Tháng năm chậm lại bên cậu
🦊🐰 🐯🐱 Begin: 03.12.2025 The end:???…
🦊🐰 🐯🐱 Begin: 03.12.2025 The end:???…
⋆⭒˚。⋆ Câu chuyện tình củm đầy ngọt ngào của Ốc - một cô bé có niềm yêu thích Oreo mãnh liệt với bạn học Minh Minh - một cậu học sinh siêu nghịch ⋆⋆⋆ Hãy theo chân hai bạn nhỏ dễ thương này để trải qua những năm học cấp 3 đầy sôi động cùng hội bạn "siêu nhân" của hai bạn nhỏ nhé ⋆⭒˚。⋆ ୨୧˚⋆ ˚。 ⋆ ──⋆⋅☆⋅⋆──⋆ ˚。 ⋆୨୧˚…
Lúc nhỏ, đã không biết bao lần tôi đòi mẹ sinh ra cho tôi thêm một người anh trai. Nghe kì lạ nhỉ, tôi là con một trong gia đình giờ làm sao lấy đâu ra một người anh trai được. Lúc đó tôi cũng chưa nhận thức được cái việc đòi hỏi của mình hơi sai sai. Nhưng bằng một cách thần kì nào đó, mong muốn của tôi đã thành hiện thực. Một ngày nọ, tôi gặp Khánh An, người "anh trai" mà tôi hằng mong ngóng. Kể từ ngày hôm ấy, một trái tim nhỏ đã bị đánh cắp để rồi sau nhiều năm, thứ tình cảm ấy vẫn luôn đau đáu trong tim...."Vợ ơi, ôm anh đi""Anh trai xin tự trọng, lời hứa trẻ con lúc đó không tính""Nhưng em vẫn còn giữ tín vật định tình của anh mà...'"Lâu rồi không còn nhớ nữa""Vậy bây giờ anh cầu hôn lại có được tính không?""..."…
thanh xuân vườn trường…
Cưa đổ anh crushh…
Một chữ thôi: Xàm -.-…
Một câu chuyện tình giữa tôi và cô diễn viên kiêu ngạo...nhưng đáng yêu:)…
Mô típ ngược trước sủng sau. Nếu thích hãy vào đọc nhé…
Tên khác: Online friend! I fall in love with you! Thể loai: Truyện teen, học đường, ngôn tình, thanh xuân vườn trường, truyện tự sáng tác. Đây là truyện song ngữ nên sẽ có cả 2 thứ tiếng Anh - Việt . Giọng văn của bọn mình có chút hơi dài dòng và ko " teen" cho lắm, 1 chương khá dài và phần tình cảm thì tầm chap 3 hoặc 4 gì đấy! Vi lòng ko reup hoặc mang đi đâu đó, ko chuyện ver, cảm ơn!____________________________________________________________Truyện này là truyện đầu tiên mình viết cùng bạn Yui nên mọi người cùng ủng hộ chúng mình nhé!…
[Trích]Vừa kết thúc buổi hòa nhạc tại Trường trung học Phổ Thông Trấn Biên, Quang Anh đã kéo tôi ra phía sau hậu trường, chầm chậm ghé sát tai tôi:"Hôm nay cậu đẹp lắm, rất muốn ngày nào người đẹp này cũng là của tao đấy.""Thế ngày thường không đẹp à?" Tôi nhón chân, vòng tay qua cổ cậu ấy, nói khẽ: "Kéo tao vô đây là muốn nói chuyện gì, đừng vòng vo.""Đang tạo bầu không khí, đừng dập tắt nó, nó buồn lắm đấy." Quang Anh ghé sát, hơi thở ấm nóng phả vào tai khiến cơ thể tôi khẽ run lên. Không phải vì sợ, mà vì một cảm giác rất lạ, như có một dòng điện nhỏ chạy dọc sống lưng. Nhịp tim tôi chợt rối loạn, từng nhịp đập trở nên rõ ràng hơn trong lồng ngực."Bầu không khí cũng biết buồn à, hay mày buồn, nhân hóa hơn kém đấy." Tôi mỉa mai."Nếu không muốn vòng thì... Có muốn thử nâng hạng mức tình bạn thành người yêu với tao không?"--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------📎 Ngày phát hành: 04/02/2026📎 Ngày kết thúc: vẫn đang trong quá trình đăng tải.…
Thanh xuân vườn trường…
Khôi Vũ : "Từ nay về sau, những phần yêu thương và che chở mà bố chưa kịp trao hết cho em, cho phép anh thay mặt bố em gánh vác và đi cùng em suốt cuộc đời này nhé."…
