Tôi là một người bình thường, ngoại trừ việc gia đình và họ hàng ba đời đều là siêu năng lực gia và tôi cũng giống họ thì tôi nhận thấy bản thân vẫn còn bình thường chán.=)) À quên chưa nói, siêu năng lực của tôi sẽ khiến người nào nắm tay tôi quá 5 giây sẽ nảy sinh tình yêu với tôi. OwO All Cre stocks: Pinterest----Warning: - Occ, Occ, Occ! - KHÔNG ĐEM TRUYỆN ĐI NƠI KHÁC, KHÔNG ĐẠO NHÁI, TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẠI WATTPAD, Ở CÁC NỀN TẢNG KHÁC LÀ GIẢ!…
Bối Cảnh : Vườn Trường , Niên Hạ , Tỏ vẻ ngây thơ nhưng thật ra là sói già đàn em Mew x Tỏ ra lạnh lùng nhưng thật ra ngây thơ đàn anh Gulf 𝚃𝚛𝚒́𝚌𝚑 đ𝚘𝚊̣nHôm ấy , trời nắng gay gắt , ấy mà mà cậu trai nào đó vẫn nhiệt tình mà chạy vòng quanh sân banh cùng với quả bóng của cậu ta , mặc dù những giọt mồ hơi đã ướt đẳm chảy dài trên khuôn mặt trẻ trung lại có phần nam tính cứng rắn . Thân hình cậu ta thật sự quá là hoàn hảo , rắn chắc lại không quá đô con , màu da nâu chocolate thật sự quá ư lại mạnh mẽ và quyến rũ , khiến cho mấy chị gái cứ hét hò cả lên . Cậu chơi hăng say mà chẳng biết , từ lúc nào , có một cặp mắt vẫn đang chăm chăm mà theo dõi từng hành động , cử chỉ của cậu từ xa .Ánh mắt nóng bỏng như đang muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy . • Mew , mày có đi nhanh không vậy ? Kaownah từ phía sau vỗ vai , hối thúc vì họ sẽ trễ giờ học mất .Mew có phần giật mình , nhưng cũng mau chóng bình tĩnh trở lại • phiền thật , rồi rồi tới liền đâyMew lại quay đầu nhìn cậu trai đang đứng trong sân bóng kia , anh nhếch mép cười thầm nghĩ '' Chúng ta sẽ mau chóng gặp lại thôi , đàn anh ạ ''…
Năm 15 tuổi có hai chuyện Lam Tri ghét nhất trên đời, thứ nhất chính là phải động não, và thứ hai là mặc đồ lót (Thả rông không thoải mái sao? Thả rông không mát mẻ sao?)Nhưng khi Lam Tri vào trường cấp ba, cô mới phát hiện hóa ra mặc đồ lót là điều cần thiết, cực kỳ cần thiết. Nếu không...Bạn cùng bàn, tên bắt nạt nổi tiếng nhất trường liên tục rớt bút, hắn cúi xuống nhặt, nhưng lúc cúi lên trong tay lại không có bút. Cây bút hắn nhặt đi đâu. Hắn nhếch mép cười nhìn Lam Tri vẻ mặt đỏ bừng hốt hoảng: "Cho tớ gửi nhờ cây bút ở dưới nhé!"Lam Tri run bần bật kẹt chặt hai chân giữ chặt bút.Năm 15 tuổi có hai chuyện Lam Tri ghét nhất trên đời, thứ nhất chính là phải động não, và thứ hai là mặc đồ lót (Thả rông không thoải mái sao? Thả rông không mát mẻ sao?)Nhưng khi Lam Tri vào trường cấp ba, cô mới phát hiện hóa ra mặc đồ lót là điều cần thiết, cực kỳ cần thiết. Nếu không...Bạn cùng bàn, tên bắt nạt nổi tiếng nhất trường liên tục rớt bút, hắn cúi xuống nhặt, nhưng lúc cúi lên trong tay lại không có bút. Cây bút hắn nhặt đi đâu. Hắn nhếch mép cười nhìn Lam Tri vẻ mặt đỏ bừng hốt hoảng: "Cho tớ gửi nhờ cây bút ở dưới nhé!"Lam Tri run bần bật kẹt chặt hai chân giữ chặt bút.