Tớ thích cậu, không phải cậu không biết.Vậy tại sao cậu không cho tớ một đáp án rõ ràng. Có, hay Không ?- Tình yêu sét đánh ? Nực cười.- Tớ hoàn toàn nói thật. __Tớ sẽ chứng minh cho cậu thấy, tình cảm tớ dành cho cậu lớn đến nhường nào.Author: PunieCover by: -thisismia…
Cuộc đời vốn là một ván cờ không rõ thắng thua. Nước đi cờ do bản thân chúng ta tự quyết định chính số phận của mình. Phải chăng tình yêu cũng phức tạp tới thế? Trao cậu trái tim của tôi, cậu lại trả lại cho tôi 2 thứ. Một là Thương trong từ Thương Hại, hai là Tin trong câu nói Tin Nhầm Người Để Rồi Phải Nhận Lại Đắng Cay...Tôi hận cậu, nhưng càng cố hận thì lại càng thương. Tôi thương cậu từ bao giờ cũng chưa biết, chỉ biết rằng, không có cậu tôi không thể ăn ngon, ngủ yên giấc... Liệu quên đi một người khó tới vậy sao? Sao tôi không làm được..lại còn thương kẻ đã làm tim mình đau tới nhường nào nữa cơ.Haha, nực cười. Nhìn trong gương kìa. Con nhỏ thảm hại trong tình yêu...…
nặng lẽ ngắm nhìn Em, từng cơn gío lạnh tháng 11 thổi , một cảm giác lạnh mà không thể nào lạnh hơn vậy. Tôi rất lạnh hơn khi nhìn vào đôi mắt lạnh lẽo mà Em đang nhìn thẳng vào tôi. tôi biết bây gìơ là cơ hội cuối cùng để gĩữ Em ở lại, lấy hết can đản tôi nhìn thẳng vao đôi mắt tiểu phương, hét thật to! -Anh yêu Em! ở lại với anh đưọc không! Ánh mắt Em thoáng ngạc nhiên, rồi sau đó nhanh lấy lại vẻ bình tĩnh . Em nhìn tôi , làn mi liễu cong bất giác đôi mắt Em đỏ hoe những giọt nức mắt nhu đang trực trào nơi khéo mắt . Tôi bất chớt theo phản xạ chạy đến ôm chặt nàng. Tôi vẫm ôm chặt nàng như đang chờ đợi môt câu trả lới. Tôi ôm chặt nàng, mùi hương hoa ly ly quen thuộc biết tôi đã làm cho người con giái đang ôm trong tay buồn nhiều lần, hơn một năm trưóc tôi đã ngộ nhận tình cảm của Hằng đã cự tuyệt nàng . Tôi cũng biết tiểu Phương đã khóc rất nhiều lần vì tôi và bây gìơ tôi không cho phét mình thêm một lần nào làm tiểu Phương buồn nữa nàng nói đúng là tôi ngốc nghếch đã khiến cho nàn…
Đây là câu chuyện khá hư cấu và huyền bí.Anh- Là con của trùm buôn thuốc phiện khét tiếng, vì chứng minh mình là người tài giỏi. Đích thân anh đem giao thuốc phiện, trên đường đi lại bị mấy tên có thù oán với cha anh đuổi giết. Anh đành đi con đường nhanh nhất, băng qua một khu rừng, và đã gặp gỡ cô.Cô- Một nhà tiên tri, mang mệnh diệt tộc, vì thế bị gia tộc đuổi đi, không người thân và bạn bè, một mình đi trong khu rừng và đã gặp anh. Trích:Khi anh và cô đang chạy thoát, anh bị thương ở chân không thể chạy tiếp, ngừng một lúc nói với cô:Anh ngắt quãng nói, lời nói đầy chân thành, hơi không còn bao nhiêu. Đôi mắt thoáng nỗi tuyệt vọng. "Chạy trước đi, bên ngoài có người đợi sẵn, để tôi ở đây, sẽ... sẽ có.. người đến cứu tôi." Cô lắc lắc đầu, nắm chặt