CAKE [ D O M I C M A S T E R D ]
Bánh ngon, em ngon hơn…
Bánh ngon, em ngon hơn…
em bé của đăng dương giận rồi…
chỉ là một ngày bình thường, trong vô số ngày bình thường.…
Đứa nhỏ 17 tuổi lần đầu nhận ra thì ra nó cũng biết khao khát, biết yêu thương một điều gì đó, một ai đó.Báu vật của tôi - QH MD(Ngày viết: 26/1/2025 - My 18th Birthday)…
Mỗi người chúng ta gặp mặt trong đời, đôi khi chỉ là thoáng qua những cũng có thể là một đời!!Các mốc thời gian sẽ có chút khác, không bám sát thực tế!!!!Không áp câu chuyện vào người thật, tất cả đều là tưởng tượng của tác giả!!…
Thể loại: lãng mạn, chữa lành, slice of life, giả tưởng…
Hùng: "Chúng ta chỉ đến đây vì nghĩa vụ với ba mẹ, sau hôm nay xin anh đừng tìm tôi nữa."Dương: "Biết làm sao đây? Bố mẹ đưa em đến gặp tôi là nghĩa vụ, nhưng việc tôi bận lòng tìm kiếm em... lại là bản năng."-----Hùng - Omega hương hoa Linh Lan.Dương - Alpha hương Gió Biển.Length: 7chap + 3NTTag: ABO, Sinh tử văn, Ngọt sủng, Chữa lành, HE.Bắt đầu: 6/6/26Kết thúc:--author by _janynii_…
"Em là không hiểu??""Hiểu gì anh?""Trần Đăng Dương....anh, thôi bỏ đi""Em thích anh""Kệ em...anh không muốn yêu đương với đại ngốc""Ơ rồi là sao???""Tụi tao lạy mày Dương ơi ToT"…
oneshot…
Hai chàng trai - một học bá , một đầu gấu - vô tình va vào nhau ngay ngày đầu nhập học, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì?…
cp Dương Hùng , enigma x alpha, niên hạ, truyện chỉ mang tính chất giải trí k cổ xúy…
"Nghe nói anh thích cái cậu ca sĩ tên Quang Hùng masterD nhỉ?""Thích cái gì?""Là yêu mới đúng chứ?""Vậy mối quan hệ giữa anh và cậu ấy là gì nhỉ?"Cả hai có quen biết từ trước không?""Có chứ,có quen."Công Văn Dương,chủ tịch tập đoàn CVD là người rất toàn diện,nhưng ít ai biết rằng phía sau anh là cả một bầu trời màu đen...Cậu ca sĩ tên Quang Hùng gì đấy,là người mà cậu yêu,mê say đắm,đến giờ chưa bao giờ quên,ai cũng tiếc cho cái tình yêu đẹp đẽ này,nhưng mà giờ họ không tiếc cặp này nữa,họ tiếc tiền mừng cưới hơn.🥰***Thể loại EABO***…
Chuyện kể về nàng công chúa bị dính lời nguyền cần một nụ hôn để hoá giải nó…
Sài Gòn năm ấy nắng vàng như mật, và trong mắt Đăng Dương, thế giới chỉ gói gọn bằng một cái tênviết về Đăng Dương, viết về Quang Hùng, viết về Sài Gòn những năm 2000…
Đây không phải lần đầu tiên anh nghe giọng hát nàyAnh khẽ nhíu màyNhưng sao anh lại không nhớ? Liệu có quá khứ nào đó đang bị vùi lấp bởi những giai điệu này?_____________________________Mọi tình tiết trong truyện chỉ là hư cấu, không áp đặt lên người thật.Trong truyện sẽ có các yếu tố gây khó chịuThể loại: HE, longficTác giả: Trân Châu Trắng (td)Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!…
- Hùng đánh mất người yêu thương nó thật lòng... - @DL…
Chuyện của mình, nhẹ nhưng đau.…
_ "Hùng đã tìm thấy Mặt Trời của mình, nhưng trong lòng nó vẫn luôn nhớ đến Ánh Trăng kia.." - @DL…
"Có một loại tình yêu mang tên im lặng: Im lặng để yêu, để bên cạnh, để bảo vệ, và im lặng để ra đi."---Top: DươngBottom: Hùng_janynii_…
Có những mối duyên, mờ nhòe như ánh sao cuối trời - không đủ sáng để soi đường, nhưng đủ lâu để người ta không thể nào quên.Cậu đến vào một ngày trời trong. Gió lùa qua kẽ lá. Ánh nắng rơi xuống mái tóc ai như từng giọt ký ức chạm vào ngực trái.Chỉ là một cái nhìn. Nhưng lồng ngực chợt thắt lại như đã đánh rơi ai đó ở một kiếp rất xa.Có người sinh ra để nhớ, dù chẳng còn điều gì để giữ.Có người hiện hữu để rồi biến mất - như sao, như gió, như giấc mơ vừa chớm đã tan.Thế giới này không đủ níu giữ một linh hồn sinh ra từ hoài niệm và kí ứcAn mờ dần, từng chút một - như ánh sao mờ trên bầu trời trước bình minh An không phải là người của thế giới này.Cậu là ký ức dang dở của chính HùngMột linh hồn quay lại để hoàn tất một lời yêu chưa kịp nói.Thứ tình cảm xuất phát từ một tiếng vọng của một kiếp người Và khi ký ức gọi tên, liệu người có quay đầu?Ánh Sao Mờ là bản tình ca dịu dàng của thanh xuân, đan giữa thực tại và mộng tưởng, giữa những điều chưa kịp nói và những vệt sáng vẫn âm thầm cháy trong tim người ở lại.Một chút dịu dàng. Một chút tiếc nuối. Và một lần chạm nhẹ vào vết thương mang hình dáng một người ta thươngMãi mãi và vô tận…