Đàn anh trong trường khiêm gia sư mỉm cười dịu dàng, tay cầm vài lá thăm: "Tri Tri ngoan dạng chân ra nào, để anh đặt nhét thăm vào rồi mình bắt đầu học."...Lam Tri che váy, gương mặt xinh đẹp ngây thơ trong sáng đỏ bừng: "Các người đừng như vậy, sau này tôi nhất định sẽ mặc quần lót mà.""Không cần đâu Tri Tri, tụi anh thích em không…
Draco Mafoy- kẻ mang dòng máu quý tộc của giới phù thủy chưa bao giờ thấy có con bé nào dám khen thẳng mặt mình." Mafoy, biết gì không? Cậu đẹp trai đến nỗi mỗi lần gặp cậu, thứ hiện hờ trong đầu tôi chỉ có nụ cười nhếch mép bảnh bao của cậu thôi. Nè, bớt đẹp lại được không, định ám ảnh tôi đến hết đời hay gì"" Được quý cô đây khen thì vinh hạnh cho cô quá, thế tôi hỏi cô, rõ ràng là thích tôi thế mà tại sao lại ve vãn bên cạnh thằng Potter làm gì vậy?" " Thôi nào quý ngài ghen tuông, cậu nên biết phân biệt giữa ve vãn và tình bạn thật sự đi. Vả lại cậu có đẹp trai thế nào thì gu tôi là Harry nhé"…
Trước lúc gặp em tôi là một kẻ biến thái bệnh hoạn. Sau khi gặp em, tôi như say đắm bởi em. Có lẽ em là thứ thuốc đắng gì đó khiến tôi từ một thằng điên trở thành một nam chính trong truyện ngôn tình mà có em là nữ chính.Em đắng như bản chất của thuốc vậy, nhưng lại khiến trái tim và con người tôi được cứu rỗi.Start:052919End:❌Đừng tự ý chuyển ver khi chưa có sự cho phép.❌Đừng tự ý lấy truyện của tớ đi edit mà chưa có sự cho phép.…
Có một dự án game bí mật do Nguyễn Đức Hải tự mình phát triển.Không phát hành, không xin tài trợ, không PR , chỉ là một thế giới ảo được anh tạo ra để trút hết những điều không thể nói bằng lời.Một game chưa ai từng chơi.Một thế giới chưa ai từng đặt chân tới.Cho đến khi Xuân Ngọc, content creator nổi tiếng với phong cách đá xoáy wibu và mỉa mai có chọn lọc, vô tình nhìn thấy một đoạn gameplay của anh.Đẹp, buồn, và... quá thật.Ngọc quyết định tìm đến tác giả.Hai người gặp nhau không vì định mệnh, mà vì một thế giới ảo cần được hoàn thành - và một người cô đơn cần được nhìn thấy.Đây là câu chuyện về một lập trình viên tạo ra thế giới,và một người ngoài bước vào thế giới đó,để rồi cả hai phát hiện ra...thứ vô hạn nhất đôi khi không phải game,mà là cảm xúc giữa hai con người.---GIỚI THIỆU NHÂN VẬT- Anh Nguyễn Đức HảiLập trình viên độc lập , Founder Công Ty TNHH Lập trình và Quảng cáo Game.Trầm tính, ít nói, sống nội tâm và hiếm khi xuất hiện trước đám đông.Code như viết nhật ký: tỉ mỉ, buồn, và đầy những chi tiết nhỏ mà chỉ người tinh ý mới nhận ra.Dáng anh cao gầy, vai rộng tự nhiên.Da trắng vì ít ra ngoài.Mắt đen, ánh nhìn trầm và hơi buồn.Tóc đen mềm, thường hơi rối.Mặt góc cạnh nhẹ, vibe im lặng - tập trung.- Còn em Xuân Ngọc.Content creator chuyên đá xoáy wibu, châm biếm sắc bén nhưng không ác ý.Thẳng thắn, thông minh, nói chuyện có duyên , ai nghe cũng đốn tim , cười trừ.Tuy hay gây war vui, nhưng lại có con mắt tinh tế với nghệ thuật.Tình cờ thấy đoạn gameplay bị lea…