tay anh. Đôi mắt giờ đã ầng ậc nước. Run rẩy cố sức kéo anh.Anh cười nhạt, cả người ngồi sụp dưới đất, nói :"Cô yên tâm, khi ra tới đó sẽ có người chuẩn bị chỗ ở tốt cho cô, cô không bị bỏ rơi đâu.." Sau đó rút mạnh tay lại, đẩy cô đi.Cô lắc mạnh đầu, chạy lại khóc òa lên nói :"Tôi không cần nơi ở tốt, vì anh.... là.... chỗ bình yên mà tôi muốn ở. Tôi muốn.... bên anh" Cô nức lên, bả vai run run."Tôi không muốn xa anh.....!!" Cô vừa hét vừa lấy sức cuối cùng kéo mạnh anh lên.Anh dùng hơi sức cuối cùng kéo cô lại, ôm chặt vào lòng, lau đi nước mắt của cô, hôn nhẹ lên đôi môi mềm mại đó. Thì thầm nói :"Tôi cũng chưa muốn xa em...!"…
Câu chuyện nói về câu chuyện tình của Huyên một nữ sinh cá tính nhưng lại yêu phải một nam sinh chăm chỉ. Cũng nhờ đó cô đã chăm chỉ học hành hơn. Tình cảm của cô dần lớn theo thời gian nhưng cô lại không dám nói. Cô đã phải trải qua bao nhiêu gian khổ để có thể xứng với Nam nhưng khi đó cô lại phải chuyển ra nước ngoài sinh sống. Lúc đó Nam cũng có tình cảm với Huyền . Cậu đã cá cược với Huyền nếu trong cuộc thi học kì thì Huyền hơn điểm Nam thì Nam sẽ cho Huyền biết một bí mật lớn. Khi đó Huyền đã cố gắng thi và đã được như ý. Sau khi biết được điểm thi Nam đã kéo Huyền ra gốc phượng, lúc đó phượng đỏ rực dưới nắng Nam đã nói rằng Nam thích Huyền nhưng Huyền đã nói việc mình phải chuyển ra nước ngoài thì hai người đã đứng dưới gốc phượng ôm nhau khóc nức nở…
Cô vốn tên là Lưu Thanh Nguyệt1 bà trùm của giới xã hội đen đi lên từ 2 bàn tay trắng.Cô là cô gái mồ côi nên tính cách cô rất nhu nhược và mạnh mẽ. Cô dẫn bước tới vị trí vốn nên thuộc về mình: " ma vương xã hội đen" , cô là cái tên mà ai cũng phải khiếp sợ. Tưởng chừng cô đã thành công về mọi mặt, nhưng... cô lại quên rằng người cô thu dưới trướng là những người phản bội. Thật nực cười cô gái khiến cả thế giới phải khiếp sợ, giờ lại chết dưới chính bàn tay của tiểu đệ mik" kẻ phản bội''.…
------Thứ làm em đau lòng nhất không phải là nhìn thấy anh cùng cô gái khác vui vẻ, mà là khi chúng ta vô tình bắt gặp nhau chỉ có thể nói với nhau '' Lâu rồi không gặp?"------" Tư Mặc là vết rạn nứt không thể lành trong trái tim tôi. Nó chỉ là vết rạn một vết rạn không thành vết sẹo. Một vết rạn không ngừng chảy máu"" Chính tôi mới là người phản bội anh ấy. Khi anh ấy cần tôi nhất. Tôi lại lạnh lùng gạt tay anh ấy ra khỏi đời mình để chạy theo tư lợi bản thân"" Xin anh đừng chạm vào đời tôi. Bởi vì nó chính là một vũng bùn không đáy. Mà anh chính là một thiên sứ trong sáng. Là ánh sáng đời tôi. Vậy nên chỉ cần anh chạm vào dù là một chút chỉ một chút cũng khiến cả người anh bị vấy bẩn. Xin anh. Xin anh hãy vứt bỏ tôi. Như cách tôi đã tàn nhẫn vứt bỏ anh."