[heejake][txvt]*dựa trên câu chuyện có thật*…
Ta giao nhau ở ngôi trường năm ấy, Ta là bạn cùng bàn của nhau, Ta dành tình cảm đặc biệt cho nhau chỉ là ta không biết mà thôi...P/s: Người viết vốn đang nghe nhạc nổi hứng viết…
Trong khoảng thời gian tuổi trẻ, mỗi người bạn gặp, mỗi nơi bạn đến, dù lớn hay nhỏ, tất cả đều trở thành mảnh ghép không thể thiếu, gọi đó là Mảnh ghép thanh xuân.Đây là câu chuyện kể về những mối tình của lứa tuổi học sinh, đơn thuần, trong sáng, kéo dài đến tận khi ra trường. Cùng với đó là tư duy và suy nghĩ của tuổi mới lớn, người thì chính chắn, kẻ lại bồng bột. Nhưng đến cuối cùng mỗi người đều đi qua giai đoạn trưởng thành, chọn cho mình lối đi riêng.Tác giả xin được phép lấy bối cảnh trường Trung học phổ thông Tắc Vân, một ngôi trường có thật ngụ tại ấp 1, xã Tắc Vân, thành phố Cà Mau, tỉnh Cà Mau. Đây cũng là ngôi trường cấp ba mà tác giả từng theo học. Một vài nhân vật và sự kiện được lấy cảm hứng từ đời thường, những gì đã trải qua trong ký ức thanh xuân của người viết.Qua câu chuyện tác giả muốn gửi gắm một thông điệp tích cực đến với bạn đọc "Tình yêu rồi sẽ mỉm cười với những người thành tâm với nó."…
#Skyflower#Câu chuyện được xâu chuỗi bằng từ khóa ''Lucid dream''."Xin lỗi... hay cảm ơn?Con đường đã thẳng tắp, tại sao vẫn rơi vào mê cảnh, tàn... Tại sao vẫn chệch đường ray, đi về quá khứ, tan...""Cho dù là yêu hay không yêu, hận hay không hận, dòng đời vẫn chỉ có thể cho ta chọn một kết quả: Đã yêu thì đừng hối hận, mà đã hận thì đừng nói yêu."''Anh sợ, sợ cái cảm giác mất mát này. Cơn ác mộng này đã đeo bám anh suốt gần chục năm nay, hà cớ gì, nó lại luôn mịt mờ như một làn sương như thế?...''Diệp Hy và Ảnh Dương đã cùng nhau trải qua quãng thời gian thanh xuân quý giá. Cho đến khi trải qua rồi, mới nhận thấy thời gian trôi qua quá nhanh, hình như đã vuột mất điều gì. Đã từng cùng chung bước, giờ lại khác nhau lối về. Cùng xuất phát từ một chân trời, vì sao lại dễ dàng buông tay như thế? Hai đường thẳng song song cứ thế bước đi, chỉ có thể lặng thầm nhìn đối phương mà không thể sẻ chia niềm vui nỗi buồn. Những tin đồn to nhỏ, những hiểu lầm sâu sắc, ai cũng mang trong mình nỗi hoài nghi riêng. Sau tất cả, ta lại không đủ can đảm để làm, quyết định ra đi. Biết bao tờ giấy vò đầu bứt tai mới viết được vài chữ, lại bị chính tay mình quẳng vào thùng rác. Mỗi ngày hai người đều vô tình nhìn ra lớp học đối diện, ánh mắt lướt qua dáo dác kiếm tìm bóng của một người xa lạ. Vô tình nhìn thấy, vô tình buông lời dò hỏi, rồi lại vô tình đặt cả người ấy vào trong tâm; luôn tự lừa dối bản thân nhưng thực ra là con tim mách bảo ta làm vậy. Tôi nhất định sẽ một lần nữa tìm ra bầu trời của cậu!…
Tôi giờ đã là sinh viên đại học, tình cờ mở lại cuốn nhật ký cũ - nơi ghi dấu những kỷ niệm ngây thơ và tình yêu trong sáng thời học sinh. Từng dòng chữ như đánh thức những cảm xúc là lạ mà cũng có chút thân quen, những phút giây ngọt ngào bên chàng trai năm ấy tôi từng yêu . Dù đã qua, nhưng thanh xuân vẫn còn đó, dang dở mà đẹp đẽ, in sâu trong tim tôi.…