Nắng dần tan [Hoàng Khang]
Đây là mẫu chuyện nhỏ đầu tiên của tui viết về Hoàng và Khang.Vì cảm mến hai anh nhỏ hihiMong mọi người ủng hộ. 🩵Không ngoại truyện…
Đây là mẫu chuyện nhỏ đầu tiên của tui viết về Hoàng và Khang.Vì cảm mến hai anh nhỏ hihiMong mọi người ủng hộ. 🩵Không ngoại truyện…
Câu chuyện của tôi muốn mô tả lại con người thực của xã hội bây giờ (thờ ơ, ganh ghét, lừa lọc,...) mà tác giả có thể quan sát và thấy được từ đời sống xung quanh. Đây chỉ là cái nhìn tồng quát cho ta biết được rằng thế giới càng ngày càng vội vã, vô nghĩa như thế nào để những người sống những ngày tạm bợ thấy được rằng thế giới này càng ngày càng vô nghĩa, nhàm chán thế nào. Đi theo sự phát triển thì con ngươi chúng ta đã đánh mất những sự gianh giá tình yêu, càng ngày cuộc sống càng mất đi những sắc hồng vốn có của quá khứ mà ta đã từng cảm nhận và thấy được. Đừng hỏi tại sao đời vô nghĩa hãy nhìn vào những lối sống tiêu cực kia: Cùng là đồng loại sao phải đấu tranh, ganh ghét; luôn sống cạnh đồ điện tử và xem như bạn tri kỉ sao không ngồi xuống tâm sự cùng nhau, kiếm về tuổi thơ vui vẻ, vô giá trị kia,.... Đúng vậy sao đời tẻ nhạt thế sao bạn không nhìn lại bản thân đi, ngẫm nghĩ xem bạn đã làm được gì, mục đích sống của bạn là gì. Những điều trên là những gì ẩn ý trong câu chuyện của tôi rồi, tôi chẳng cần bạn trả chi phí cho những giòng chữ này hay cho tập truyện tôi viết tôi chỉ cần bạn hiều và sửa lại lối sống để tô màu sắc lên cuộc sống đơn sắc thiếu màu của bạn. Tôi mong là bạn sẽ không chỉ có những ngày tháng cô đơn buồn phiền mà đổi lại là sự viên mãn, hạnh phúc vì những điều ấy nó thật sự quý giá. Có thể câu truyện tôi viết chưa chứa đủ những thanh kiến trên nhưng mong bạn hiểu ý nghĩa của bài viết này.Chân thành cảm ơn! các đọc giả đã tìm và đọc bài viết…
Hiền lúc bé nhka…
"Hành Trình Không Tên" là một tác phẩm tiểu thuyết mang đầy đủ thể loại kịch tính, linh dị, đô thị, lãng mạn và hài hước.Tiểu thuyết viết về một cô gái học sinh Trung học bình thường, có cuộc sống êm đềm và ước mơ của riêng mình như bao người khác. Nhưng rồi có một ngày...định mệnh của cô ấy bắt đầu xuất hiện!Từ ngày biến cố xảy ra...ngôi trường của cô đang học dần dần có những câu chuyện kì quái. Những án mạng rùng rợn? Những sinh vật bí ẩn và đầy dã tâm đang ẩn nấp trong bóng tối và...chỉ chờ cơ hội để giết chóc!Theo đó là một tổ chức kì lạ cũng lặng lẽ điều tra về sự bí ẩn này. Những thành viên ưu tú, có sức mạnh siêu nhiên được cử vào ngôi trường nhằm tìm hiểu, tiêu diệt những thứ không sạch sẽ.Cô gái bị cuống vào cuộc đấu tranh đầy khốc liệt. Đồng hành cùng những người bạn có sức mạnh phi thường. Và những người họ đều có quá khứ bí ẩn như thế nào?...Cùng theo dõi cuộc hành trình của họ!…
Takemichi đã quyết chiến với Mikey với băng *toy quên rồi* nhưng Takemichi đã 'chết' vì bản năng hắc ám vì muốn mọi người hạnh phúc nên mới làm vậy...nhưng cậu đã lầm rồi cái ngày định mệnh đó cậu đã ra đi....Tg:lần đầu viết chuyện nên sợ khum hay mn gắng đọc nha^^…
𝑻𝒆𝒙𝒕𝒇𝒊𝒄 ~ [Nguyên Châu luật] ~ Petrichor - _____________________________________________🌱Tựa truyệnTôi đã từng nghe câu chuyện của một người ca sĩ vãng du, người lúc nào cũng đem theo bên mình cây đàn guitar đã sờn nước sơn. Hỏi ra, người ấy chỉ cười và nói rằng với người, đó là bảo vật trân quý.Mưa rơi, từng hạt từng hạt. Không khí xung quanh bốc lên một mùi hương kì lạ, thoang thoảng hương tử đằng, man mác chút dư vị còn sót lại sau một tách trà chiều. Nhưng, nồng đậm hơn cả là mùi đất sau cơn mưa.Mưa rồi! Châu Kha Vũ trước nay chưa từng thích mưa, thậm chí chán ghét cái mùi ẩm mốc bốc lên sau cái xối xả của trời đất. Mưa cùng những ảo mộng kì lạ day dứt một đời Kha Vũ.Nhưng thật may, mưa lại cũng có thể đọng lại bên cậu một dáng hình. Một người lạ thay lại thích mùi đất sau mưa. Người ấy bảo sau cơn mưa mọi thứ chẳng phải được gột rửa hay sao, trả lại đất trời vẻ nguyên sơ như thuở ban đầu, đầy an tĩnh.Thật đúng, chỉ là Kha Vũ cậu vẫn không thể thích mùi đất sau mưa. _🅟🅔🅣🅡🅘🅒🅗🅞🅡_✍️:Tử Đằng khai hoa - 紫藤开花…
chien. dau…