------" Tình yêu 5 năm của chúng ta lại chỉ còn là một vết thương""Anh không yêu em như sinh mệnh. Anh chỉ yêu em đến khi không còn sinh mệnh"" Nếu vì sao kia là một tinh thể ngoài vũ trụ. Thì đôi mắt em chính là tinh thể trong trái tim anh"" Đừng trốn tránh anh. Anh luôn biết em ở đâu. Bởi vì em ở trong trái tim anh."" Doãn Hạ Mạt. Anh sẽ không bỏ rơi em. Chỉ vì em chính là anh. Chính là thời hạn sinh mệnh của anh"" Anh không chỉ chạm vào đời em anh còn chạm vài trái tim em nữa. Anh hứa"" Nếu sống là bản năng thì yêu em chính là khả năng của anh"" Sau này rất có thể anh phải san sẻ tình cảm cho một người hay nhiều người nữa. Nhưng anh hứa sẽ không làm em đau lòng. Bởi vì những con người đó chính là con của chúng ta."" Doãn Hạ Mạt, anh không chỉ có thể yêu em mà còn có …
Thể loại: Hiện đại, Học Đường, Tình Cảm, Lãng Mạn, Trưởng Thành, Chữa Lành, Nam hơn nữ 4 tuổi, 1vs1, HE.Ngày lên ý tưởng: 30/01/2026Ngày đào hố: 20/02/2026Bìa: Pinterest Trích đoạn:"Chúng ta còn nhiều thời gian mà đúng không em?"Anh nhìn tôi với ánh mắt đượm buồn, im lặng khuấy tách cà phê, và cũng chính khoảnh khắc này, đã nói lên nỗi lòng giữa hai chúng tôi.Vừa không nỡ tạm biệt cũng vừa không dám mong cầu thêm gì.Tôi không dám nhìn anh, ánh mắt tôi hơi hướng về đôi vợ chồng trẻ ngồi chéo cửa sổ, lơ đãng mà mấp máy môi."Dạ đúng, còn nhiều thời gian."Một khoảng lặng diễn ra.Tôi vẫn chú tâm nhìn ngoài cửa sổ, anh vẫn lơ đãng khuấy tách cà phê, lâu một chút lại nhấp một ngụm."Anh này.""Đến đây thôi nhé."Để thời gian minh chứng cho tình cảm của chúng tôi vậy. Cưỡng cầu vừa không được gì, vừa mệt cho cả hai."Có duyên.....mong được gặp lại.""Được, anh đồng ý."Anh làm tốt nghĩa vụ của một quân nhân, tôi hoàn thành tốt nhiệm vụ học tập của mình, đủ duyên sẽ gặp lại.…
<_< (Nhi Nhi)...Hiền thì thành tiên lâu rồi đó má, con đây ăn ở tốt vậy mà tự dưng ở đâu chui ra một cái tên éo liên quan j...#chúng_ta_không_thuộc_về_nhau...Đã thế hắn còn bám lấy ta suốt ngày cơ!!! Nếu ko phải vì bố mẹ cầu xin thì bây h ta đã cho hắn ăn vài "chưởng" cho bõ rồi ấy chứ!!! @-@ (Vy Vy)...Á á á á, tên dê xồm này ở đâu chui ra thế!!! Hôn phu ta đây á??? Ta cóc thèm nhá, cầm thú này ta thà chết chứ ếu thèm 'ke' nhá!!! (Bối rối vãi nồi-.-) Mà...thằng này là thằng nào???#Em-ngây-thơ-trong-'xáng'-lắm-nhá!!!Huhuhuhuhuhuhuhuhuhu.................... (Linh Linh)...>>*Trích đoạn chắc chắn có trong truyện :333*…
