ sự cô đơn này." Hắn nói khẽ, bàn tay khẽ đan vào tay ChishiyaChishiya im lặng, hắn nhìn Niragi, ánh mắt có chút dao động. Hắn chưa bao giờ gặp một ai như Niragi, một người có thể nhìn thấu tâm can hắn, một người có thể chấp nhận hắn với tất cả những khiếm khuyết của mình.Gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh se sắt, nhưng trong lòng hai người, một ngọn lửa ấm áp đang dần bùng cháy. Họ ngồi đó, im lặng, nhưng giữa họ là một sự kết nối kỳ lạ, một sự thấu hiểu sâu sắc. Họ biết, họ đã tìm thấy nhau…
Tình yêu lớn nhất trong đời Nguyễn Thái Sơn là chiếc motor của cậu.Tình yêu lớn nhất trong đời Phong Hào là bộ trống của anh.Đương nhiên đó là khi hai người chưa xuất hiện trước mắt nhau.Cuộc sống 21 năm lầm lì yên ổn của Trần Phong Hào vì một vụ "đâm sầm" của Nguyễn Thái Sơn ngang ngược siêu cấp vô địch mà bắt đầu đảo lộn nhiều sóng gió.---Bản gốc: Đuổi Theo Mặt Trời by downpour0721 (aka Mưa).Link gốc: https://www.wattpad.com/story/188606824?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=quachkieuvan&wp_originator=iTvL3ta9oh75TvE6Q2Ldm56b1jiY9ZMhPJ1QhJr2mq6oZnmDHnR4pZzbWiCZfaPz0FcJpaCeG7Jio9YAK6t%2FPYb%2Bsy8Vq%2Fzerx6DegM200oH4LzzQ8Fs2p%2Bon68dNSJXTruyện chuyển ver đã có sự đồng ý của Mưa.…
Tác giả: Tuyết Nguyên U Linh Thể loại: Ngôn tình, đô thị, sủng, huyền huyễn, hài hước, HE.Chuyển ngữ: Petite MaisonNguồn: Wikidich, Tấn GiangVăn án:Đây là một câu chuyện về cuộc đời thầm lặng của một hải tộc trên đất liền.Cô thức tỉnh huyết thống Hải tộc, có thể đi lại tự do trên biển.Trước môi trường sống ngày càng khó khăn của xã hội hiện đại , cô quyết định mang một đám cá bảo bảo từ đại dương, cố gắng thích ứng sinh hoạt ở đất liền và học tập kỹ thuật tiên tiến.Lục Cảnh Dịch: " Bà chủ, cá của tôi cần được chữa trị."Ngư Du: "Cửa tiệm của tôi chuyên sửa chữa đồ điện."A few moments later....Lục Cảnh Dịch: "Nghề chính của cô không phải sửa chữa đồ điện sao?"Ngư Du: " Nuôi cá mới là nghề chính."Nhân vật chính: Ngư Du.Nhân vật phụ: Lục Cảnh Dịch, cá bảo bảo đến từ đại dương.Note: Đây là bộ truyện được edited đầu tay của nhà mình. Mong mọi người ủng hộ và góp ý. Cám ơn các bạn đã ghé thăm ❤️…
Tuổi học trò là lứa tuổi rắc rối nhất. Ta thấy ở đó những khía cạnh muôn màu mà có lẽ sau này khi nhìn lại không hiểu sao lại tự mỉm cười. Mỉm cười mà nhớ lại cái thời bốc đồng, trẻ trâu ấy, cái tính con nít ranh ấy, hay ngang bướng vì cái tôi của bản thân, và cả những rung động đầu đời không thể thiếu. Có thể chúng là sai, cũng có thể là đúng, nhưng bản thân chúng ta không thể quyết định được điều đó. Nó vượt hơn lý trí, vì nó là tiếng gọi từ trái tim. Trái tim là sự sống, và nó chọn tình yêu làm lẽ sống. Yêu... Nếu là yêu...…