Guria • Trai Thành Thị Gặp Trai Quê
Chuyện tình trẩu tre ở miền Tây sông nước.…
Chuyện tình trẩu tre ở miền Tây sông nước.…
Miền Tây những năm nước nổi, nhà họ An là điền chủ lớn nhất vùng.An Kiến Huy là cậu út được cưng chiều từ nhỏ, còn Nghiêm Sơn Hoàng là con của người làm công trong nhà.Hai đứa lớn lên bên nhau từ thuở còn chăn vịt ngoài đồng, tắm sông bắt cá, chia nhau từng cái bánh in mua từ chợ huyện.Người trong nhà ai cũng nói cậu út với thằng Hoàng quấn nhau như hình với bóng.Chỉ có Sơn Hoàng biết, dù thân tới đâu đi nữa, cậu út vẫn là cậu chủ, còn em mãi mãi chỉ là kẻ ở.Năm mười bảy tuổi, cả hai đều nghĩ tình cảm của mình chỉ là thói quen.Đến năm hai mươi tuổi mới hay, hóa ra đó là thương.Mà thương rồi mới biết, đâu phải ai cũng có quyền nắm tay người mình thương đi hết một đời."Cậu đi đâu thì con ở đó."Lời hứa năm nào theo con nước trôi đi.Chỉ tiếc là người ở lại, người phải bước lên xe hoa..WARNING‼️CÁC TÌNH TIẾT TRONG TRUYỆN ĐỀU LÀ HƯ CẤU. KHÔNG ÁP ĐẶT LÊN NGƯỜI THẬT!!…
LƯU Ý: TRUYỆN CỦA CẢ HAI COUPLE KEONHYEON VỚI HOONJAMESTruyện viết vì tâm trạng T-T, vui thì mình mới dám viết chứ buồn hay tiêu cực là mình viết siêu tệ nên chất lượng có thể càng ngày càng đi xuống, do đó mình mới đăng chap lâu. Mong mọi người thông cảm.Mỗi một chap hơi dài nên mong mụi người kiên nhẫn đọc ạ.___Văn án:"Út Hoàng ơi, chửi anh thêm câu nữa đi, anh nghe ghiền quá à!""Tao thả chó cắn lủng quần mầy bây giờ thằng bá dơ kia!"Cả cái xứ miệt vườn này ai mà không biết nhà Hội đồng Triệu và nhà Bá hộ An là kẻ thù không đội trời chung. Hễ người ở hai nhà mà đụng nhau ngoài chợ là y như rằng có chuyện tấu hài để coi.Vậy mà trời xui đất khiến thế nào, Cậu Út Huy nhà họ An lại u mê Cậu Ba Hoàng nhà họ Triệu.Một kẻ mang năng lượng của nguyên cái mặt trời, rảnh rỗi là chèo xuồng đi chọc ghẹo người ta. Một kẻ thì cứng đầu, bướng bỉnh, hễ mở miệng ra là xù lông nhím, nhưng lỡ người ta bị ong đánh xước miếng da cũng xót xa tự tay đi giã lá đắp thuốc.Trong khi Cậu Ba Hoàng đang bị "cái gai miệt dưới" bám đuôi dai dẳng, thì ở dinh thự Hội đồng, Cậu Hai Phàm - ông anh ruột nổi tiếng "mỏ hỗn", sáng nắng chiều mưa lại đang loay hoay trong cái lưới tình giăng sẵn của Thầy ký sổ Kim Chí Huân. Người ngoài tưởng Thầy Huân nương nhờ nhà Hội đồng, đâu ai biết Thầy mới là người đang nhàn nhã nắm giữ chiếc dây cương của con ngựa bất kham mang tên Vũ Phàm.…