Gã vung kiếm lên, điêu luyện và dứt khoát. Nhát cắt rất ngọt. Xoẹt một tiếng, như ánh chớp chợt loé, rồi tắt lịm. Đầu Chuuya rơi bịch xuống nền đất, lăn long lóc như một quả bóng bowling.Dazai cúi người xuống, thanh kiếm kêu keng một tiếng chói tai khi gã không do dự ném nó sang bên. Rồi, bằng đôi bàn tay bọc kín trong đống băng gạc trắng phớ lốm đốm mấy vệt máu khô nâu sậm cáu bẩn, gã cẩn thận nâng cái đầu ấy lên - với ánh mắt ngây dại đầy thành kính si mê như thể đang được chiêm ngưỡng thứ tạo vật hoàn mỹ nhất trên thế gian này. Những ngón tay xương xẩu luồn sâu vào mái tóc cam rực màu hoàng hôn bên bết đầy máu tươi; gã giơ cao nó lên, và xoay vòng như đang khiêu vũ.Tiếng cười điên dại vọng mãi vào màn mưa. Khoé miệng gã cong vút lên, một vết rạch xấu xí đầy cay nghiệt trên khuôn mặt thanh tú nên thơ đến đáng thương hại."Quả nhiên, Chuuya như thế này mới là đẹp nhất mà."Chuuya không do dự gì phỉ ngay một ngụm nước bọt vào mặt gã:"Thả tao xuống ngay, thằng đần.".(Hay chuyện về một thế giới nơi mà Đức Chúa trót ban cho con người cái khả năng hiện thực hoá mọi suy nghĩ chỉ với một vết cắt trên da.Hỡi ôi, nực cười siết bao, ngài chẳng nhận ra mình đã sai lầm tới độ nào.)..[Note: Món quà sinh nhật muộn một ngày dành cho chế @-_Fuyuki_- yêu dấu. Mong rằng chế sẽ thích nó. ;;; w ;;; Mà nếu không thích thì cứ hú tui một tiếng nha, tui sẽ cấp tốc đi viết bộ khác cho chế liền hà. Ụ v ỤNói chung là, sinh nhật vui vẻ nhé. ๑•̀ㅂ •́)و ✧* Btw, TUI SHIP DACHUU KHÔNG PHẢI CHUUDAZ-]…
Tác giả: Huyết NgọcLink : http://santruyen.com/trong-sinh-phuc-hac-nu-chu-thai-tu-ga-cho-ta-di.htmlNội dung :Câu chuyện kể về Bạch Khả Y nàng, khi còn sống một mực yêu hắn, vì hắn mà không tiếc bất cứ giá nào, dùng thân phận quận chúa cao quý của Đại Sở tạo dựng thế lực cho hắn, thay hắn bao che việc xấu, giúp hắn ám hại trung thần, tàn sát huynh đệ, đưa hắn từ một hoàng tử thất sủng ti tiện lên ngôi cửu ngũ chí tôn. Thậm chí nàng còn dùng máu thay hắn dẫn độc, thân thể suy yếu nên sảy mất đứa bé chưa kịp có hình hài, từ nay về sau không còn khả năng làm mẹ nữa. Vậy mà, lúc hắn ổn định thế lực việc đầu tiên hắn làm là phế nàng, lập đường muội nàng làm hậu. Dùng chính lý do nực cười kia để phế: Bạch hoàng hậu không tài không đức, không thể hoài thai, phạm phải thất điều, phế đi hậu vị biếm vào lãnh cung.Nhớ lại cái cảm giác bi thống khi ở lãnh cung, Bạch Khả Y trong mắt toàn là hàn khí. Hắn thế nhưng ban cho nàng một ly rượu độc? Nực cười, mạng của nàng nàng tự mình định đoạt. Một ngọn lửa tự mình tạo dựng, một ngọn lửa thiêu cháy lãnh cung, một ngọn lửa từng chút một nóng rực phả vào da thịt nàng, từ từ thiêu nàng thành tro bụi.... Ông trời vẫn còn thương xót cho số phận nàng, quyết định cho nàng sống lại một cuộc đời mới. Kiếp này họa hay phúc là tự chính nàng định sẵn!…