[PREVIEW]24/12/2016... Hôm nay tuyết lại rơi trắng xóa cả một vùng, không một âm thanh cũng không một bóng người xung quanh. Chỉ còn lại đó, bóng dáng hai con người nhỏ bé đang cố lê những bước chân nằng nề ra khỏi cơn bão tuyết đang ập đến vô cùng dữ dội..."Lộc lộc, nắm lấy tay anh đi---nhanh lên!!!" Giọng nói ấy là của Thế Huân-người đàn ông của Lộc Hàm.Giữa cái lạnh tê tái của mùa đông, Thế Huân cứ vừa thở dốc, còn bàn tay anh nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ của Lộc Hàm, chốc chốc lại dừng lại thở, rồi lại đi và cứ hai người họ cứ lê bước một cách vô định...Lộc Hàm mệt rồi, bàn tay cậu cứ từ từ buông khỏi Thế Huân vô thức. Bên tai cậu lúc này cứ văng vẳng một thứ âm thanh gì đó-"ù..ù"---Ùuuuu- nó đang lớn dần lên rõ ràng và chân thực hơn bao giờ hết, cậu biết rằng không phải là tai của cậu bị ù đi mà là một thứ khác, cậu bắt đầu sợ hãi, bồn chồn hơn---Cậu lo lắng ngước nhìn lên cũng chỉ thấy tấm lưng rộng lớn của Thế Huân, bàn tay rắn chắc của anh đang nắm lấy tay cậu cứ thế tiến lên. Rồi bỗng nhiên, Lộc Hàm cảm thấy thứ âm thanh ấy cùng với một đợt tuyết lạnh tràn đến chỗ mình, bất ngờ, nhanh gọn, dữ tợn, đợt bão ấy cuốn chặt lấy cậu:" THẾ HUÂN, CỨU EM!!!" cậu hét lên trong sợ hãi khi cảm nhận được tay cậu không còn hơi ấm nữa, tay cậu đã tuột khỏi Thế Huân tự lúc nào. Rồi cậu lịm đi , trong giây phút ấy cậu vẫn nghe thấy giọng nói của Thế Huân vang lên và hơi ấm quen thuộc :"Lộc...Lộ..c...". Sau đó tất cả những gì cậu nhớ được chỉ là bóng tối...…
"Róch rách..."Tiếng mưa chảy từ mái hiên đỗ xuống tạo ra những âm thanh vui tai. "Cạch" chiếc cửa sổ tại một khu xóm nhỏ mở ra, bên trong là một chàng trai trẻ với khuôn mặt thanh tú. Anh chàng đưa đôi mắt yêu điều của mình ngó vào hư không. Gió se se lạnh, bầu trời thì xám xịt, cảnh vật điều hiêu không một chút sức sống.**********************"Bạch...bạch..."Những bước chân nhẹ như không va chạm cùng mặt nước. Anh chàng đi từ từ tiến về phía một tiệm cà phê đầu xóm anh. "Tinh.." chiếc nhỏ treo trên cao ngay mép cửa run nhẹ. Bước vào trong là một không gian khác nó ấm áp hơn bên ngoài, thoải mái và dịu chiệu hơn. Anh chàng vắt chiếc áo khoắc bị ướt sủng lên móc trên gần cửa, anh cất chiếc ô vào đúng nơi rồi lại bước đến quầy order. "Tách"Giọt cà phê rớt xuống, bản nhạc jazz vang lên và một cái chớp mắt..."Hahaha... em biết nó sẽ thú vị mà""Anh, ta đi thôi...""Em thích nhất là mùa đông...""Đây chính là quán cà phê em yêu nhât""Em...xin...l...""Két....