Sau nhiều tháng nghe Nhật Tư kể chuyện quê nhà, Song Tử quyết tâm đòi theo người yêu về miền Tây cho bằng được.Song Tử háo hức xếp hành lý, tưởng tượng cảnh ăn trái cây trong vườn, đi xuồng trên sông và tận hưởng những ngày yên bình nơi thôn quê.Nhưng Song Tử không hề biết rằng.Ở quê Nhật Tư, tin "dẫn người yêu về nhà" còn lan nhanh hơn cả tốc độ anh xách vali xuống xe.Và cả xóm đang chờ coi mặt chàng rể tương lai.…
Thùy Tiên - Cái tên nghe thật đẹp, nhưng sao, số mệnh cuộc đời lại không đẹp như cái tên?Thuở đầu là lá ngọc cành vàng, nhưng số kiếp của Thùy Tiên lại khép lại lạnh lẽo dưới lòng sông sâu, hai tay vẫn ôm chặt kỷ vật đẫm nước của người thương đã nằm lại nơi chiến trường.Thân xác gửi cho cát bụi là hết, nhưng nỗi đau xé lòng thì gánh nặng lên vai những kẻ ở lại. Là Mạnh Vũ - người đưa đò tri thức cô độc, mỗi chiều ra bờ đê ngắm nhìn ghe xuồng ngược xuôi mà lồng ngực thắt lại. Là Lành - đứa trẻ năm xưa được cô cứu mạng, giờ ôm trọn ký ức về người chị tội nghiệp mà nghẹn ngào bên góc sân vắng vẻ.Một cái kết tàn nhẫn cho tất cả. Bến đã lỡ, tình đã đau, đến cuối cùng... chẳng ai tìm thấy lối ra cho hạnh phúc.…
Series: BÌNH BÌNH HƯỞNG AN YÊN. Tập đầu: Cung Đàn Vỡ Đôi.Chỉ là vụn vặt mảnh tình, góp nhặt chi cho trầy xước bàn tay...Hoàn thành.…
Lục bình theo nước xuôi dòng,Người theo duyên phận, tơ lòng theo ai.Miền Tây đầu những năm năm mươi.Có những buổi chiều dòng sông đỏ nặng phù sa, ghe thương hồ nối nhau xuôi ngược, tiếng mái chèo khua nhè nhẹ giữa mênh mang sông nước. Người ta bảo con nước có lớn rồi cũng có ròng, mùa lũ qua rồi mùa lúa lại về. Chỉ có vài cuộc gặp gỡ, một khi đã lỡ, thì cả đời chẳng tìm được lối quay lại.Lê Sư Tử là chàng trai lớn lên cùng bến đò, lấy mái chèo làm bạn, lấy con nước làm nhà. Trần Nhân Mã là cậu út nhà Hội đồng, sống giữa nhà cao cửa rộng nhưng lòng lại thuộc về những buổi chiều ngồi bên mé sông nghe gió thổi qua hàng bần.Họ thương nhau giữa mùa lục bình nở tím.Rồi lạc nhau giữa một lời hẹn chưa kịp thành.Đến khi tóc đã pha sương, bến cũ vẫn còn, phù sa vẫn bồi, chỉ có người năm ấy chẳng thể quay về bên nhau.____sư tử x nhân mã…
MÙA HOA NGÂU EM VỀMột truyện dài bách hợp buồn - tâm lý - chữa lành.Khi em trở về, mùa ngâu vẫn còn rơi.Chỉ khác là... giờ chúng ta không còn trốn trong mưa để yêu nhau nữa.Có những mối tình không cần ồn ào để trở thành vĩnh viễn.Có những cuộc đời phải đi qua bóng tối thì mới đủ dũng cảm để sống thật.Đây là câu chuyện của Linh và Hạ.Và cũng có thể là câu chuyện của bạn - nếu bạn từng yêu mà không dám gọi tên.📖 40 chương. Kết buồn nhưng sâu. Viết cho những người từng không dám nói.…