Thân ảnh nhỏ nhắn đang tự thu mình lại với thế giới , chôn vùi đôi mắt ướt đẫm ửng đỏ vào đầu gối . Bóng lưng cô độc càng nhìn lại càng nhói lòng" Sao lại đến đây " Âm thanh khàn đặc vì đã nức nở một thời gian cất lên " Người anh yêu đang khổ tâm như này , chẳng nhẽ anh lại đứng nhìn sao " Cậu nhẹ nhàng ngồi xuống kế bên cô , trầm mặc nhìn về phía trước " Em cũng chẳng cần giàu sang nhung lụa nữa , cũng chẳng cần làm tiểu thư ngọc ngà gì hết . Em chỉ muốn ba mẹ hiểu cho em thôi " Cô ngước mặt lên nhìn về phía hoàng hôn đang lặn Cậu đưa tay lau nước mắt cho cô " Ba mẹ không hiểu em thì anh hiểu em , mọi người bỏ mặc em thì vẫn còn anh . Dù cho trái đất có xoay chuyển , lòng người có đổi thay thì anh vẫn là anh . Vẫn yêu thương em như những ngày đầu " Có người đi thì cũng sẽ có người ở lại , nhưng tới cuối cùng của chặng đường . Em luôn mong muốn rằng ở phía cuối đường ấy vẫn còn anh giang tay chờ em xà vào…
"Có thể hôm nay cậu ở bên tớ nhưng ngày mai liệu có còn như vậy ?....TỚ...CHẮC CHẮN sẽ NẮM CHẶT tay cậu KHÔNG BUÔNG nhưng cậu thì sao ? Có muốn nắm không ? Chắc sẽ buông thôi !? Giả tạo quá mà !"........"....Chỉ là...Đơn Phương thôi....Nên tớ có quyền gì đâu mà thay đổi những tính đó....Nực cười thật !......Uống nhầm một ánh mắt....Cơn say theo cả đời"…
Tác giả : Ayumi Amamiya Ngân. - Bản quyền thuộc về tác giả, hãy tôn trọng bản quyền tác phẩm -Thể loại: Giải trí, lãng mạn, đời thường,... Couple: Nejiten và CÁC COUPLE KHÁC trong NARUTO. Giới thiệu : Giới showbiz tàn nhẫn và giả dối thế nào, làm sao mà cô không biết? Thế nhưng vì đam mê cháy bỏng của mình, cô phải làm sao đây? ____- Con có biết cái nghề ca sĩ nó nghèn thế nào không con?! - Con biết thưa cha! - Thế tại sao con còn dấn thân vào đó! - Nhưng cha ơi! Đó là đam mê của con, là cơ hội để nhà mình vượt qua khó khăn lần này... - Cha không cần con lo! Việc con làm bây giờ là học cho giỏi, cho thành tài, để cha nở mày nở mặt, để con có cuộc sống ấm êm là cha vui lắm rồi con ơi! - Nhưng cha ơi...! - Bây giờ không nói nhiều nữa! VỀ PHÒNG NGAY! - Cha! ...hức hức... Huhu.... _Cô gái nhỏ nức nở chạy òa vào phòng. - Cha xin lỗi con gái! Cũng vì năm xưa mẹ con theo ngành đó mà đã bị thê thảm thế nào... Con cũng biết mà phải không? ~~o0o~~- Tôi ghét nhất là những người làm nghề ca sĩ! - Nhưng bác ơi, bác có thể xem lại cho con... - Cô không được phép ở bên cạnh con trai tôi! Nishizawa Tenten, cô cần bao nhiêu tiền, cô nói đi, tôi sẵn sàng cho cô, miễn là rời xa con trai tôi mãi mãi! Nó có cuộc sống riêng, không thể ảnh hưởng bởi cô được! "Tại sao, không ai chịu hiểu cho tôi?? Tại sao vậy?! "_______…
Văn án 1:Từ trước ra khi chào đời, ý thức của nàng lạc trôi vào một thời không khác, nơi mà nàng chứng kiến được một cuộc sống khác của bản thân.Khi một lần nữa tỉnh ra khỏi cõi mộng, cũng là lúc hai vị đấng sinh thành vì bảo vệ nàng mà mất đi tính mạng.Một cô bé mất cả cha lẫn mẹ, phải tự tìm cách sống sót ở một thế giới nơi mà quỷ dị xuất hiện khắp nơi....Văn án 2:Gió vốn vô hình, nhưng khi tụ lại trong tay hắn, nó trở thành kiếm.Một kiếm chém xuống, thiên địa cúi đầu.