Ầm...""LAM HÀ.....""Rắt...rắt...rầm..."Những mảnh ký ức vui vẻ, đau buồn cứ thế ùa về. Mỗi lần anh đến đây khẽ nhắm mắt lại nhớ về cô ấy, cô gái anh yêu nhất cũng là người sẽ cùng anh đi đến hết cuộc đời. Con đường trước tiệm cà phê là nơi người anh thương thân hình máu me đang hấp hối chờ chết, mọi người xung quanh chỉ biết đứng nhìn chỉ tay năm ngón mà bàn tán đủ điều. Lúc đó, anh tuyệt vọng vô cùng. Tại sao, nơi cuối cùng cô muốn đi trước khi đi qua Mỹ phẫu thuật là tiệm cà phê này? Nơi cô muốn ở mãi vẫn là tiệm cà phê này? Và...thứ cô yêu thíc…
Trôn trôn VN----Trên sân thượng loang lổ ánh hoàng hôn, cô bé đứng đó, mắt ngấn lệ, giọng run rẩy van xin tôi cứu lấy em mình. Theo tay cô chỉ, tôi thấy một hình hài nhỏ chênh vênh nơi mép mái. Tôi lao tới.Nhưng giữa lúc ấy - tôi chợt khựng lại. Một cơn lạnh rợn sống lưng. Tôi quay đầu lại - cô bé đang mỉm cười. Không phải là nụ cười biết ơn. Không phải là nụ cười nhẹ nhõm. Mà là một nụ cười méo mó, trống rỗng, như thể khuôn mặt đó chẳng còn là người.Và khi nhìn lại sinh vật kia, tôi nhận ra: nó chưa bao giờ là một đứa trẻ. Và tôi - tôi đã bước đúng vào cái bẫy nó giăng từ đầu.--Lời tự sự của Rynei: lẽ ra tôi không nên cố gắng nhớ lại giấc mơ của mình…
"Từ thuở xa xưa, toàn bộ Thiên Giới đã được cho biết và tôn thờ một vị "Thần". Ngài quyền năng, là đấng tối cao, kẻ tạo ra toàn cõi vụ trụ và người có thể dễ dàng thay đổi bất cứ thứ gì theo ý muốn của mình.""Ngài còn là vị Thần tự do tự tại, đi lang thang khắp cõi vụ trũ. Vô tình được loài người từ lúc hàng ngàn năm trước biết đến và được ghi lại một cách chi tiết ở trong một quyển sách cổ xưa. Quyển sách mà chỉ có người hoàng tộc mới có thể có quyền đọc được nó và còn là báu vật quý giá của Thiên Giới. Cũng là vật báu được bảo vệ nghiêm ngặt đến mức, trừ hoàng đế và các hoàng tử. Không ai có thể đem nó khỏi vùng cấm của hoàng gia trên Thiên Giới.""Erita.""Đó là cái tên độc nhất vô nhị mà Thiên Giới đã tôn kính cầu xin trân thành đặt cho ngài. Cái tên cao quý bất khả xâm phạm, chỉ duy nhất mình ngài có thể sở hữu.""Là vị Thần chúng Thiên Nhân Giới điên cuồng tôn thờ, như những con chiên sùng đạo và chỉ e tội danh mà ngài không hề phạm phải, tàn nhẫn sỉ nhục ngài. Tàn nhẫn đẩy ngài xuống Hạ Giới, cái nơi rác rưỡi chúng kinh tởm và khinh thường nhất."____Thể Loại: Np, Boylove, 1x???, Harem, OOC, Buff, Đánh nhau, Chửi Thề, r18, Trôn Có Lài, Mang Thai, Sinh Con, Phi Logic, Ảo Ma Canada, HE, Hài, Ngược, Sủng, Ngọt, Fanfic...v.v..vTrong truyện chỉ có allRudo, only allRudo. Không ship thêm bất cứ cp nào khác.Các nhân vật và Gachiakuta thuộc về má Kei, không phải thuộc về tác giả. Nhưng số phận của các nhân vật trong truyện sẽ ra sao như thế nào là do tác giả toàn quyền quyết định.…
