- Cưng à, cưng nghĩ sao về 1 vở Opera thõa mãn được hai ta?--------------------------------------------------------------- ----------------------------------------------------------------Do đây là truyện đầu tay của t/g nên nếu có sai sót mong mọi người thông cảm. T/g xin nhận các góp ý mang tính xây dựng…
Tác phẩm gốc: Takt op. Symphony, Takt op. DestinyTác giả Fanfiction: Mitaka_Thể loại: Hành động, Facfiction, Đời Thường, Giả Tưởng.Truyện có một vài nhân vật tác giả tự tạo ra và không hề có trong tác phẩm gốc. Còn những nhân vật gốc có yếu tố OCC, độc giả lưu ýALERT❗️: TRUYỆN CÓ YẾU TỐ MÁU ME, cân nhắc trước khi đọc.Nội dung: Kể về 1 năm sau khi những sự kiện trong [FanFiction•Takt op. Symphony] - Cuộc hội ngộ phía bên kia Thế Giới xảy ra. Giờ đây Takt và Ashley đã trở thành 2 đôi bạn thân thiết của nhau giờ họ đang đứng trên ngã rẽ của tương lai khi cả 2 đều có những ước mơ riêng. Tưởng rằng cả 2 sẽ trải qua sự bình yên của năm cuối cấp nhưng những thế lực từ phía bên kia Thế Giới lại xuất hiện khiến định mệnh của 2 rẽ lối.…
Josuke Higashikata- anh ấy chính là mối tình đầu của bạn. Tuy rằng lúc đầu có vẻ còn nao núng, chật vật nhưng về sau hai người càng mở rộng lòng nhau hơn, mang đến đối phương những cảm giác an yên lạ thường.…
"Hỡi một người đã đem đến tình yêu cho tôi, liệu em có đáp lại lời bày tỏ chân thành này? Để chấp nhận tôi...một kẻ ngày đêm chỉ có hình dáng em đem ấp ủ trong tâm trí, một kẻ biết yêu nhưng đặt sai chỗ giữa con tim và lí trí, một kẻ chỉ biết mặc cho những thứ cảm xúc tiêu cực gặm nhấm đến hao mòn tinh thần này?Hỡi nàng thơ của tôi, em tự lúc nào đã trở thành người tình trong mộng chiếm trọn những giấc nồng của tôi đến ám ảnh.Hỡi người con gái kiêu kỳ kia ơi, tuy không phải là người sở hữu nhan sắc tuyệt trần nhất thế gian này nhưng em vẫn nắm trọn trái tim tôi trong lòng bàn tay.Hỡi người thơ mộng của tôi, tâm trí tôi đã tự lúc nào điên đảo vì em đến mức đầu óc này đã điên đảo vì em.Tất cả những điều như vậy, dẫu cho tôi có cố gạt bỏ mọi ký ức về em nhưng tới cuối cùng, tôi lại là người nhặt lại từng mảnh ghép ấy với một nụ cười méo mó loạn trí vì "tình'."…
Hạnh phúc cuối cùng dành cho người, con quỷ Tokyo hay đúng hơn vị anh hùng của giới bất lương, tôi không thể ước mong gì với người nhưng từ tận đáy lòng tôi thành tâm muốn người hạnh phúc dù chỉ hão huyền chăng nữa. Lần đầu tôi thấy nụ cười đấy cứ ngỡ cả bầu trời... nhưng ai ngờ đấy cũng là lần cuối chứ, đau khổ vẫn hoàn đau khổ. Vận mệnh chuyển đổi nhân gian, số phận loài người định sẵn phân chia khó khăn hạnh phúc, nhưng cuộc đời người như ngã rẽ từ lúc bắt đầu đến kết thúc cũng chả nổi một thứ khiến người vui. Rốt cuộc kẻ đau khổ nhất vẫn là người. Nếu có kiếp sau xin người đừng sống ... nhưng chắc không còn nữa đâu...…