Đổi lại, thứ hắn đánh mất không phải sinh mệnh - mà là quyền kiêu ngạo của chính mình.Khi kiếm tan đi, gió vẫn thổi.Chỉ là không còn ai dám đứng ở trung tâm....Văn án 3:Quỷ dị không xuất để hủy diệt.Chúng là những điều vốn đã kết thúc lại tiếp tục lặp lại.Có một thị trấn không có ai sống sót, nhưng vào đêm lễ chuông gió vẫn kêu len ken.Có một con sông bị lấp kín, nhưng thuyền vẫn cập bến vào mỗi buổi sáng.Có một người đã ch*t, nhưng công việc của hắn chưa bao giờ dừng lại.Ma pháp thế giới đã quen với việc quỷ dị xuất hiện.Phong ấn chúng, trì hoãn chúng, sống chung với chúng.Không phải vì không tìm được cách tiêu diệt chúng, mà là vì không có cách nào nhổ sạch gốc rễ chúng.Bởi không ai biết làm sao để xóa bỏ một thứ vốn không có lý do để tồn tại.Khi nàng quay về, thứ nàng chống lại là phụ mẫu hi sinh, mất đi lực lượng, lưu lạc hồng trần.Nàng không hỏi quỷ dị là gì.Nàng chỉ hỏi: " Thứ gì đang bị buộc phải tiếp diễn?"Gió của nàng đi khắp nơi, không tìm kẻ địch.Kiếm của nàn…
Hành trình truy phu của lớp trưởngTác giả : Anh Túc Thể loại: nữ công nam thụ, đệ tứ ái, 1x1, ngọt hài sủng, vườn trường, hoan hỉ oan gia, sẽ có H.Chuyện về một vị ôn nhu nữ công và hắc ưng của nàng~Hắc ưng đôi mắt sáng rực, nhìn chằm chằm nàng cảnh cáo.Hắc ưng đôi mắt đạm mạc, liếc nhìn nàng bâng quơ.Hắc ưng đôi mắt mê mang, dưói ánh chiều tà của một ngày học tập thật mệt mỏi.Hắc ưng đôi mắt ẩn ẩn nước mắt, nhìn nàng, hỏi:"Cậu có thương tôi không?"Nàng đau lòng, nàng vui vẻ, nàng say mê, nàng lại đau lòng.Nàng đáp:"Đời này kiếp này, tim em cho anh!"*Lưu ý:Đây là nữ công nam thụ!!! Ai không biết vui lòng goole, nếu chịu được thì hãy ở lại!!!Thỉnh xem kĩ thể loại, đọc không kỹ thì lại vào trách ta.Ta là nữ công khống thụ nên chắc chắn sẽ sủng nam thụ. Ai nữ công khống đảng xin dừng bước.Và ta thích nhất là nam cường thụ. Nam thụ của ta chỉ có cường tráng, vạm vỡ không có xinh đẹp động lòng người.Không hợp khẩu vị mời tránh ra xa~ Còn đã là chân ái thì mời vào~…
Tôi chạy tới ôm chầm lấy Minh , khiến anh ngây người ra . Phải mất một lúc anh mới cảm nhận được gì đó , anh cất tiếng lên hỏi tôi bằng giọng dịu dàng cộng với ba phần nuông chiều bảy phần cưng chiều trong lời nói:-sao thế?ai lại bắt nạt bé Cải của anh à?hửm? Bằng cách nào mà anh có thế dễ dàng biết được hay thậm chí là nhận ra mọi thứ vậy nhỉ? à vì anh giỏi mà... vừa giỏi vừa thông minh còn rất hoàn hảo nữa. Minh giống như ánh mặt trời chiếu sáng cuộc đời tăm tối của tôi, mà tôi lại giống như hạt cát ở giữa cái sa mạc bao là rộng lớn... người cao quý như anh mà lại hạ mình chỉ để yêu tôi được nhỉ?. Những suy nghĩ ấy làm tâm trạng tôi càng tồi tệ hơn. Không kìm được nước mắt , tôi oà lên khóc . Minh giật mình , vì đây là lần đầu