William muốn cầu hôn lãng mạn.Kết quả: làm rơi nhẫn.Est muốn cầu hôn ngầu.Kết quả: trượt chân trước mặt cả nhóm bạn.Còn fandom?Phát hiện hai người đính hôn chỉ nhờ... một chiếc nhẫn trong ảnh sân bay.Ba câu chuyện-Một cặp đôi.Và một fandom đang la hét trên Twitter.Welcome to chaos.…
Du Ánh Nguyệt năm lên 8 có trí thông minh hơn các đứa trẻ khác. Thay vì chơi nhảy dây và học múa, cô lại chọn chơi súng và học các thứ tiếng khác nhau.Donato Dalla Morte là một chàng trai người Ý, cực kì thông minh và nhanh nhạy. Lúc mới 13 tuổi thôi mà cậu đã khua môi múa mép hết cả dòng họ chỉ để xin tiền đi chơi.*Lưu ý: - Truyện này mình tự nghĩ ra và viết, không liên quan đến cá nhân, tổ chức hay một luật lệ nào.- Trong truyện đều là hư cấu, viễn tưởng, nghĩ ra nên không phải là thật. Nói chung là đây sẽ là thế giới của mình.*CẢNH BÁO: Truyện sẽ có chút thể loại BL.…
Người con trai mái tóc hoa anh đào, cười toả năng nói: "Em biết sự giống nhau của em và đồ ăn là gì không? Em chính là đồ ăn tối của anh đấy."Người con trai mái tóc đen tuyền xung quanh là khí hắc ám nói: "Nếu thế giới này không có em thì anh sẽ hủy diệt cả thế giới này."Người con trai mái tóc vàng óng ánh, xung quanh là các tia sét nhếch mép: "Em muốn trốn? Cứ trốn khỏi mãi nhưng không thoát được tình yêu anh dành cho em đâu."Người con trai có sẹo ở một mắt nói: "Chất độc là dùng để giết người, còn em dùng để làm chất kích thích."Cô chỉ biết bất lực hét lớn "Các anh là đồ biến thái...."…
「 the 4th 𝑓𝑜𝑟𝑚𝑢𝑙𝑎 𝑜𝑓 𝑙𝑜𝑣𝑒 story 」fic dịch đã được sự cho phép của tác giả. tác giả: yukriatruy cập tại link: https://archiveofourown.org/works/59077567ảnh bìa: keaisile và wol0v3_người dịch: khói""Vậy, liệu em có tin ma cà rồng thật sự tồn tại không Vĩnh Khang?" Trịnh Vĩnh Khang cười khúc khích, ngã người vào lòng Trương Chiêu. Duelist đưa mắt nhìn khắp người anh, nhếch mép trêu chọc. "Anh hãy làm cho em tin đi, Trương Chiêu."…
Thể loại: Đam mỹ, vườn trường,bá đạo lưu manh ôn nhu công,mỹ cường thụ,1x1,công sủng thụ,bắt trước yêu sau,thụ phản côngCp: Huỳnh Văn Hữu x Huỳnh Anh TúVăn án:"Áaaaaa, có kẻ xem trộm nam nhân đi vệ sinh này!!!"Nam nhân kia nhíu mày,trưng bộ lạnh lùng như kiểu ai ăn hết của mình bình thản nói:"Là cậu quên chốt cửa đấy thôi""Anh...biến thái!! Cút ngay cho tôi""Nếu tôi không biến thì cậu làm gì tôi?" nam nhân kia nhếch mép cười lạnhTừ lúc anh gặp cậu lần đầu tiên, Tim anh đã đập thình thịch liên hồi như cây ak-47, cậu quá dễ thương như một tiểu bạch thỏ khiến anh không nhịn mà trêu ghẹo cậu. Nhưng, anh biết mình lỡ trót yêu cậu mất rồi....…