Tên truyện: Ba Đêm Canh QuanTác giả: Buổi Sáng Ăn Hủ Tiếu No RồiThể loại: Miền Tây, tâm linh, kinh dị, thế giới cõi âm, hư cấu, namxnamSố chương: Khoảng 50 chươngGiới thiệu:Thế giới cõi âm sau khi con người chết đi là một điều hết sức bí ẩn. Không ai biết hương hồn người đã khuất sẽ đi về đâu, và bên kia Địa Phủ có những gì...Linh hồn vừa khỏi rời xác rất yếu ớt, vẫn chưa ý thức được mình đã chết, dễ bị cô hồn dã quỷ dụ dỗ, dẫn đến không thể quay về hưởng lễ cúng của con cháu hay xuống Âm Phủ đầu thai như lẽ thường. Nên ở miệt dưới có một nghề gọi là "Canh quan".Những người làm nghề này có một sự liên kết đặc biệt với thế giới cõi âm, có thể xem là người hộ tống hương hồn xuống Địa Phủ. Hiển nhiên, theo truyền thuyết thì việc dẫn độ vong linh là do câu hồn sứ giả Ngưu Đầu Mã Diện đảm nhận. Song, người chết nhiều vô kể, quỷ hồn càn quấy cũng hằng hà sa số, nên trước khi xuống đến U Minh và được Ngưu Đầu Mã Diện tiếp nhận, đa số vong linh đều lạc lõng không biết đi đâu về đâu.Nhiều người tin, muốn thân nhân đến U Minh Thủ Phủ suôn sẻ, đầu thai kiếp khác thật êm ấm, sẽ mời những người này về để dẫn dắt và bảo vệ linh hồn được an toàn suốt dọc đường. Vài người không có sự hình dung về âm giới, nghĩ chỉ cần mời sư thầy làm lễ cầu siêu theo tục lệ thông thường là đủ. Hoặc đôi khi nhà nghèo quá, không có tiền mời thầy, họ chỉ biết chắp tay vái xin bề trên che chở mà thôi.Character Sketch: Sen ArtBackground & color render: Thắng KimTypo: Suý Phù…
Gió lay cành trúc, gió đìu hiuHoàng hôn tiu nghỉu, buông áng chiềuLiêu xiêu bóng dáng nàng bưng gánhGánh cả tình tôi, cuối ngày đông...…
Thể loại: Đam mỹ, Việt Nam, miền Tây sông nước, hiện đại, niên đại, luân hồi, chữa lành, HE.CP: Nguyễn Nhật Minh × Trần Hoài NamTác giả: Mộ Vũ…
Mỗi ngày 1 chữ [phần 2] Tài × LươngỞ bến sông ấy, vẫn có người chờ tiếng gọi mang anh quay lại.Một thằng thương dai như nước sông mùa lũ, dẫu có bị xô mấy lần cũng cứ trôi về bến cũ.Một thằng lầm lỗi, bỏ quê bỏ xứ mà lòng vẫn nhớ tiếng gọi của người mình từng bỏ.Thương kiểu đó, không cứu nổi ai,chỉ kéo nhau lặn sâu xuống đáy...Mà còn nắm tay nhau hoài.…
Dưới cái nắng cháy da của miền Tây sông nước, có một lời thề còn mặn nồng hơn cả bát nước phù sa. Thằng Sáu và thằng Bảy lớn lên cùng nhau bên dòng kinh Xáng, trao nhau tình cảm chân phương giữa những mùa lúa trổ. Ngày Bảy xách túi lên "xì phố" lập nghiệp, anh nắm tay Sáu hứa chắc nịch: "Mày ráng đợi, tao làm có tiền rồi rước mày lên trển sống chung."Ba năm đằng đẵng, Sáu ở lại giữ vuông tôm, coi bến đợi, từ chối mọi lời mai mối để giữ trọn lòng thủy chung. Thế nhưng, ngày trở về, Bảy không đi một mình. Chiếc xe khách dừng lại đầu làng, mang theo một người đàn bà thành thị và một đứa trẻ lạ mặt.Tiếng gọi "Ba" của đứa