tôi oà lên khóc nức nở trước mặt anh.Anh nhỏ nhẹ trấn an tinh thần tôi ,cùng với giọng nói trầm ấm -bé yêu của anh ơi,sao lại khóc rồi?nói anh nghe ai bắt nạt em? Đâu ngẩng mặt lên anh xem mặt bé Cải của anh nào. giọng anh như dỗ một đứa bé, à tôi cũng là em bé của anh mà. Nhưng vì anh cứ dỗ dành tôi mãi cùng với mùi hương bạc hà thanh mát quen thuộc của anh nên tâm trạng tôi đã vui hơn rất nhiều. Sau đó, tôi đã nhận ra được rằng mặt trời này là của tôi, cũng chỉ chiếu sáng cho mình Cải thôii.Và: Phương Anh lại yêu Minh Nhật nhiều hơn rồi!!!!21/3/2024…
Bao gồm tên, văn án và thông tin chỗ đăng + một số review từ tui.Có [ĐC] chính là đã có bạn nhận làm.Thể loại thì sẽ hỗn hợp cả NoCP, 1v1, NP cho đến Đam, Ngôn, Đồng Nhân. (Bách thì chắc không vì khá ít người chịu nhận làm)Đương nhiên vẫn sẽ chủ yếu là văn nữ làm chủ, nam trung khuyển. (70%)…
Bông đứng bên cây bàng yên lặng ngắm nhìn cảnh vật Bông sân trường nó, một cảnh tượng hỗn loạn trong nó nhìn những đàn anh đàn chị lớp trên đang ôm nhau khóc thút thít, đang la hét chạy quanh trường, súng nước, màu nhuộm, xác pháo rải khắp nơi Người cười người khóc ai cũng buồn cả tim thắt lại còn lòng thì nhói đau có chăng những người gương mặt hồ hởi vui tươi kia chỉ đang cố che lấp đi nỗi khắc khoải trong lòng mình. Gắn bó bên nhau bốn năm trời gio phai chia xa có ai mà lại không hẫng hụt ai cũng thế cả. Bông nhìn thấy anh lớp trưởng lớp chọn toàn khối quần áo lệch xệch chi chít toàn chữ ký chạy khắp nơi chào mọi người một hình ảnh hiếm hoi của người lúc nào cũng chỉnh tề đầy đủ hay chị học sinh cá biệt đang ôm cô chủ nhiệm khóc nức nở phải chăng gìơ phút phải choa xa làm người ta đổi khác nhỉ??? Bông không biết một năm nữa rồi thế nào khi phải xa mái trường này khi sáng sớm không còn cuống cuồng tìm chiếc khăn đỏ Phải rồi khi chia xa moi hiem khích sẽ nhạt nhòa ta chỉ nhớ…
Đây là truyện thứ 3 của au rồi . Càng ngàng càng giảm tương tác kinh khủng nên cũng lười viết . Thế nên xin các đọc giả sau khi đọc nhớ ấn nút tym nhá .Đừng quên cmt chữ " Hóng"sau mỗi chap để au lấy làm động lực viết truyện. ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Một phần của cuộc sống em chính là anh -người đã mang cho em tình yêu tha thiết này. Thật là nực cười khi yêu anh - trùm Mafia nhưng không sao hết vì anh ,em có thể bỏ cả cái mạng này ;vì anh em có thể hi sinh , hi sinh tất cả vì tình yêu của chúng ta . Em mong anh sẽ hiểu và đồng cảm với em.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Này em , cô bé ngu ngốc , anh yêu em nhiều lắm ; nhiều hơn những gì mà anh tưởng tượng. Vì em , anh sẽ cố gắng thuyết phục cha me để khiến em mãi mãi là của anh ,chỉ mình anh . Nhưng liệu em sẽ yêu anh chứ ? Anh cần câu trả lời từ em , cô bé ngu ngốc.…