[MARKHYUCK|TEXTFIC] Đừng viết nữa thực hành đi
Yêu em như phong cách Hà Nội, không phải nhấp vội mà là nhấp môi.…
Yêu em như phong cách Hà Nội, không phải nhấp vội mà là nhấp môi.…
Sau 2 năm ở cạnh hắn, Lý Đông Hách cuối cùng nhận ra, những thứ vật chất hào nhoáng anh vung tiền mua cho cậu, hay nhưng món đồ xa xỉ mà anh mang về cho cậu sau mỗi chuyến công tác đã không còn làm cậu vui vẻ nữa. Bây giờ, thứ cậu mong muốn lại là tình cảm củaLý Minh Hưởng, là trái tim của anh. Có phải cậu đã quá tham lam không?…
Mark chỉ muốn tìm ai đó giúp mình bài luận môn Quỷ học thôi, chẳng hiểu sao lại triệu hồi phải một con Quỷ sex.Rating: RPairing: Incubus!Nakamoto Yuta/Magician!Mark Lee…
"ngày em đi hứa với em rằng anh sẽ không khóc..."start: 25.09.2021end: 16.12.2021…
leader martin và em út keonho.…
Không là gì...…
lấy cảm hứng từ textfic "goodbye" của blog "mark to the hyuck" và từ một bộ fic bản thân đã từng viết dựa trên sự kiện có thật. xin vui lòng không mang ra ngoài hoặc chuyển ver mà chưa có sự đồng ý của tác giả (là mình)!!!bắt đầu: 3/9/2021kết thúc: 5/9/2021…
「 Hắn ta có mùi hệt như hoa anh túc, và tất nhiên ai cũng biết đấy là thuốc phiện. Mũi giày hắn nhọn hoắt, bóng loáng, hai cầu vai áo của hắn vuông vức và to oành, kệch cỡm đúng với cái họ "Lee" được đề ngay sau tên. 」…
Người kịp thức tỉnh trước khi đắm chìm, bi thương trong thế kỷ của tình yêu.Tác giả: PuppynkittenEditor: shuNguồn: https://weibo.com/6479702225/4815516994372396Độ dài: 24 chương + 4 ngoại truyệnGương vỡ lại lành, trong fic Markren cùng tuổi.Chuyển ngữ đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác.…
[markhyuck][Hưởng Hách] Bé con của Lý Minh Hưởngau: taeyang2005beta: chufhch5253576 [Paipai]Đã có sự cho phép chuyển ver bởi mình.…
dành cho MarkHyuck그렇게 대단한 운명까진바란적 없다 생각했는데그대 하나 떠나간 내 하룬 이제운명이 아님 채울 수 없소…
Thuở mới chớm hẹn hò, anh ngại mình đắng ngắtNhưng em thì bất chấp, quyện vào anh mê say.Edwards MartinAhn Keonhoㅡ sản phẩm của trí tưởng tượng, vui lòng không áp đặt vào người thật và không mang ra khỏi wattpad.…
| đây là fic chuyển ver |Tác giả: @downpour0721Tôi vẫn thường cho rằng, Lee Minhyung là một người hoàn hảo. Là bác sĩ trẻ có tiếng, đẹp trai, nhà giàu, đứng trước bệnh nhân là thiên thần, đứng trước y tá là hoàng tử. Tôi vẫn thường cho rằng tôi là một người thất bại. Là kiến trúc sư trẻ không có tiếng, nhan sắc bình thường, tiền tích cóp vài năm vừa đủ xây một căn nhà trống hoác, đứng trước đồng nghiệp là Lee Donghyuck, đứng trước người thân là một con lười èo uột. Nhưng tôi vẫn thường khẳng định rằng, người thất bại như tôi sẽ có ít nhất một lần trong đời, mơ về người hoàn hảo như Lee Minhyung.…
blue (adj): feeling or showing sadnesscó lẽ những người cô đơn nhất lại là những người tốt bụng nhất…
Lần đầu tiên cậu mơ thấy Minhyung, Donghyuck 11 tuổi và đang khóc.(Hay: Donghyuck phải lòng người con trai trong giấc mơ của mình.)…
Tác giả: isadilawtatloCặp đôi: Huynh trưởng, tấn thủ, ngốc nghếch Mark Lee x Tóc nhuộm 7 màu, thủ môn Lee DonghyuckĐộ dài: ~13k chữ"Em muốn vào Nhà nào vậy Donghyuck?""À, ờm, em như nào cũng được""Vậy sao," con cú của Mark lại mổ vào vai áo anh. "Còn anh thì, mặc dù anh rất muốn được thi đấu Quidditch cùng anh của anh, nhưng chẳng phải sẽ thú vị hơn nếu làm đối thủ sao?"Donghyuck đã từng đọc về Quidditch, và đã từng thấy rất nhiều chổi bay ở Hẻm Diagon. Đột nhiên một ngọn lửa bùng lên trong tim cậu. Cậu nghĩ về mình và Mark, cùng nhau cưỡi chổi bay nhanh hơn cả tàu cao tốc, những cánh đồng xanh mướt trải dài trước mắt. "Em hy vọng em được chung nhà với anh!" Donghyuck tương lai không biết liệu cậu ấy thấy hạnh phúc hay hối hận với câu nói đấy nữa.Bảy năm ở Hogwarts, theo chân Mark và Donghyuck.…
Một ngày đẹp trời, cư dân ngoài phân vân liệu nên uống nước hay ăn bánh trước, họ còn bận tâm thêm việc là em chủ quán nước ăn anh chủ quán bánh hay anh chủ quán bánh uống em chủ quán nước.…
bài hát cuối cùng em dành tặng cho tôi, đến cùng chỉ là những giai điệu còn dang dở.…
Viết theo yêu cầu của bạn @aeliaa_, nhân dịp mình đạt 200 followersVận động viên bóng chày Mark Lee x Chủ tiệm hoa Lee DonghyuckTình cảm của đứa trẻ mười bốn tuổi ngày ấy, gói gọn vào ba bông hướng dương và bốn cây số chạy bộ, chiếc áo đẫm mồ hôi dính sát vào người và cảm giác bồi hồi khó gọi tên xuất phát từ trong lồng ngực.*mình mù tịt về bóng chày, nếu có sai ở đâu mong mọi người bỏ qua.written by: suhflower95…