.......-Jimin à ! Chúng ta chia tay đi !-Suga lạnh giọng nói -anh biết anh đang nói cái gì ko vậy-Jimin hoảng hốt nói-tôi nói là chúng ta nên kết thúc tại đây!!!-Suga giận dữ nói -được!chúc anh hạnh phúc bên người mới !-Jimin cười nhếch mép nói .........-Jimin à ! Về bên anh một lần nữa đi mà ! Anh xin lỗi! -Suga nói-chẳng phải anh nói chúng ta ko còn mối quan hệ gì nữa sao !?-Jimin tức giận nói .........-Suga à! Làm ơn....làm...ơn tỉnh dậy đi mà ! Em xin lỗi anh! Em hứa sẽ yêu anh thật lòng mà,làm ơn tỉnh dậy đi !-Jimin nói rồi khóc nức nở bên giường bệnh của Suga đang nằm..........…
William tỉnh dậy sau tai nạn và quên mất người mình từng yêu nhất.Est đứng trước giường bệnh, mỉm cười và nói dối:"Anh là bạn của em."Trong khi đó, trong phổi anh bắt đầu nở hoa.Mỗi ngày một cánh.Mỗi ngày một lời yêu không thể nói ra.Est giữ lại tất cả những cánh hoa trong một chiếc hộp nhỏ.Có một cánh được ép khô, bên dưới viết:"Ngày em quên anh."Nhưng có lẽ...tình yêu đủ lớn thì ngay cả ký ức đã mất cũng có thể tìm được đường quay về.…
"Tới tận bao giờ tao mới có thể đứng trước mặt mày. Được mày coi là một người con trai có thể bảo vệ cho mày. Chưa bao giờ tao cảm thấy chán ghét cái từ " bạn thân" tới như vậy"_ Anh đẩy cô vào tường"Mày nói gì vậy hả? Bạn thân cũng chỉ mãi là bạn thân. Không có sự thay đổi."_Cô lúng túngAnh nhếch mép cười. Rồi bước đi như chưa từng quen biết.Đâu có ai nói... bạn thân không được là người yêu,là vợ chồng, là bạn đời...... nhưng không thể phủ nhận rằng đã là bạn thân thì mãi là bạn thân vì không ai muốn vứt bỏ cái thứ tình cảm đó. Mặn nồng hơn tình yêu và bền vững như tình bạn.…
Tên truyện không liên quan đến truyện muốn lấy đi đâu thì lấy không quan tâm , viết vì hứng thú________Tôi tên Y/n , một con bánh bèo vô dụng . Xin ra đã ngậm thìa vàng , được chăm sóc như tiểu thư không sợ trời không sợ đấtThế mà bố tôi - Nguyễn Bảo Hoàng lại làm ăn thua lỗ nên bán nhà chuyển đi nơi khác sống .Trong lúc lái xe về nơi khác sống , tôi ngồi trên xe với bà và mẹ tôi Bỗng từ đâu một chiếc xe tải tông đến chỗ của 3 người bọn tôi thế là tôi chết , ba mẹ vì phát hiện ra trước nên sống được còn tôi vì ngồi đằng sau mà lại mép bên trái nên không ai thấy cả vì nằn xuống chỗ để chân mà thấy méo nào đượcTừ đó cuộc đời tôi trở thành một con ma làng thang với những vở diễn đạt giải Oscar thế giới…
Lục Trầm Dã, anh biết không? Màu cam cháy của hoàng hôn rất đẹp, nhưng nó chỉ tồn tại trong vài phút rồi lặn mất tăm vào bóng tối. Giống như cách anh bước vào đời em vậy."Giang Vãn Hạ - Cô họa sĩ hướng ngoại, mồm mép, chuyên lấn chiếm vỉa hè để vẽ mộng mơ.Lục Trầm Dã - Anh cảnh sát hướng nội, khô cằn, chuyên đi dẹp trật tự để giữ lấy hiện thực.Họ gặp nhau ở chương 1 vì 130 ngàn tiền tranh.Họ bỏ lỡ nhau ở chương 50 vì một lá thư không có địa chỉ hồi đáp."Chúng ta không sai, chỉ là hoàng hôn hôm ấy quá ngắn, mà lời định nói lại quá dài."…