trẻ như nhát dao cắt đứt sợi dây hy vọng cuối cùng của Sáu. Đứng trên bến sông xưa, Sáu nghẹn ngào hỏi một câu mà ai nghe cũng phải xót lòng: "Trời phật ơi, mình nói mình chờ tui, rước tui lên trển làm ăn... mà sao giờ vợ con đùm đề vậy mình? Rồi rồi... tui sao đây mình?"Thể loại: Đam mỹ miền Tây, Ngược tâm (buồn), Đời thường, Trầm uất.Bối cảnh: Vùng sông nước miền Tây Nam Bộ với những rặng bần, dòng kinh và nỗi buồn man mác của người ở lại.…
Giữa chốn miền Tây sông nước, Hoài An - đứa ở hiền lành, quen cúi đầu trước mọi tủi cực - bước vào Trương gia với hai bàn tay trắng. Còn Thiên Vũ, cậu Hai ít nói, lạnh như cơn gió chướng cuối mùa, lại dần học cách giữ một người ở lại bằng những yêu thương lặng lẽ. Khi lễ giáo, môn đăng hộ đối và lòng người nhiều toan tính nổi sóng, liệu hai kẻ cô độc có thể cùng nhau tìm được một mái nhà để trở về?…
Miền Tây nên có vài từ chính gốc nếu không hiểu hỏi hoặc lên gg kiếm…
"Em muốn cưới thầy"Bọn nhóc miệng còn hôi sữa, tay mân mê bình nước, miệng ngậm mút cây kẹo, lúc nào cũng giữ khư khư con cúp bế bên cạnh mà lại ngỏ lời hỏi cưới giáo viên trông trẻ của mình, thầy ấy không chán ghét, vô tư cho đi những chiếc ôm cái hôn đầy ngọt ngào xoa dịu đi tâm tình của bọn trẻ. Trẻ con là để yêu thương mà, Takemichi cũng vậy, rất yêu bọn nhóc này.___Khai bút: 1/11/2021___Là TR nhưng ở một phiên bản khác, không xô bồ, không chém giết, chỉ có hạnh phúc và hạnh phúcOCC…
Truyện: Ngân Nga Tình CaTác giả: LạcThể loại: duyên gái, đời thường, cưới trước yêu hồi nào hỏng hay, happy ending.Nhân vật chính: Ngọc Phương x Huyền TrinhPhụ: rất nhiều cái tên, coi chừng quên.Một bộ triện zô tri được tóm tắt như sau:- Bối cảnh: Miền Tây - Pháp luật Việt Nam bình thường hóa hôn nhân đồng giới.- Đối tượng: Phương - con gái rượu đại gia Tư Quý- Tình trạng: 26 tuổi chưa vợ chưa chồng- Tình huống: cha mẹ cô nôn có cháu ẵm bồng, lật đật đi kiếm bạn đời cho con gái- Mục tiêu: Trinh - người mà đám gái trai trong làng xao xuyến từ lâu- Diễn biến: [Xin mời đọc chương đầu tiên]Idea: 01/11/2023Update: 25/02/2025…
"Cậu Út,Mình ơi... em xin lỗi, em thất hứa với mình."Năm ấy, giữa những mùa nước nổi và những biến động của thời cuộc, hai con người ở hai tầng lớp đem lòng thương nhau. Một mối tình âm thầm lớn lên giữa miền Tây xưa, giữa tình yêu, chiến tranh và những lời hứa không thể giữ trọn.…
Cậu cả x Người hầu của hồi môn của cô ba…
Giữa miền Tây sông nước yên bình, câu chuyện của Dương Domic và Pháp Kiều là hành trình từ những lần gặp gỡ nhẹ nhàng đến khi họ nhận ra nhau chính là "bạn đời" giản dị nhưng không thể thay thế.…